Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1453: Lẻn Vào Chợ Nô Lệ Cướp Người (1)



Mọi người đi vào khu vực xưởng nội thất, lọt vào trong tầm mắt bọn họ chính là hàng đống gỗ. Nhân viên đang xử lý gỗ, xử lý đầu gỗ hình tròn thành những sợi dài thuận tiện cho công đoạn gia công tiếp theo. Tuyết Cơ gọi người phụ trách khu vực xưởng nội thất tới, bảo hắn giới thiệu với đám người khu ổ chuột về công việc của khu vực xưởng nội thất.

Người phụ trách không nói nhảm, đi thẳng vào chủ đề:

- Công việc nơi này cũng không khó, đã có bản vẽ và hàng mẫu, chỉ cần dựa theo đó làm ra nội thất là được.

Đám người chăm chú nghe, trong lòng lại bắt đầu dao động, làm việc ở đây, hiển nhiên so với ở khu Ổ Chuột tốt hơn nhiều.

Nửa giờ sau, Tuyết Cơ mang theo tinh thần hoảng hốt đưa đám người rời khỏi khu vực nhà xưởng, lại đi một chuyến đến thành Vệ. Thành Vệ đều tốt hơ so với trấn Vũ Thái về phồn hoa, kiến trúc, đường sá và các loại phương diện, khiến cho ánh mắt đám người khu Ổ Chuột mắt đều sáng lên.

- Nếu như các ngươi tới thành Huyền Vũ, trước tiên các ngươi sẽ ở trong thôn trấn, chờ khi kiếm đủ đồng Huyền Vũ rồi, có thể tới thành Vệ mua nhà hoặc thuê phòng ở.

Tuyết Cơ nhẹ nhàng giới thiệu.

- Ta muốn tới thành Huyền Vũ, đây là tương lai của ra. Bây giờ, ta đi về thu dọn đồ đạc, buổi tối sẽ tới đây.

Thiếu niên 17 tuổi hưng phấn hô.

- Ta cũng muốn tới.

- Ở lại chỗ này tốt hơn nhiều so với khu Ổ Chuột, ta không muốn lại quay về đó chịu khổ.

-..

Đám người hứng thú cất cao giọng, tất cả đều không đợi được để đến thành Huyền Vũ.

Tuyết Cơ cong cong khóe môi, nhiệm vụ của cô xem như đã hoàn thành một nửa.

………..

Đêm đã khuya, theo thời gian của thành Huyền Vũ đã là mười một giờ đêm. Nơi bến tàu Thành Tát Luận, bụi trên mặt đất không một tiếng động bay đi, nhưng rất nhanh đã bị gió biển thổi phiêu tán, bị màn đêm che giấu, không ai phát hiện được. Cổng thành Thành Tát Luận, bốn gã kỵ sĩ đang làm nhiệm vụ canh gác thành xoa xoa cánh tay, ngồi chụm vào nhau thấp giọng trò chuyện.

Hô hô hô ~~~

- Gió thổi trên biển thật là lạnh, lần sau nhất định ta phải mặc thêm một bộ quần áo.

- A Đức, hôm nay ngươi được đến thành Huyền Vũ, nhanh nhanh nói cho ta xem nơi đó thế nào?

Bối Đề hứng thú hỏi. Hắn là người nhiều tuổi nhất trong số bốn người và cũng là người có thực lực mạnh nhất.

A Đức giơ tay lên cởi mũ xuống, gãi gãi đầu, chân thành nói:

- Ta nói chắc các ngươi sẽ không tin nhưng thành Huyền Vũ thật sự quá tốt.

- Là tốt như thế nào tốt?

Một gã khác tò mò hỏi.

- Nơi giao lưu với bên ngoài của thành Huyền Vũ chỉ có Phố Buôn Bán, nơi đó có rất nhiều cửa hàng, bán rất nhiều thứ mà thành Tát Luận của chúng ta không có.....

A Đức kể sinh động như thật. Ban ngày, hắn được nghỉ ngơi nên theo những người bạn thân còn lại đi một chuyến đến thành Huyền Vũ, hắn ở đó gần như cả ngày, nếu không phải bởi vì buổi tối còn có ca trực, hắn nhất định sẽ không trở về.

Ánh mắt Bối Đề phát sáng nói:

- Thật tốt quá, nghe vậy ta thật sự muốn đi một chuyến tới thành Huyền Vũ tham quan.

- Lần sau cùng đi đi.

A Đức đề nghị.

- Phải dẫn theo chúng ta nữa đấy.

Hai gã canh gác khác cũng ồn ào lên tiếng.

- Nghĩ thì vậy đấy, nhưng vấn đề là nếu chúng ta đều đi tới thành Huyền Vũ thì ai sẽ gác thành?

Bối Đề cười mắng.

- Đúng vậy.

A Đức cười bất đắc dĩ.

Hô hô hô ~~~

- Này, hình như gió thổi trên biển ngày càng nhỏ đi.

A Đức quay đầu lại, gió thổi trước mặt nhỏ đi rất nhiều, giống như bị một bức tường vô hình chặn lại. Hắn vừa mới dứt lời, gió thổi trên biển lại trở nên mạnh mẽ, còn có một mùi thơm thoang thoảng.

- Mùi gì vậy?

Mũi hắn giật giật, ngửi mùi hương trong không khí.

