Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1790: Không Có, Chắc Là Vì Tránh Ta



Đoong ~~~

Tiếng gợi ý của hệ thống xuất hiện, Mục Lương cảm giác trong cơ thể có thêm một dòng nước ấm, duy trì liên tục trong một thời gian mới bắt đầu hết dần.

Quá trình tiến hoá của Thú Nhân Bản vẫn đang tiến hành, thân thể chỉ to khoảng hai mét lớn dần lên, quá trình đó tựa như một miếng cao su đất dẻo bị thổi khí, tới khoảng sáu mét là ngừng.

Dáng dấp cấp 9 của nó vẫn giống với cấp 7, chỉ là lớn hơn về hình thể, râu cũng thêm hai sợi.

Mục Lương đưa tay chọc chọc thân thể đầy co giãn của thú chín mắt, hỏi - Năng lực thiên phú có thay đổi gì không?

Nó vẫn không phát ra được thanh âm nào như trước, chỉ có thể dựa vào ý thức để giao lưu cùng Mục Lương.

-....

Thú Sao Chép đung đưa râu.

- Một ngày có thể thi triển năng lực thiên phú sáu lần, những cái khác vẫn như trước..... Nhưng không thể sao chép vật còn sống.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Anh cũng rất hài lòng với lần này, một người một thú, mỗi ngày có thể tạo ra mười hai TV.

Mục Lương lấy TV ra, để cho nó bắt đầu sao chép ngay tại đó, không muốn lãng phí thêm số lần nhân bản trong ngày hôm nay. Làm xong những chuyện này thì anh đút cho nó năm nghìn điểm tiến hoá rồi mới để cho nó về nghỉ.

Buổi tối, Hồ Tiên trở về từ Phố Buôn Bán, còn mang theo tiền lãi trở về. Mục Lương nhìn từng rương tinh thạch Ma Thú kia, không nhịn nổi mà nhếch khoé miệng.

Hồ Tiên đưa tay lấy ra một cái hộp từ trong ma cụ không gian, bên trong chứa sáu viên tinh thạch Ma Thú cấp 8. Con ngươi màu đỏ rực của nàng mang theo ý cười, nhìn về phía Mục Lương hỏi:

- Hài lòng không?

- Hài lòng.

Anh thoả mãn gật đầu, đi lên trước xoa đầu cô gái đuôi cáo.

- Coi ta là Tiểu Nặc chắc, còn xoa đầu ta.

Hồ Tiên giận trách.

Mục Lương cười một tiếng, đưa tay nhận lấy cái hộp cô gái đuôi cáo đưa, lấy sáu viên tinh thạch Ma Thú cấp 8 ra.

- Hệ thống, chuyển tinh thạch Ma Thú thành điểm tiến hóa.

Anh ra lệnh trong lòng, lại bắt đầu chuyển hoá toàn bộ tinh thạch Ma Thú trong rương gỗ thành điểm tiến hóa, sau đó mở ra bảng thuộc tính bốn chiều, nhìn mức điểm tiến hoá.

Thuần Dưỡng Sư: Mục Lương.

Thể lực: 5002.2.

Tốc độ: 5004.0.

Sức mạnh: 5007.9.

Tinh thần: 5090.5.

Tuổi thọ: 24 tuổi / 44920 năm.

Điểm thuần dưỡng: 5192.

Điểm tiến hóa: 39,478,239,927.

Năng lực:

Phân Liệt Phục Chế « cấp 9 »

Ý Thức Cụ Hiện « cấp 8 »

Khống Chê Nguyên Tố Hắc Ám « cấp 8 »

..... Ẩn dấu...

- Mới chỉ có hơn 39 tỷ bốn trăm triệu điểm tiến hóa, còn cần nỗ lực thêm.

Mục Lương thầm than một tiếng, tắt bảng thuộc tính bốn chiều.

Hồ Tiên thấy khuôn mặt hắn lộ nét buồn buồn, nhỏ giọng hỏi:

- Còn chưa đủ à?

- Còn thiếu nhiều lắm.

Mục Lương cười khổ một tiếng.

- Được rồi.

Hồ Tiên nhăn lại cái mũi thon.

Lúc này, Tô Tố hô vào:

- Thành chủ đại nhân, bữa tối xong rồi.

- Đã biết.

Mục Lương quay đầu lên tiếng.

Anh với Hồ Tiên đi vào nhà ăn, phát hiện người tới nhà hàng ăn cơm tối nay không nhiều lắm, đám Ngải Lỵ Na cùng Ly Nguyệt không tới, đến cả Nguyệt Thấm Lan cũng không ở đây...

- Tất cả mọi người đều đang bề bộn nhiều việc.

Chân mày Hồ Tiên hơi nhăn.

Mễ Nặc giải thích:

- Chị Thấm Lan vẫn còn ở thành Y Lê, bảo tối nay sẽ trở về nên bảo chúng ta cứ ăn cơm trước.

- Bộ Đội Đặc Chủng U Linh ngày hôm nay có lớp văn hóa phải học, sau nửa đêm mới kết thúc, nên nhóm tiểu thư Ly Nguyệt cũng không đến được.

Tiểu Mật nói tiếp.

