Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1458: Năng Lực Mới



Anh cũng cảm thấy kinh ngạc, hóa ra Thú Bảy Mắt thực sự giống như tên gọi của nó, và có thể phục chế vật thể.

- Thử sao chép ta lần nữa.

Mục Lương mở miệng nói.

Thú bảy mắt chậm rãi lắc đầu, truyền lại tin tức:

- Không cách nào phục chế sinh mệnh, chỉ có thể bắt chước; một ngày cũng chỉ có thể phục chế ba lần.

- Thì ra là như vậy.....

Mục Lương như có điều suy nghĩ gật đầu.

Nếu như có thể phục chế sinh mạng, vậy đại biểu thực lực cũng thu được.

Thú Bảy Mắt cấp bảy không cách nào phục chế sinh mệnh, liệu thăng lên cấp chín cấp mười có thể chứ? Anh có điểm nóng lòng muốn thử, do dự xem có nên để Thú Bảy Mắt tiến hóa đến cấp chín.

Mục Lương hơi chuyển động ý nghĩ một chút, mở ra bảng thuộc tính bốn chiều.

Thuần Dưỡng Sư: Mục Lương.

Thể lực: 4492.2

Tốc độ: 4504.0

Khí lực: 4507.9

Tinh thần: 4505.6

Thọ mệnh: 24 tuổi / 42.034 năm

Điểm thuần dưỡng: 4392

Điểm tiến hóa: 4.00 9.637.810

Năng lực:

Nước Suối Sinh Mệnh « cấp mười một »,

Thôn Phệ « cấp chín »,

Điều Khiển Sương Mù « cấp tám »,

Phục Chế Phân Liệt « cấp bảy».

..... Ẩn dấu...

Động vật thuần dưỡng:

Thiên phú Mèo Sương Mù Tám Đuôi: Điều Khiển Sương Mù« cấp tám ». Thiên phú Thú Bảy Mắt: Sao Chép « cấp bảy ».

... Ẩn dấu...

Thiên phú Nắp Ấm Dụ Dỗ: Con Rối Hộ Vệ « cấp bảy ».

..... Ẩn dấu...

Mục Lương nhìn bốn tỉ điểm tiến hóa, kiềm chế lại ý tưởng tiến hóa thú bảy mắt lên đến cấp chín.

Bốn tỉ điểm tiến hóa này, là đổi từ tinh thạch ma thú do vương quốc Hải Đinh đưa tới, cùng với thu nhập của Phố Buôn Bán hai ngày này.

- Còn phải tìm biện pháp để kiếm tinh thạch ma thú thật nhanh.

Hai mắt Mục Lương lóe lên, quyết định ngày mai ‘cải trang vi hành’, đến thành Tát Luận quan sát.

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc hỏi:

- Mục Lương, nghĩ gì thế?

- Không có việc gì.

Anh phục hồi tinh thần lại.

Nguyệt Thấm Lan hứng thú thúc giục:

- Mục Lương, để nó thử xem có thể sao chép vật sống hay không?

- Không cần thử, nó không thể.

Mục Lương lắc lắc đầu nói.

- Cho nên là, chỉ có thể sao chép vật chết?

Nguyệt Thấm Lan tiếc nuối nói.

Mục Lương gật đầu giải thích:

- Ừm, hơn nữa một ngày chỉ có thể sao chép ba lần, mỗi lần sao chép tiêu hết một xúc tu, những thứ có kích thước quá lớn so với nó cũng không thể sao chép.

- Được rồi, nhưng năng lực này cũng rất tốt.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

- Ừm, năng lực rất tốt.

Mục Lương nhếch môi, trong lòng có rất nhiều suy nghĩ. Anh ngước mắt lên, bình tĩnh nói:

- Đi thôi, đi xem những nô lệ kia.

………….

Bên trong phòng tiếp khách.

Ngôn Băng lạnh nhạt thờ ơ, nhìn những nô lệ đang đứng ngồi không yên.

Có năm nô lệ trong phòng tiếp khách, đều là những người có thực lực với thân phận tương đối đặc biệt, trong đó có kỵ sĩ cấp 5 - Vũ Điền.

Hắn ngồi rất ngay ngắn, để tay ở trên đùi, eo cùng bắp đùi tạo thành góc chín mươi độ.

Ngồi bên trái kỵ sĩ là một thiếu nữ, cô ấy sở hữu mái tóc dài gợn sóng màu xanh ngọc lục bảo, lỗ tai là nhỏ dài, ngũ quan cũng rất tinh xảo, nhất là đôi mắt như lục bảo thạch, đôi mắt dường như biết nói.

Nhưng điều nổi bật nhất chính là đôi cánh màu vàng trong suốt như cánh ve sau lưng cô ấy.

Phân nửa thời gian Ngôn Băng đều nhìn cô ấy, đặc biệt tò mò về đôi cánh phía sau nàng.

- Ngươi là Tinh Linh?

Ngôn Băng lạnh lùng hỏi.

- Đúng, đúng.

Tát Nhạc Phân yếu ớt gật đầu.

Ánh mắt Ngôn Băng lóe lên, đây là Tinh Linh thứ hai mà cô từng thấy, người đầu tiên là Linh Nhi, mặc dù không biết Tinh Linh trước mắt với Linh Nhi do Trà Thụ Sinh Mệnh Thụ tạo ra có gì khác biệt.

