Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2535: Phương Pháp Nấu Nướng Thần Kỳ.

Ngải Lỵ Na vui vẻ nói:

- Nếu vậy thì ngươi sắp trở về vương quốc Huyền Vũ rồi!

- Ừm, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sau khi giải quyết xong Hư Nhị Vương thì ta có thể trở về.

Mục Lương bình thản đáp.

- Hiện giờ Hư Nhị Vương đang ở đâu?

Nguyệt Thấm Lan quan tâm hỏi.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, nhìn về phía An Kỳ đang chuẩn bị bữa tối, khóe môi khẽ co giật một cái, đáp:

- Hắn đang ở phương bắc, cách nơi ta đang đứng hơi xa một chút, cần phải bay hai ngày mới tới nơi.

Sau khi ra lệnh Kim Ô Thánh Quang đáp xuống mặt đất, hắn mang thiếu nữ bước xuống lưng nó, lấy ra Trùng Cộng Hưởng liên lạc Khu Vực Trung Ương báo bình an cho mọi người ở cung điện.

Trong thời gian ngắn ngủi này thiếu nữ đã lấy nồi và nguyên liệu nấu ăn, chuẩn bị nấu "thực phẩm hắc ám".

- Hoa lạp lạp ~~~

An Kỳ đổ nước trong vào nồi, chuẩn bị nấu nước sôi để hầm thịt.

- Phương bắc, vương quốc Người Thú à?

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc thốt lên.

- Ừm, chắc là ở gần vương quốc Người Thú.

Mục Lương lên tiếng, hơn phân nửa lực chú ý đặt ở trên người An Kỳ.

Hắn thấy cô bé cầm một nhúm rau xanh đã rửa sạch chuẩn bị ném vào trong nồi nước.

- Ngươi muốn làm gì món gì thế?

Mục Lương không khỏi dò hỏi.

An Kỳ chớp mắt đáp:

- Ta định làm món canh rau thịt bằm.

Mục Lương nhắc nhở:

- Vậy thì ngươi nên nấu thịt trước, rau xanh rất dễ chín, có thể cho vào sau cùng.

- Ồ ồ, thì ra là vậy.

An Kỳ chậm rãi gật đầu, buông rau xanh trong tay xuống, cầm chén thịt bằm thả vào trong nồi nước sôi.

Mục Lương thầm than một tiếng, con bé thật sự là không có khiếu nấu nướng.

- Có chuyện gì vậy?

Trùng Cộng Hưởng truyền ra giọng nói nghi ngờ của Mễ Nặc.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Không có việc gì đâu, An Kỳ đang chuẩn bị bữa tối thôi.

Mễ Nặc tò mò hỏi:

- A, An Kỳ còn có thể xuống bếp sao, nàng ấy nấu ăn ngon không?

- Không đến nỗi nào.

Mục Lương nghĩ một đằng nói một nẻo.

An Kỳ xuống bếp được mấy lần, mỗi lần đều làm ra thức ăn khiến người ta khó mà nuốt xuống, nhưng mà hết lần này tới lần khác chính con bé lại không hề cảm giác được.

Mục Lương không thể đả kích tính tích cực và lòng tự trọng của cô bé nên không thể làm gì khác hơn là mỗi lần đều “ăn sạch” món ăn do cô làm.

Mễ Nặc mềm mại nói:

- Vậy tốt quá rồi, có người bên cạnh chiếu cố ngươi ta cũng yên tâm hơn.

- Ừm, dạo gần đây vương quốc có chuyện gì không?

Mục Lương nói sang vấn đề khác.

- Mọi việc trong vương quốc đều tốt.

Nguyệt Thấm Lan trả lời một câu.

Cô tiếp tục nói:

- Cuộc Thi Đầu Bếp đã kết thúc, mười đầu bếp đứng đầu đã nhậm chức ở Mỹ Thực Lâu mới mở.

- Ừm, vậy là tốt rồi.

Mục Lương ôn hòa đáp lại.

- Tất cả mọi người đều rất nhớ ngươi.

Nguyệt Phi Nhan trời xui đất khiến nói một câu.

Ánh mắt của Mục Lương lấp lóe, nói với giọng điệu nghiêm túc:

- Ta cũng rất nhớ các ngươi, khi nào giải quyết xong chuyện Hư Tộc thì ta sẽ mau chóng trở về.

- Tốt.

Nguyệt Phi Nhan cười vui vẻ.

An Kỳ nghiêng tai lắng nghe, vốn dĩ cô không muốn nghe trộm, thế nhưng mọi người trò chuyện quá lớn tiếng, cô có muốn không nghe cũng rất khó.

Cô dùng muôi khuấy nước canh, thịt bằm đã chín, mặt nước còn bọt màu trắng nổi lơ lửng.

Không đợi Mục Lương chỉ đạo, cô bé lại thả một nhúm rau xanh vào trong nồi, lại dùng muôi đè chúng nó xuống đáy nồi.

- Ục ục ục ~~~

Nước canh sôi trào, nhanh chóng nấu chín rau xanh.

Mục Lương nhìn thoáng qua, cuối cùng vẫn không nói gì, chí ít hiện tại thiếu nữ nấu nồi canh rau thịt bằm này còn tính là bình thường.

- Mục Lương, tối nay ngươi ăn món gì thế?