Mục Lương trôi chảy hỏi một câu:

- Phi Nhan với Hi Bối Kỳ đâu?

- Các cô ấy vẫn còn ở căn cứ Không Quân, chắc lát trở về.

Ba Phù nhỏ giọng nói.

- Không Quân cũng có kế hoạch huấn luyện à?

Chân mày Hồ Tiên cau lại.

- Không có, chắc là vì tránh ta.

Con ngươi màu đen của Mục Lương lóe ánh sáng.

- Bởi vì chuyện viết tổng kết hậu cuộc chiến à?

Hồ Tiên như có điều suy nghĩ mà nói.

- Chắc là vậy.

Mục Lương dở khóc dở cười.

Thời gian quy định giao bản thảo của anh đã qua chừng mấy ngày, nếu sau đó hai cô còn không viết ra được tổng kết hậu cuộc chiến làm cho anh hài lòng, thì đội trưởng Không Quân sẽ phải thay người đến làm.

Hồ Tiên cười quyến rũ nói:

- Nhiều ngày như thế rồi thì cũng nên viết xong.

- Hy vọng là vậy.

Mục Lương nhún vai.

Bạch Sương với Tố Cẩm liếc nhìn nhau, đều cảm thấy kinh ngạc, đội trưởng Không Quân này dường như không hề giống trong sách.

Hai người vẫn ở trong cung điện, không có ý muốn đi, cũng không ai đuổi các cô, mỗi ngày đều chiêu đãi ăn uống.

Thành Tấn Nguyên có Bạch Ngọc giám sát, trong khoảng thời gian Tố Cẩm rời đi này, cũng không xảy ra việc gì lớn.

Đột nhiên Hồ Tiên nói:

- Mục Lương, chỗ ta còn có mười ba đơn đặt hàng TV, chừng nào thì ngươi có thể cho ta hàng?

- Mười ba cái?

Mục Lương ngạc nhiên hỏi:

- Thu tiền đặt cọc hết rồi hả?

- Đương nhiên, ta để cho bọn họ chờ vài ngày.

Hồ Tiên gật đầu ưu nhã.

- Mười ba TV thì ngày mai sẽ có.

Mục Lương gật đầu nói.

- Vậy là tốt rồi.

Hồ Tiên yên lòng.

Anh hỏi ra nghi ngờ trong lòng:

- Không phải ngày hôm nay TV mới bán hay sao, sao có thể có đơn đặt hàng trước?

Con người màu đỏ rực của Hồ Tiên rộ nét cười, giải thích:

- Là hai nữ quý tộc kia giới thiệu đó, đều là bạn bè với người thân của các cô ấy cả.

- Hoá ra là như vậy...!

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Trong lòng anh lại có ý tưởng khác, có thể đặt một cái TV ở ngoài Huyền Không Các không, phát hình quảng cáo TV?

Như vậy thì có càng nhiều người xem đến, nếu đã tuyên truyền TV thì có thể hấp dẫn khách hàng vào Trân Bảo Lâu.

………….

Ở căn cứ Không Quân, Hi Bối Kỳ với Nguyệt Phi Nhan ngồi ở trên tường thành, trên tay mỗi người cầm vài tờ giấy, đều rũ đầu, mang khuôn mặt đen xì.

Khuôn mặt Nguyệt Phi Nhan lộ vẻ lo lắng nói:

- Hi Bối Kỳ à, ngươi nói phần báo cáo này Mục Lương có hài lòng không?

- Ta không rõ nữa... Không chắc lắm.

Hi Bối Kỳ dẹt miệng nói.

Cô nhìn báo cáo trong tay, cũng cảm thấy nhức đầu, không dám đưa cho Mục Lương xem.

- Các ngươi đang làm gì thế?

Tát Nhạc Phân cất bước đi tới, tò mò nhìn hai người trên tường thành. Cô gia nhập vào Không Quân đã được một khoảng thời gian rồi, đảm nhiệm Đội phó Không Quân.

Hi Bối Kỳ quay đầu nhìn về phía thiếu nữ Tinh Linh, phẩy tay áo nói:

- Không có gì, ngươi không hiểu được nỗi khổ của chúng ta đâu.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu nói:

- Đúng vậy, chờ tới khi ngươi ngồi lên vị trí Đội Trưởng mới biết được.

Tát Nhạc Phân chớp đôi mắt đẹp, cái hiểu cái không gật đầu một cái, lấy ánh mắt kì quái quan sát hai vị đội trưởng, sau đó vỗ cánh bay đi.

- Ai~, đi thôi, trở về gặp Mục Lương.

Hi Bối Kỳ than thở đứng dậy.

Nguyệt Phi Nhan sợ hãi nói:

- Bây giờ đi về?

- Dù sao cũng phải trở về mà.

Hi Bối Kỳ than thở nói.

- Ôi, Mục Lương lúc nghiêm túc thật đáng sợ, ta sợ.

Nguyệt Phi Nhan mất mặt nói.

- Thế mau quay lại đi, Mục Lương biết còn tức giận hơn, ngươi sẽ càng sợ.

Hi Bối Kỳ ngây thơ nói.

-... Đành vậy!

Nguyệt Phi Nhan buồn bực.
Bạn cần đăng nhập để bình luận