Ngồi phía bên kia tinh linh là thiếu nữ hải yêu Duy Lợi Á, cô mới 17 tuổi, hơn thiếu nữ Tinh Linh hai tuổi. Bên phải Vũ Điền là người thú giống cái, cô ây ssở hữu đầu mèo bông xù, thân thể của cô ấy lại giống nhân loại, còn có đuôi mèo đen dài và mỏng.

Tên nô lệ cuối cùng có vẻ bề ngoài rất bình thường, là ma pháp sư cấp 2, đồng thời chính là ma pháp sư hệ Không Gian, chỉ là thực lực quá yếu, nên mới bị bắt lại làm nô lệ, còn không thể thi triển ma pháp để chạy thoát.

Trong số năm người, Vũ Điền là bình tĩnh nhất, bốn người khác đều có chút sợ hãi, trong lòng vô cùng khẩn trương. Tát Nhạc Phân ngẩng đầu, len lén quan sát phòng tiếp khách.

Đạp đạp đạp ~~~

Bên ngoài phòng tiếp khách ngoài truyền tới mấy tiếng bước chân, khiến năm vị nô lệ đều khẩn trương lên.

Mục Lương với Nguyệt Thấm Lan, Ly Nguyệt đi vào phòng tiếp khách, đi thẳng tới chủ vị ngồi xuống.

Anh vừa xuất hiện, tâm các nô lệ đều nhấc lên.

- Đây chính là những nô lệ đặc biệt mà ngươi nói?

Mục Lương đánh giá năm người, nghiêng đầu nhìn về phía Ngôn Băng.

- Đúng vậy.

Ngôn Băng nghiêm túc gật đầu.

Mục Lương đánh giá nô lệ, ánh mắt anh đảo qua, rất nhanh để mắt tới Tát Nhạc Phân, cô ấy với cánh màu vàng trong suốt thực sự quá gây sự chú ý.

- Tinh Linh?

Anh liên tưởng đến những Ngôn Băng nói, rất nhanh đoán ra thân phận của cô ấy.

- Đại nhân, đúng vậy.

Tát Nhạc Phân rụt rè gật đầu.

Nguyệt Thấm Lan kinh ngạc nói:

- Hóa ra Tinh Linh trưởng thành trông như thế này, có điểm giống với Linh Nhi, nhưng số lượng với hình dạng cánh thì không giống.

Mục Lương cảm thấy hứng thú hỏi:

- Thú vị, ngoại trừ việc có cánh, thì có điểm gì khác người thường không?

- Ta biết bắn tên, thiên phú rất cao.....

Tát Nhạc Phân nhỏ giọng nói, lúc nhắc tới bắn tên, trên mặt lại tràn đầy tự tin.

Mục Lương kinh ngạc hỏi:

- Tinh Linh các ngươi đều rất giỏi bắn tên sao?

- Vâng.

Tát Nhạc Phân gật đầu.

- Tốt lắm, ngươi so tài với Ly Nguyệt, xem ai lợi hại hơn.

Mục Lương nói rồi nhìn cô gái tóc trắng.

Cung pháp của nữ tử tóc bạch kim cũng rất mạnh, mặc dù không làm được bách phát bách trúng, nhưng bắn một trăm mũi tên trúng 90 tiễn thì không khó.

- Được.

Ly Nguyệt gật đầu đáp ứng.

Tát Nhạc Phân sửng sốt một chút, lại không từ chối.

- Đi ra ngoài chứ?

Ly Nguyệt hỏi.

Mục Lương giơ tay lên ấn tay Ly Nguyệt, ôn hòa nói:

- Không vội, chờ tí nữa lại so tài.

- Được.

Ly Nguyệt hơi nhếch khóe môi lên.

Mục Lương nhìn về phía hải yêu Duy Lợi Á, lạnh nhạt nói:

- Chào ngươi.

- Chào đại nhân!!

Mắt của Duy Lợi Á sang lên, đứng lên thi lễ với Mục Lương một cái, đây là cô ấy mới học từ Ngôn Băng.

Mục Lương nhẹ nhàng gõ ngón tay lên tay vịn, thích thú hỏi:

- Nghe Ly Nguyệt nói, ngươi có thể nhờ vào sóng âm mà phát hiện được người đang ẩn thân?

- Đúng vậy, đây là năng lực của hải yêu chúng ta!

Duy Lợi Á nghiêm túc gật đầu. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Mục Lương, đây có phải là phát hiện sóng siêu âm không?

Ánh mắt của anh khẽ động, bình tĩnh hỏi:

- Ngươi muốn ở lại thành Huyền Vũ không?

Duy Lợi Á chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, không chắc chắn hỏi:

- Ý của lời này..... Chẳng lẽ đại nhân đồng ý thả ta đi?

- Ngươi tùy thời đều có thể rời đi, nhưng nếu bị bắt lại, đừng nhắc tới thành Huyền Vũ.

Mục Lương giơ tay lên chỉ quơ quơ.

Nguyệt Thấm Lan khoanh chân, ưu nhã nói:

- Ngươi mà rời đi, nếu như bị người ta bắt lấy, không chắc có vận may được cứu lần nữa đâu.

-....

Duy Lợi Á cắn môi dưới, hiểu rõ ý của Nguyệt Thấm Lan.

Mục Lương nói:

- Ngươi có thể ở lại, tìm việc làm ở thành Huyền Vũ, hoặc gia nhập đội ám sát chiến thuật U Linh.

Năng lực của Duy Lợi Á rất đặc biệt, có thể phát hiện được người ẩn thân, có thể bù đắp chỗ thiếu hụt của đội ám sát chiến thuật u linh.

Bạn cần đăng nhập để bình luận