Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1851: Không Ngờ Thẻ Bài Lại Bán Chạy Như Vậy



- Oa, thật sự có thể triệu hồi ra ảo ảnh kìa, quá lợi hại!

Đám người kinh thán không thôi.

- Ta cũng muốn mua thẻ bài!

- Ta muốn mua mười gói, cầu thần linh giúp ta mở ra mười tấm thẻ bạc ~~~

Trân Bảo Lâu càng ngày càng náo nhiệt, rất nhiều người vội vã rời đi bởi vì không mang bao nhiêu tinh thạch ma thú, hiện tại đều phải trở về lấy thêm.

Xảo Nhi và Trinh Hoán chen vào, nhìn thấy các quý tộc đang tranh giành gói thẻ.

Gói thẻ được làm bằng giấy, mặt trên có hoa văn tuyệt đẹp, phần miệng được dán lại bằng tơ nhện, chỉ có xé mở thì mới có thể thấy được thẻ bài bên trong.

Ở trên quầy có treo một tấm bảng có ý cảnh cáo:

- Thẻ bài mua rồi thì xin miễn đổi trả lại.

- Ta muốn mua thẻ vàng!

Một tên quý tộc tiền muôn bạc biển hô to.

Nhân viên phục vụ mỉm cười giải thích:

- Thẻ vàng cũng nằm ở trong gói thẻ.

- Hơn nữa thẻ vàng là bản giới hạn, mỗi loại thẻ chỉ có mười tấm mà thôi.

Nhân viên bán hàng nhắc nhở.

- Chết tiệt, thẻ vàng là của ta.

Tên quý tộc có tiền trợn tròn hai mắt, lập tức ném một túi tinh thạch ma thú lên trên quầy.

Nhân viên công tác kiểm kê số lượng tinh thạch ma thú, sau đó mỉm cười nói:

- Số tinh thạch ma thú này có thể mua bốn mươi gói thẻ.

- Ta mua hết.

Người nọ phất tay không chút do dự.

Vâng.

Nhân viên bán hàng khẽ gật đầu, đếm bốn mươi gói thẻ rồi đặt ở trên quầy.

Tên quý tộc kia lập tức xé từng bao một, kết quả là thu được hai mươi lăm tấm thẻ bạc, trong đó có mười tấm là lặp lại, điều này khiến hắn không cam lòng.

Hắn nói không chút do dự:

- Lại tới bốn mươi gói thẻ nữa.

Tay của nhân viên này run lên, không ngờ thẻ bài lại được hoan nghênh như thế, nàng vội vã thông báo nhà xưởng, lô gói thẻ hôm nay đã sắp bán hết rồi.

……………

Buổi tối, trong cung điện thành Huyền Vũ.

Hồ Tiên nhẹ nhàng sải bước đi về phía thư phòng.

Trong thư phòng, Mục Lương đang vẽ thẻ bài mới, hắn dự tính sáng tạo thẻ tím, đây là loại thẻ bài có cấp bậc còn cao hơn cả thẻ vàng năm sao.

Đây là ý nghĩ đột phát của hắn, quý tộc có tiền rất nhiều, có lẽ thẻ vàng sẽ không thể thỏa mãn lòng hư vinh của bọn hắn, thẻ tím hiếm có hơn mới là tượng trưng cho thân phận.

Cộc cộc cộc ~~~

Cửa thư phòng bị gõ vang.

- Tiến vào.

Mục Lương lên tiếng mà không ngẩng đầu lên.

Lúc này, Hồ Tiên mới đẩy cửa mà vào, uốn éo đi tới bên cạnh Mục Lương.

Cô nhìn bức tranh do anh vẽ, đó là một con Rồng Bay toàn thân màu bạc và có cánh khổng lồ, hai mắt là màu xanh.

Hồ Tiên tò mò hỏi:

- Ngươi lại đang thiết kế thẻ bài mới à?

- Ừm, là thẻ bài tím.

Mục Lương thả cây bút vẽ trong tay xuống, nhiệt độ lòng bàn tay lên cao sau đó hong khô thuốc màu.

Hồ Tiên kinh ngạc hỏi:

- Thẻ bài tím là loại thẻ bài còn hiếm hơn cả thẻ vàng sao?

- Đúng vậy.

Mục Lương buông thẻ bài, mặt trên được viền màu tím ánh kim.

Hồ Tiên tò mò hỏi:

- Vậy làm thế nào để lấy được nó? Cũng là rút thăm trúng thưởng sao?

Mục Lương bình thản nói:

- Đúng vậy, có hai con đường để lấy được thẻ tím, một là rút được ở bên trong gói thẻ, nhưng xác suất sẽ thấp hơn thẻ vàng rất nhiều, hai là phải trở thành hội viên thẻ vàng trở lên của Phố Buôn Bán, lúc đó có thể tham gia rút thưởng, cái này thì xác suất sẽ cao hơn một chút.

- Ý kiến hay, như vậy có thể kích thích bọn họ nạp tiền hội viên và tiêu phí nhiều hơn.

Hồ Tiên cảm thán nói.

- Đúng rồi.

