Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1922: Bắt Đầu Kỳ Thi Tuyển Chọn Nhân Tài



Nguyệt Thấm Lan liếc anh một cái, gắt giọng:

- Ngươi cái gì cũng nghĩ đến rồi, chỉ là không nói mà thôi.

Mục Lương mỉm cười không nói lời nào, bế cô lên rồi đứng dậy đi về phía phòng nghỉ.

- Mục Lương!

Khuôn mặt của Nguyệt Thấm Lan ửng đỏ, duyên dáng gọi to một tiếng:

- Buổi tối còn có việc phải làm.

- Hiện tại, ta cũng có việc bận.

Mục Lương hỏi một đằng, trả lời một nẻo.

- Ngươi, việc này...

Nguyệt Thấm Lan đỏ mặt, không có từ chối nữa.

…………

- Đông đông đông ~

Trên quảng trường Chủ Thành, tiếng chuông du dương vang vọng khắp nơi.

Ở bên cạnh Khu dân cư, bên trong Đại Hội Trường khổng lồ, nhân viên công tác đang sắp xếp bàn ghế, làm cho mỗi bộ bàn ghế cách nhau hai mét, tổng cộng bày hơn một ngàn bộ.

- Cộp cộp cộp ~~~

Nguyệt Thấm Lan đi vào Đại Hội Trường, thoáng dò xét tình huống bàn ghế, hôm nay nơi này sẽ là hiện trường sát hạch tuyển chọn người quản lý các thành.

Vì để tránh trường hợp gian lận, nàng còn cố ý điều năm trăm Thành Phòng Quân từ Quân Doanh tới đây, để bọn họ giám thị trường thi.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc hô:

- Mọi người nhanh tay lên, còn một giờ nữa thì sát hạch sẽ bắt đầu.

Cuộc thi lần này là thi viết, cao nhất là một trăm điểm, người thấp hơn chín mươi sẽ bị đào thải, người hơn chín mươi có thể tiến vào vòng sát hạch kế tiếp.

- Rõ!

Nhân viên công tác vội vã đáp lại một tiếng.

Động tác của bọn họ nhanh hơn, dọn xong một ngàn bộ bàn ghế, khống chế nghiêm ngặt khoảng cách giữa mỗi bàn.

Lúc này, đã có mấy ngàn người tụ tập bên ngoài Đại Hội Trường, mỗi người đều cầm một tờ giấy trên tay, nội dung trên đó là tin tức cá nhân.

Những người này đều là người báo danh tham gia thi, phần lớn đều ôm thái độ thử một lần, biết đâu vận khí tốt thể trở thành người quản lý thì sao, như vậy lương bổng và đãi ngộ sẽ tăng cao gấp mấy lần.

- Khi nào thì bắt đầu thi vậy?

Có người nôn nóng hỏi.

- Chín giờ bắt đầu, hiện tại mới tám giờ rưỡi, còn phải chờ thêm nửa tiếng nữa.

Những người khác đáp lại một câu.

- Mọi người yên tĩnh, xếp thành hàng.

Ở lối vào Đại Hội Trường, nhân viên công tác hô to.

Nửa giờ sau, nhân viên liếc nhìn đồng hồ.

- Đông đông đông ~~~

Đúng lúc trong thành vang lên tiếng chuông Huyền Vũ, tổng cộng là chín tiếng.

Một giám thị cao giọng hô:

- Số một đến số một ngàn xếp hàng vào Đại Hội Trường, những người còn lại tiếp tục chờ bên ngoài.

Trong trường thi chỉ bày một ngàn bộ bàn ghế, chỉ có thể chứa được một ngàn người cùng lúc, mà số người báo danh đã vượt qua ba ngàn người, cho nên chỉ có thể chia nhóm để tiến hành sát hạch.

Vì để tránh việc bị tiết lộ đề, những người thi xong sẽ được đưa đến nơi khác để nghỉ ngơi, khi nào mọi người đều thi xong thì mới có thể tự do rời đi.

- Ta, ta là số mười.

Trong đám đông có người quơ trang giấy trong tay.

Hắn chen lên trước rồi đưa trang giấy có viết tin tức cá nhân cho giám thị thi.

Giám thị này tiếp nhận và kiểm tra, góc trên bên trái có một con dấu ấn lên chữ số 10.

- Vào đi.

Hắn nghiêng người nhường đường cho qua.

- Ta là số một ngàn lẻ một, còn phải chờ hai giờ nữa.

Số 1001 ủ rũ cúi đầu.

- Không có việc gì, sớm muộn gì cũng vào thôi.

Bạn thân an ủi.

Trong đám người đi vào Đại Hội Trường, Mai Dĩ nắm chặt chiếc bút chì và giấy điền thông tin cá nhân trong tay.

Cô là nửa người thú, trên đầu có một đôi sừng cong, mái tóc xoăn màu trắng, trông giống như một con cừu nhỏ.

