Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2235: Mục Lương Cần Ta.



Ny Cát Sa trợn trắng mắt, cũng may thực lực của Ngải Lỵ Na không kém, nếu đổi thành người thường là sẽ không được cho phép vào sân trượt tuyết nếu không trang bị đầy đủ hộ cụ.

Cô đẩy mạnh gậy trượt tuyết trong tay, gia tăng tốc độ đuổi theo cô gái tóc hồng.

- Vù vù vù ~~~

Nơi mà hai người lướt qua lưu lại những vệt tuyết dài, bông tuyết tung bay, cuối cùng nhẹ nhàng dừng ở trên mặt tuyết.

Ngải Lỵ Na quay đầu lại, nói với vẻ mặt chưa thỏa mãn:

- Ô hô, đường trượt tuyết ngắn quá, nếu có thể dài thêm một chút thì tốt rồi.

Ny Cát Sa thanh thúy nói:

- Ngươi có thể kiến nghị với Mục Lương xây thêm một sân trượt tuyết lớn hơn nữa.

Ngải Lỵ Na cười xinh đẹp:

- Ta biết Mục Lương sẽ chấp nhận.

Ny Cát Sa giơ tay lên chọc má của cô gái tóc hồng:

- Ngươi ỷ vào Mục Lương dễ nói chuyện nên mới dám nói như vậy.

- Hì hì, Mục Lương chỉ tốt với người của mình thôi.

Ngải Lỵ Na sửa đúng.

- Đúng vậy.

Ánh mắt của Ny Cát Sa lóe lên, nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên gặp anh, khóe môi của cô không nhịn được cong lên.

Ngải Lỵ Na giơ tay quơ qua lại trước mặt bạn thân, hỏi:

- Ngươi nghĩ gì mà lộ ra vẻ mặt si mê thế?

- Không có gì.

Ny Cát Sa phục hồi tinh thần lại, ánh mắt có chút né tránh.

Ngải Lỵ Na nhìn chằm chằm cô gái tóc xanh, nghiêm túc nói:

- Không đúng, bằng vào kinh nghiệm của đại sư yêu đương ta đây, ta khẳng định là ngươi đang hoài xuân (yêu).

- Ngươi nói bậy gì đấy?

Ny Cát Sa liếc đối phương.

- Chậc chậc chậc ~~~

Ngải Lỵ Na hất cằm lên, nhìn bạn thân với ánh mắt ngạc nhiên, chậc chậc vài tiếng rồi nói:

- Chưa gì đã lập tức phản bác rồi, nhất định là đã bị ta nói trúng.

Ny Cát Sa giơ tay véo má cô gái tóc hồng, tức giận nói:

- Ta thấy ngươi đừng viết du ký mạo hiểm nữa, đổi nghề viết nhật ký yêu đương của thiếu nữ đi.

- Ngô ngô ngô ~~~

Ngải Lỵ Na bị véo má đến nỗi biến hình, lẩm bẩm:

- Như vậy cũng không tệ, những quý tộc thiếu nữ kia sẽ rất thích.

-...

Ny Cát Sa giơ tay lên nâng trán, tư duy của cô gái tóc hồng nhảy quá nhanh.

Ngải Lỵ Na phục hồi tinh thần lại, vội vàng nói:

- Không nói nữa, chúng ta đi trượt băng đi, chơi xong lại đi ăn kem và đá bào, sau đó cần phải trở về.

- Được

Ny Cát Sa vội vã đáp lại, miễn cho đối phương lại phát tán tâm tư, nói những câu phát ngôn kinh người.

Hai người rời đi sân trượt tuyết, thu lại ván trượt tuyết vào trong ma cụ không gian tùy thân, lại lấy ra giày trượt băng đi tới sân trượt băng bên cạnh.

Hai người chơi hơn hai tiếng đồng hồ tại sân trượt băng mới thỏa mãn rời đi, sau đó lại đến cửa hàng kem ốc quế cách đó không xa.

Mỗi người cầm một ly kem lớn rồi ngồi trên ghế đá ven đường múc từng muỗng ăn.

Ngải Lỵ Na mua kem ốc quế vị trái cây, tổng cộng có bốn màu, phía dưới kem ốc quế là hạt trái cây.

Ny Cát Sa mua kem ốc quế vị khoai lang, phía dưới cùng là sốt khoai lang, đây là món rất được dân trong thành yêu thích.

- Ngao ô ~

Ngải Lỵ Na múc một muỗng kem ốc quế đưa vào trong miệng, thích ý nheo mắt lại.

- Ăn ngon quá đi ~~~

Cô cảm thán một câu.

- Kem của ta cũng không tệ.

Ny Cát Sa chép miệng.

Ngải Lỵ Na nhìn chằm chằm cô gái tóc xanh, ánh mắt rơi vào trên môi đối phương, hỏi:

- Ngươi đang muốn ta nếm thử đấy à?

- Có thể nha.

Ny Cát Sa thuận miệng lên tiếng.

- Cái này... Không tốt lắm đâu, ngươi đừng đói khát như vậy.

Ngải Lỵ Na chợt rùng mình, sau đó lại nhìn chằm chằm môi của Ny Cát Sa.

Ny Cát Sa nhìn theo ánh mắt của cô gái tóc hồng, gân xanh trên trán lập tức nổi lên, cong ngón tay búng mạnh vào trán bạn thân.