Mục Lương cười khẽ gật đầu.

Anh nhẹ nhàng kéo tay của cô gái hồ ly, dịu dàng hỏi:

- Trễ như thế này mới trở về, ngươi còn chưa ăn cơm chiều phải không?

Hiện tại đã chín giờ, Hồ Tiên mới trở về từ Phố Buôn Bán, thời gian ăn cơm trong cung điện đã qua từ lâu.

Cô quyến rũ nói:

- Ta đã bảo Tiểu Lan nấu giúp ta chén mì rồi.

Mục Lương vỗ nhẹ vào mu bàn tay của cô gái hồ ly, ôn hòa nói:

- Vất vả cho ngươi rồi.

Hồ Tiên ưu nhã nói:

- Ta cảm thấy còn khá ổn, có điều hôm nay Trân Bảo Lâu rất náo nhiệt, bận rộn suýt chút nữa quên mất thời gian thôi.

- Thế nào, thẻ bài bán rất tốt à?

Mục Lương suy đoán.

Hồ Tiên thừa nước đục thả câu hỏi:

- Đúng vậy, ngươi đoán xem bán được bao nhiêu?

Mục Lương suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Bán được một ngàn gói thẻ?

Hồ Tiên cười tủm tỉm lắc đầu:

- Không đúng rồi, ngươi đoán lại đi.

- Không đúng? Chẳng lẽ là bán được ba ngàn phần?

Đôi mắt đen của Mục Lương sáng lên.

- Không phải.

Hồ Tiên lại lắc đầu một lần nữa.

- Rốt cuộc là đã bán được bao nhiêu, đừng nói với ta là bán hết rồi nhé?

Mục Lương giơ tay lên nắm cằm của cô gái đuôi hồ ly.

Hồ Tiên cười tươi như hoa nói:

- Đoán đúng rồi, hôm nay đã bán hết sạch.

- Thật sao?

Mục Lương chớp chớp mắt đen.

- Ta lừa ngươi làm gì?

Hồ Tiên giận trách, mỉm cười nói:

- Ngày mai sẽ có người vận chuyển tinh thạch ma thú về đây.

- Quá tuyệt vời, không ngờ thẻ bài lại bán chạy như vậy.

Mục Lương vui vẻ bật cười.

Hồ Tiên dịu dàng nói:

- Ít nhiều nhờ có phim điện ảnh làm tuyên truyền, cho nên mới có thể bán tốt như vậy.

- Ừm, xem ta phải nhờ Thấm Di quay chụp một bộ phim truyền hình có liên quan tới trò chơi thẻ bài mới được.

Mục Lương ra quyết định.

Hồ Tiên đề nghị:

- Có thể kéo dài nội dung trong phim điện ảnh, như vậy sẽ được mọi người hoan nghênh hơn, sau đó chúng ta sẽ đẩy ra thẻ bài mới ở trong phim truyền hình, xem như làm quảng cáo.

- Được, cứ làm như vậy đi.

Mục Lương gật đầu tán thành.

Cộc cộc cộc ~~~

- Đại nhân Hồ Tiên, mì đã nấu xong rồi.

Giọng nói của Vệ Ấu Lan vang lên bên ngoài thư phòng.

- Ta biết.

Hồ Tiên lên tiếng.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ngươi mau đi ăn đi, ăn xong tắm rửa một cái, sau đó thoải mái ngủ một giấc.

- Ừm, tắm xong ta tới tìm ngươi.

Cô quyến rũ nói.

Yết hầu của Mục Lương nhấp nhô, yên lặng gật đầu.

Hồ Tiên cười khanh khách, lắc eo rời đi thư phòng.

Sau khi cô gái đuôi hồ ly rời đi không lâu thì cửa thư phòng lại bị mở ra lần nữa.

Nguyệt Thấm Lan mặc đồ ngủ đi tới, tóc còn có chút ướt át, khuôn mặt cô ửng đỏ nhìn về phía Mục Lương.

Anh nhìn Nguyệt Thấm Lan mặc váy ngủ, sửng sốt há miệng, trong lòng chợt căng thẳng, đây là tiết tấu sắp tông xe!

- Ngươi xong việc rồi sao?

Nguyệt Thấm Lan đi tới trước bàn làm việc.

Mục Lương nói một cách không xác định:

- Ừm, chắc làm xong rồi...

Nguyệt Thấm Lan trợn trắng mắt:

- Thế nào, ngươi xong việc hay chưa mà bản thân cũng không biết à?

- Rồi rồi, làm xong rồi.

Mục Lương ho nhẹ hai tiếng, trong lòng tính toán thời gian, cô gái đuôi hồ ly ăn mì xong còn phải ngâm bồn tắm khá lâu, như vậy chắc kịp rồi, phải không?

- Nếu xong việc thì nên nghỉ ngơi sớm một chút.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc nói.

- Được.

Mục Lương mím môi đáp.

Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn anh một cái, sau đó xoay người đi vào phòng nghỉ trong thư phòng.

Mục Lương lại ngồi một lúc, sau đó lập tức đứng dậy đuổi theo.

Bạn cần đăng nhập để bình luận