Mai Dĩ đã sinh sống ở thành Huyền Vũ được ba tháng, cô vốn dĩ là công nhân ở Xưởng May, trước khi tới thành Huyền Vũ thì cô là hàng hóa ở Chợ Nô Lệ.

Năm nay, cô vừa tròn hai mươi tám tuổi, nhưng bề ngoài thoạt nhìn rất trẻ, giống như thiếu nữ mười sáu tuổi.

Hôm nay, Mai Dĩ tới tham gia sát hạch với ý tưởng thử một lần cũng sẽ không thiếu khối thịt nào, nhưng khi đi vào Đại Hội Trường, nhìn thấy từng hàng bàn ghế xếp chỉnh tề kia thì bắp chân lại có chút run rẩy.

Đặc biệt là khi cô nhìn thấy năm trăm Thành Phòng Quân võ trang hạng nặng thì lòng bàn tay đã đổ mồ hôi.

- Mỗi người một bàn, sau khi ngồi xuống không được đi lung tung, sát hạch sẽ lập tức bắt đầu.

Nguyệt Thấm Lan giơ loa phóng thanh hô to.

Đám người tham gia thi nghe vậy vội vã ngồi xuống.

- Không được dịch chuyển bàn ghế, chỉ cần yên tĩnh ngồi xuống là tốt rồi.

Giám thị hô to, ngăn lại một số người có động tác không an phận.

Tốn mười phút để một ngàn người tìm được chỗ ngồi của mình, lúc này đã không còn ghế trống.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Kỳ thi lập tức bắt đầu, trước đó ta sẽ nói về quy tắc cuộc thi và những việc cần chú ý.

Đám người vội vã vểnh tai lắng nghe.

- Điều thứ nhất, trong lúc làm bài thi không được phép trò chuyện, càng không được phép châu đầu ghé tai.

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc nói.

- Điều thứ hai, nghiêm cấm gian lận bằng bất luận hình thức nào.

- Điều thứ ba, sau khi kết thúc bài thi thì đặt đề thi và bản thông tin cá nhân của các ngươi ở trên bàn, tay không rời đi được được.

- Điều thứ tư, ai làm xong trước thì ngồi yên tại chỗ, khi nào kết thúc bài thi mới có thể rời đi.

- Điều thứ năm...

Nguyệt Thấm Lan nghiêm túc dặn dò mười tám điều kỷ luật ở trường thi.

- Quá nghiêm túc...

Mai Dĩ nhỏ giọng thầm thì một câu.

Nguyệt Thấm Lan hỏi lại với giọng mát lạnh:

- Trên đây là mười tám điều kỷ luật trường thi, các ngươi đã nghe rõ chưa?

- Nghe rõ.

Rất nhiều người đồng thanh đáp lại.

- Rất tốt, hiện tại phát đề thi.

Nguyệt Thấm Lan giơ tay ra hiệu.

Thành Phòng Quân cầm đề thi đi xuống và lần lượt phát cho mỗi bàn, mỗi bộ đề thi gồm hai trang giấy hai mặt, tổng cộng có một trăm câu hỏi.

Mai Dĩ bắt được đề thi, việc đầu tiên là nhìn lướt qua từ đầu đến đuôi, phát hiện có phân nửa là đề trắc nghiệm, còn lại đều là đề hỏi đáp.

- Dường như cũng không khó.

Cô nói thầm một câu, nói xong mới nhớ tới kỷ luật trường thi nên vô ý thức đưa tay che miệng.

- Thời gian làm bài thi là hai giờ.

Nguyệt Thấm Lan liếc nhìn đồng hồ, ngước mắt nhắc nhở lần nữa:

- Không được phép nói chuyện, không được phép châu đầu ghé tai, không được phép rời sân trước thời gian, hiện tại bắt đầu thi.

Nguyệt Thấm Lan vừa dứt lời, năm trăm Thành Phòng Quân phân tán khắp Đại Hội Trường, đứng ở giữa lối đi giữa các dãy bàn, nhìn chằm chằm các thí sinh tham gia kỳ thi.

Tay của Mai Dĩ run lên, cảm nhận được ánh mắt của Thành Phòng Quân, đột nhiên sinh ra áp lực.

Cô hít một hơi thật sâu, cầm lấy bút máy rồi cúi đầu đọc câu hỏi thứ nhất.

- Một cân giấy và một cân sắt, cái nào nặng hơn?

Mai Dĩ chớp chớp đôi mắt đẹp.

- A. Giấy nặng hơn, B. Sắt nặng hơn, C. Nặng ngang nhau.

- Một cân giấy và một cân sắt đều là một cân, đương nhiên là nặng ngang nhau rồi.

Mai Dĩ lẩm bẩm, cầm lấy bút máy khoanh lại đáp án.

Cô tiếp tục nhìn xuống, câu thứ hai cũng là dạng đề trắc nghiệm, hỏi: Một thùng phải rót năm chén nước mới đầy, mỗi lần rót ba chén thì múc ra ngoài một chén, hỏi cần mấy lần mới có thể rót đầy thùng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận