Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1958: Thánh Thành (2)



- Ngươi còn rất hiểu hàng.

Đa Mã cười mỉa vài tiếng, xem ra đã lừa gạt thất bại rồi.

Tuổi thọ của lão vốn dĩ không còn bao nhiêu, lão muốn quả Tử Văn để sống thêm một năm, như vậy mới có nắm chắc hơn để đột phá tới Vương Giai.

Toàn bộ trên đảo chỉ có ba cây Tử Văn, mỗi cây Tử Văn chỉ kết được mười quả Tử Văn mỗi năm, đây là vật phẩm cực kỳ khan hiếm.

Đa Mã nói với giọng thành khẩn:

- Ngươi đã đột phá tới Vương Giai rồi, quả Tử Văn này đối với ngươi mà nói đã không phải là nhu yếu phẩm, chi bằng nhường nó lại cho ta đi.

- Không thể nào.

Hi Đức Vưu Kỳ từ chối không chút do dự.

- Làm thế nào ngươi mới chịu giao dịch với ta?

Đa Mã chưa từ bỏ ý định mà hỏi.

Hi Đức Vưu Kỳ bình tĩnh nói:

- Trừ phi ngươi có máu của cường giả Chí Tôn hoặc cường giả Thánh Giai, như vậy ta sẽ đồng ý giao dịch với ngươi.

- Ngươi muốn thứ này để làm gì?

Đa Mã khó hiểu hỏi.

Hi Đức Vưu Kỳ đáp với giọng điệu hờ hững:

- Chuyện này không liên quan tới ngươi, chỉ cần nói cho ta biết ngươi có lấy được hay không?

Lão chính là Ma Cà Rồng, muốn máu của cường giả Chí Tôn hay cường giả Thánh Giai tự nhiên là uống để gia tăng thực lực.

Trong mắt của Đa Mã lộ vẻ khinh bỉ, nói:

- Ngươi nên biết là cường giả Chí Tôn trong Thánh Thành chỉ có năm vị, cường giả Thánh Giai chỉ có hai vị, một người có thực lực cấp 9 như ta làm sao lấy được máu của bọn họ chứ?

- Vậy thì không còn cách nào khác.

Hi Đức Vưu Kỳ lạnh lùng nói.

- Ngươi có thể nói yêu cầu khác...

Đa Mã vội vàng nói.

Hi Đức Vưu Kỳ cắt đứt lời của Đa Mã, lạnh lùng nói:

- Không nói nhảm với ngươi nữa, ta cần phải trở về.

Không chờ Đa Mã nói thêm lời nào nữa, Hi Đức Vưu Kỳ đã xoay người rời đi, cơ thể giống như một bóng đen, chẳng mấy chốc biến mất khỏi rừng rậm.

………….

- Vù vù vù ~~~

Trên không trung hải đảo, một bóng đen xuất hiện, cuối cùng rơi xuống rừng cây bên ngoài Thánh Thành.

Hi Đức Vưu Kỳ thu lại cánh dơi sau lưng, đôi mắt đỏ ngòm như máu cũng biến thành màu vàng kim, khóe miệng của lão khẽ giật, thu lại bốn cái răng nanh hút máu sắc bén.

Lão phủi quần áo trên người rồi mới băng qua cánh rừng đi tới khoảng đất trống trước Thánh Thành.

Tường vây của Thánh Thành không quá cao, chỉ khoảng mười hai mét, độ dày chỉ có ba mét.

Tuy bề ngoài bình thường không có gì khác lạ nhưng toàn bộ tường thành đều được vẽ ma pháp trận, có thể nói là vô cùng kiên cố, cho dù là cường giả Chí Tôn thì cũng khó mà đánh vỡ được.

- Cộp cộp cộp...

Hi Đức Vưu Kỳ đi vào Thánh Thành, trước mắt là một đoạn đường dài được lát đá không đồng đều.

Con đường rộng chừng mười mét, hai bên là phòng ốc được xây từ tảng đá hoặc gỗ, có nhà một tầng, có nhà hai tầng.

Toàn bộ Thánh Thành có sáu con đường, tổng cộng hơn một ngàn ngôi nhà, nơi đây có người thường đi lạc tới đây, cũng có cường giả với thực lực kinh khủng.

Trong thành cấm ẩu đả đánh lộn, nếu không sẽ bị toàn thành thảo phạt, đây chính là quy củ của Thánh Thành, bất luận kẻ nào cũng phải tuân thủ.

Lúc này, không có nhiều người trên đường, hai bên đường có người bày sạp, bọn họ dùng da thú trải trên mặt đất, bên trên là các loại dược thảo, ma dược, bí dược và xương ma thú.

Hi Đức Vưu Kỳ nhìn lướt qua, không thấy nấm Đại Lệ nhưng lại nhìn thấy rất nhiều thứ khiến lão động tâm, đáng tiếc điều kiện giao dịch của đối phương quá hà khắc, chỉ có thể từ bỏ.

- Cộp cộp cộp...

Hắn đi dọc theo con phố tới sâu bên trong Thánh Thành, phòng ốc nơi đó tương đối thưa thớt, tính riêng tư khá cao.