Hồ Tiên nói chuyện phiếm.

Đã mấy ngày rồi cô không tán gẫu với Mục Lương, hôm nay liên lạc được, phải trò chuyện thỏa thích một phen.

- Chắc là canh rau thịt bằm.

Mục Lương nói với giọng điệu không xác định.

Hắn lại nhìn thấy An Kỳ bỏ linh mễ vào trong nồi, con bé muốn nấu cháo sao?

- Ngươi chỉ ăn cái này thôi à?

Hồ Tiên kinh ngạc hỏi.

Mục Lương co giật khóe miệng:

- ...Có lẽ còn có món cháo.

- Còn gì nữa không?

Mễ Nặc tò mò hỏi.

- Có lẽ còn có món cơm rau thịt bằm.

Mục Lương thầm thở dài một hơi.

Chờ An Kỳ hầm hết nước canh trong nồi thì không phải chỉ còn lại cơm thôi sao.

- A, đây là phương pháp nấu nướng thần kỳ gì thế?

Nguyệt Phi Nhan kinh ngạc thốt lên.

- Ta cũng không biết.

Mục Lương lắc đầu.

Hắn dừng lại một lúc rồi mới nói tiếp:

- Chờ một hồi mới biết được.

- Tại sao ta cảm giác ngươi ăn uống không tốt thế?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã lên tiếng.

An Kỳ chợt khựng lại, quay đầu nhìn về phía Mục Lương, ánh mắt mang theo vài phần dò hỏi.

Mục Lương vội vàng nói:

- Không đâu, ta vẫn ăn uống tốt vô cùng, ngươi không cần lo lắng.

Lúc này trên mặt An Kỳ mới hiện lên nụ cười, tiếp tục trộn đồ ăn trong nồi.

Mọi người tiếp tục tán gẫu, mãi đến khi bữa tối được dọn lên bàn ăn thì mới kết thúc cuộc trò chuyện.

Mục Lương nhìn linh mễ khô khốc trong nồi, trong lòng thầm than một câu quả nhiên, thức ăn vốn dĩ bình thường sau khi trải qua bàn tay nấu nướng của thiếu nữ sẽ không thể cho vào miệng được nữa.

Bên kia, Hi Bối Kỳ và những người khác vừa bắt đầu dùng bữa thì nhận được thông báo từ hộ vệ Trung Ương, nói là người của tộc Ma Cà Rồng cầu kiến.

Hi Bối Kỳ đặt chén cơm trong tay xuống, nhìn A Thanh đứng ở cửa nhà ăn, ngạc nhiên hỏi:

- Ai muốn gặp ta?

- Áo Lợi Tư.

A Thanh nghiêm mặt đáp.

Tối hôm nay cô canh gác cửa chính Khu Vực Trung Ương, mới vừa đổi ca với một hộ vệ khác thì tình cờ gặp Áo Lợi Tư đi tới.

Hi Bối Kỳ nghi ngờ hỏi:

- Tại sao hắn muốn gặp ta chứ?

Ban ngày bọn họ mới gặp mặt một lần, thế mà chưa được bao lâu thì hắn ta lại muốn gặp cô lần nữa?

- Ta không biết.

A Thanh lắc đầu.

Hi Bối Kỳ cau mày, nghĩ ngợi một hồi vẫn không biết Áo Lợi Tư tìm mình làm mình.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Để hắn vào đây đi.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Ừm, cứ để hắn vào đi, giáp mặt hỏi trực tiếp là được rồi.

- Ta biết rồi.

- Vâng.

A Thanh cung kính hành lễ, xoay người rời khỏi cung điện.

Bên ngoài Khu Vực Trung Ương, Áo Lợi Tư đã đi qua đi lại trước cửa lớn được vài vòng, trong lòng có chút âu lo, không biết Hi Bối Kỳ có đồng ý gặp mình hay không?

- Tại sao lâu như vậy rồi mà vẫn chưa trở lại nữa?

Áo Lợi Tư ngóng trông về phía cửa chính Khu Vực Trung Ương.

Hộ vệ Trung Ương thì chỉ liếc nhìn hắn một cái, sau đó không để ý nữa.

Áo Lợi Tư đen mặt, nhẫn nhịn tiếp tục chờ đợi.

Qua một hồi lâu thì A Thanh rời đi mới trở về, cô gật đầu với Áo Lợi Tư, nói:

- Mời các hạ đi theo ta.

Đôi mắt màu vàng kim của Áo Lợi Tư lập tức sáng ngời, vội vã thu hồi vẻ bất mãn trên mặt, bước nhanh đuổi theo A Thanh.

Hai người vào Khu Vực Trung Ương, cưỡi Thang Vận Chuyển tới tầng tám Khu Vực Trung Ương

- Hi Bối Kỳ đang làm gì vậy?

Áo Lợi Tư thuận miệng hỏi.

- Tiểu thư Hi Bối Kỳ đang dùng bữa tối.

A Thanh lạnh nhạt đáp.

- ... Ta vẫn chưa ăn cơm đâu.

Áo Lợi Tư nói thầm một câu.

A Thanh giả vờ như không nghe thấy, rời khỏi Thang Vận Chuyển rồi dẫn hắn tới cung điện.

Bạn cần đăng nhập để bình luận