- Bốp!

- Ngươi suy nghĩ bậy bạ gì vậy?

Cô nghiến răng nói.

- Hì hì, ta không có nghĩ gì hết.

Ngải Lỵ Na rụt cổ lại, cúi đầu ôm chén kem ốc quế, vội vã ăn từng ngụm.

Ny Cát Sa bĩu môi, chuyên tâm ăn kem ốc quế.

Hai người tán gẫu câu được câu không, nhìn dòng người qua lại nhộn nhịp, rất hưởng thụ giờ khắc nhàn nhã này.

- Nếu vẫn luôn tiếp tục như vậy cũng không tệ lắm.

Ngải Lỵ Na lẩm bẩm.

- Ta không muốn, Mục Lương cần ta.

Ny Cát Sa buông ly kem ốc quế trống rỗng, quay đầu nhìn về phía cô gái tóc hồng.

Ngải Lỵ Na chớp chớp đôi mắt màu hồng nhạt, ánh mắt mang theo sự dò hỏi.

- Mục Lương nuôi ta, cũng cần ta, vương quốc Huyền Vũ sẽ càng ngày càng tốt đẹp, cái này có một phần công lao của ta, ta muốn nơi đây trở nên tốt hơn nữa.

Ny Cát Sa đột nhiên nói những lời khiến người ta khó hiểu.

Ngải Lỵ Na hất cằm lên, ngạo nghễ nói:

- Mục Lương cũng cần ta mà.

- Đương nhiên rồi.

Ny Cát Sa cười khẽ một tiếng.

- Hì hì, có muốn ăn thêm một ly kem ốc quế nữa không?

Đôi mắt đẹp của Ngải Lỵ Na sáng ngời.

Ny Cát Sa lắc đầu:

- Không được, ăn nhiều rồi sẽ không thể ăn cơm tối được.

So sánh với kem ốc quế thì cô càng muốn ăn bữa tối ở cung điện, bởi vì tối nay ăn lẩu.

Ngải Lỵ Na đứng lên, vỗ bông tuyết trên người, nói:

- Được rồi, vậy chúng ta trở về thôi, thời gian không còn sớm nữa.

- Ừm.

Ny Cát Sa đứng lên, trả ly kem rỗng lại cửa hàng kem ốc quế.

Hai người rời đi Vệ Thành Số Mười Hai, lái xe hơi trở lại Chủ Thành.

Trên đường trở về người lái xe là Ny Cát Sa, Ngải Lỵ Na phồng miệng ngồi ở ghế phụ, vẻ mặt cô ấy không vui, khó chịu hỏi:

- Tại sao lại không cho ta chạy chứ?

Ny Cát Sa nói không hề quay đầu lại, lạnh lùng nói:

- Chỉ dựa vào việc sáng nay ngươi lái xe suýt nữa chạy vào trong rãnh hai lần, đụng vào cây xanh bên đường ba lần, quên giẫm phanh năm lần...

Cô yên lặng một lúc, tiếp tục nói:

- Nếu lại để ngươi ngồi ghế lái lần nữa thì ta nghi ngờ mình không thể sống tới lúc nhìn thấy cung điện.

-... Nào có khoa trương như vậy chứ.

Ngải Lỵ Na ngượng ngùng nhỏ giọng thầm thì.

- Có.

Ny Cát Sa nhức đầu nói.

- Chậc, ngươi lo mà tập trung lái xe đi, không cần nói nữa!

Ngải Lỵ Na tức giận nói.

Ny Cát Sa ngưng thần nhìn về phía trước, đôi mắt đẹp đột nhiên híp lại, nhìn thấy trên không trung xuất hiện thứ gì đó.

- Đó là cái gì vậy?

Ngải Lỵ Na nghe vậy hơi nghiêng người tới trước, sau đó cũng nhìn thấy một điểm đen đang từ trên trời rơi xuống.

Ny Cát Sa vội vàng đạp phanh xe, vội vàng nói:

- Ngươi biết bay, mau đi xem một chút!

- Ồ ồ, được rồi!

Ngải Lỵ Na lên tiếng, đẩy cửa xe và bước xuống, nhanh chóng lấy ra hai thanh phi đao rồi ném ra xa.

Cô hơi chuyển động suy nghĩ, thi triển năng lực thức tỉnh để khống chế hai thanh phi đao, cơ thể nhẹ nhàng nhảy lên, chân đạp phi đao lao về phía điểm đen rơi xuống.

Khi điểm đen chỉ còn cách mặt đất hai mươi mét thì cô gái tóc hồng đã đến gần rồi đối phương.

- A, là con người!

Ngải Lỵ Na kinh ngạc thốt lên, vội vã xông lên trước túm lấy cánh tay của thiếu nữ.

Lưu Tâm đang nhắm nghiền mắt cấp tốc rơi xuống đất thì cánh tay đột nhiên bị kéo mạnh khiến cô đau đến tỉnh.

Cô ấy nhìn thấy cô gái tóc hồng, chưa kịp nói lời nào thì hai mắt lại tối sầm, ngất xỉu lần nữa.

- A, sao lại hôn mê rồi?

Ngải Lỵ Na ngạc nhiên thốt lên, chẳng lẽ là nhìn thấy mình nên bị dọa ngất?

Bạn cần đăng nhập để bình luận