- A Đức, mũi chó của ngươi lại ngửi được cái gì vậy?

Bối Đề nửa đùa nửa thật nói. Trong số bốn người, A Đức có mũi thính nhất, thường xuyên có thể ngửi được những mùi mà người khác không ngửi thấy nên bị bọn họ gọi đùa là lỗ mũi chó. A Đức chê cười nói:

- Hình như là mùi hương trên người nữ nhân, rất nhạt.

- Nhìn ngươi thèm gái đến điên rồi kìa.

Bối Đề cười mắng một tiếng. A Đức cãi:

- Ta thực sự ngửi thấy được.

- Được, được, được, ngửi thấy được.

Ba gã gác thành cười xuề xòa, hoàn toàn không coi lời nói ấy là thật.

-.....

A Đức buồn bực im lặng.

Lúc này, bên trong thành Tát Luận, Ngôn Băng, Ly Nguyệt, Ngải Lỵ Na và tám gã hộ vệ Trung Ương tụ tập lại ở một gian bên trong đình viện. Đám người giải trừ trạng thái ẩn thân, hiện nguyên hình. Thần tình Ly Nguyệt nghiêm túc, lạnh lùng lên tiếng hỏi:

- Trên người ai có mùi hương?

- Đội trưởng Ly Nguyệt, mùi người gác thành đó nói hẳn là hương thơm cơ thể của chúng ta.

Ti Toa Lệnhẹ giọng nói.

- Có thể là mùi thơm của cơ thể, cũng có thể là mùi hương xà phòng.

Ngôn Băng phân tích nói. Đám người liếc mắt nhìn nhau, cảm thấy rất có thể.

A Thanh nhỏ giọng nói:

- Chúng ta thích dùng xà phòng thơm giặt áo choàng, khả năng cao chính là mùi đó.

Hộ vệ Trung Ương đều rất trân quý Phi Phong Thuẫn U Linh, ngày thường đều bảo dưỡng rất tỉ mỉ, dùng xà phòng thơm là thường thấy nhất.

Ly Nguyệt như có điều suy nghĩ gật đầu, ngước mắt dặn dò:

- Về sau cấm dùng xà phòng thơm, đổi loại xà phòng khác, hiểu chưa?

Mọi người không tiếng động gật đầu, tỏ ý biết.

- Mũi của hắn rất thính, có thể ngửi thấy bất cứ mùi hương nào.

Ngải Lỵ Na bĩu môi. Ly Nguyệt ra lệnh:

- Trở về bàn việc này sau, hiện tại dùng bùn đất để giảm bớt mùi trên người.

- Rõ.

Hộ vệ Trung Ương và đám ngườiTi Toa Lệ thấp giọng đáp lại, vội vã lấy đất cát bôi lên người, bất chấp ô uế.

- Đi thôi, đến chợ Nô Lệ.

Ly Nguyệt thoả mãn gật đầu, phất phất tay nói:

- Nhớ kỹ, chợ Nô Lệ đều xây bằng gỗ, thang lầu cũng là đầu gỗ, vì vậy lúc lên trên phải mở ống giảm thanh ra.

Trên thang gỗ có một chỗ hỏng, khi có người đi lên đều kêu cọt kẹt.

- Đã rõ.

Đám người gật đầu lần nữa.

- Xuất phát.

Ly Nguyệt xoay người, nhanh chóng biến mất trong bóng đêm. Không một tiếng động, những người còn lại đều biến mất, rời khỏi gian phòng trong đình viện đã thuê từ trước. Đám người lẻn vào trong bóng đêm, tới lúc tụ họp lại đã đến bên ngoài chợ Nô Lệ rồi.

Lúc này, chợ Nô Lệ cũng không an tĩnh, có thể nghe được âm thanh rên rỉ vì ốm đau, còn có tên nô lệ đang tức giận chửi rủa. Bụi trên mặt đất nhẹ nhàng phiêu tán, Ly Nguyệt dừng lại, nhỏ giọng phát âm thanh truyền mệnh lệnh. Đám người phân tán ra, đi về phía các cửa hàng nô lệ xung quanh.

Hiện giờ, trời đã rất khuya, phần lớn chủ điếm đều đã ngủ say. Ly Nguyệt và Ngôn Băng đi về phía cửa hàng nô lệ ở cuối phố.

Lúc này, cửa lớn của cửa hàng nô lệ đã đóng chặt, hai tên nô lệ vốn bị trói ở ngoài cửa cũng không thấy nữa. Ly Nguyệt đứng vững ở ngoài cửa, đôi mắt trắng đột nhiên trống rỗng, thi triển năng lực của mình.

Ở trong mắt cô, tường gỗ trước mặt và cửa lớn đều trở nên trong suốt, có thể nhìn thấy mọi thứ bên trong nhà. Cô quét mắt một vòng, chỉ thấy lồng sắt và nô lệ bên trong, còn nhìn thấy Ma Pháp Sư và nô lệ gác cửa ban ngày bị buộc ở trước cửa. Ly Nguyệt duy trì trạng thái ẩn thân, cô dùng mũi chân viết ra bốn chữ trên mặt đất: Lầu một không người. Ngôn Băng hiểu ý, bước lên phía trước, cô cũng thi triển năng lực thức tỉnh, thân thể trực tiếp xuyên qua cửa gỗ đi vào trong nhà.

Bạn cần đăng nhập để bình luận