- Hi Đức Vưu Kỳ, ngươi đi đâu thế?

Một ông lão bày sạp ven đường cất tiếng gọi Hi Đức Vưu Kỳ.

Hi Đức Vưu Kỳ dừng bước, quay đầu nhìn thấy người nói chuyện, nhất thời bật cười.

- Ha ha ha, Ước Nội lão đầu, tại sao cả ngươi cũng tới đây bày sạp thế?

Lão cười to hỏi.

Ước Nội thở dài nói:

- Ai~ Ngươi đừng nói nữa, Nghĩa Nhi sắp đột phá rồi, ta muốn tìm một cây nấm Đại Lệ cho hắn, kết quả bày quán hai ngày vẫn không thấy ai tới giao dịch.

Nghĩa Nhi là cháu của lão ấy, hiện tại đã mười bảy tuổi, gần đột phá tới cấp 6.

Ước Nội và Hi Đức Vưu Kỳ đều tới từ đại lục cũ, Hi Đức Vưu Kỳ đến muộn một năm nhưng bây giờ đã là cao thủ cấp 10.

Có lẽ là cùng một mảnh đại lục cho nên quan hệ giữa hai người coi như không tệ.

- Ngươi cũng đang tìm nấm Đại Lệ sao?

Hi Đức Vưu Kỳ ngạc nhiên hỏi.

- Sao nào, nghe ngươi nói như vậy, chẳng lẽ ngươi cũng đang tìm à?

Ước Nội sửng sốt một chút, lại nghĩ tới điều gì, bừng tỉnh hỏi:

- Có phải Vân nhi sắp đột phá không?

- Ừm, sắp nhanh thôi, trong vòng mấy ngày này.

Hi Đức Vưu Kỳ thở dài nói.

Vân Vân là đồ đệ của Hi Đức Vưu Kỳ, năm nay cũng mười bảy tuổi, cô bé là đồ đệ đầu tiên mà lão thu từ khi bước lên tòa hải đảo này.

- Vậy ngươi tìm được nấm Đại Lệ chưa?

Ước Nội hỏi tới.

- Không có, ta đã tìm ba ngày rồi.

Hi Đức Vưu Kỳ phiền muộn lắc đầu.

Ước Nội thở dài:

- Ai~

Hi Đức Vưu Kỳ phất tay nói:

- Không nói với ngươi nữa, ta cần phải trở về, bằng không thì Vân nhi sẽ lo lắng.

- Đi đi.

Ước Nội lên tiếng, tiếp tục cúi đầu coi chừng quầy hàng.

Hi Đức Vưu Kỳ tiếp tục đi dọc theo con phố, cuối cùng đi qua một cái ngã ba, đi tới một dãy nhà nằm bên cạnh hồ.

Phòng ốc bên hồ rất ít, chỉ có vài trăm căn nhà, Hi Đức Vưu Kỳ sống trong một ngôi nhà đá hai phòng ngủ, một phòng khách.

Lão còn chưa tới gần nhà đá thì cánh cửa gỗ đã bị đẩy ra, một cô gái mặc quần áo bằng da thú chạy tới.

Nhìn thấy lão đầu, Vân Vân thở phào nói:

- Sư phụ, tại sao bây giờ ngươi mới trở về chứ?

Vân Vân cao khoảng một mét sáu mươi lăm, vóc người thon thả, cánh tay và chân lộ ra bên ngoài đều có bắp thịt nhỏ.

Cô có một mái tóc ngang vai màu xanh lục, thoạt nhìn có chút rối bù giống như cỏ dại, nước da là màu vàng nhạt khỏe mạnh, có vẻ rất trơn mượt.

Hi Đức Vưu Kỳ nói với giọng điệu hiền hòa:

- Ta không sao, nhưng vẫn không tìm được nấm Đại Lệ.

Vân Vân được lão nhặt được ở bờ cát sau khi tới hòn đảo này, khi đó cô còn rất trẻ, chừng mười hai tuổi.

Sau khi trò chuyện thì lão mới biết được cha mẹ của cô đều là thương nhân, cả nhà bất ngờ gặp bão táp trên biển, sau đó bị cuốn vào kênh Sương Mù.

Thương thuyền vừa tiến vào kênh Sương Mù thì nhanh chóng gặp nguy hiểm mới.

Thương thuyền đụng phải ma thú biển, cả con thuyền đều vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, cuối cùng khi nàng tỉnh lại thì đã ở trên hải đảo rồi.

Vân Vân nói với giọng điệu chân thành:

- Sư phụ, không cần nó thì ta cũng có thể đột phá thành công, ngươi không cần phải tìm kiếm nữa.

Hi Đức Vưu Kỳ nghiêm mặt nói:

- Ta tin tưởng ngươi, nhưng nếu có nấm Đại Lệ thì ngươi sẽ trở nên mạnh hơn sau khi đột phá.

Vân Vân có thiên phú rất tốt, cô đi con đường luyện thể, trong khoảng thời gian năm năm ngắn ngủi đã đột phá tới cấp 6 đỉnh phong, hiện tại sắp đột phá tới cấp 7.

Bạn cần đăng nhập để bình luận