Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2433: Lam Khê! Người Của Hiệp Hội Ma Pháp Sư.

Lan Đế ngồi xổm, dùng dao găm lướt qua lại cánh tay của công tước Bá Lệ.

- Ta ghim kẽ móng tay.

Hổ Tây lấy ra mấy cây châm dài.

Lan Đế thấy thế không khỏi hỏi:

- Hổ Tây, sao thứ gì ngươi cũng có thế?

Hổ Tây vỗ con búp bê lưu ly được giắt bên hông, đắc ý nói:

- Ta có ma cụ không gian chứa đựng nha.

- Vì sao ta không có chứ?

Lan Đế phồng má.

Hổ Tây thanh thúy nói:

- Mục Lương bệ hạ cho ta.

Lan Đế ủy khuất nói:

- Ta cũng muốn một cái...

- Vậy ngươi đi đòi bệ hạ.

Hổ Tây nhướng mày đáp.

Lan Đế nắm chặt dao găm trong tay, nói:

- Thôi được rồi, bệ hạ còn lâu mới để ý tới ta.

- Chuyện này không nhất định, bệ hạ đối xử rất tốt với thuộc hạ.

Hổ Tây vỗ vai cô gái tóc nâu.

- Được rồi, bỏ chuyện đó sang một bên đi, tiếp tục thẩm vấn hắn.

Lan Đế ngước nhìn công tước Bá Lệ, ánh mắt của cô lập tức trở nên lạnh lẽo.

Công tước Bá Lệ cảm thấy căng thẳng tột độ, ánh mắt của đối phương như muốn phát tiết sự ủy khuất của mình lên trên người hắn ta.

……..

Lan Đế hoạt động ngón tay, lưỡi dao nhẹ nhàng xẹt qua làn da của công tước Bá Lệ, lưu lại một vết thương cạn, máu đỏ lập tức đổ ra ngoài.

Bắp thịt trên mặt công tước Bá Lệ run lên vài cái, hắn ta cảm nhận được cơn đau truyền lại cơ thể, khiến trong lòng hắn ta có chút hoảng sợ.

- Ngươi xác định không nói à?

Đôi mắt đẹp của Lan Đế híp lại, giọng điệu bất thiện.

- Đừng nói nhảm với hắn nữa, cho hắn nếm mùi đau khổ trước đi.

Hổ Tây vừa dứt lời thì kim nhỏ đã ghim vào kẽ móng ngón trỏ trái của nam nhân.

- A ~~~

Con ngươi của công tước Bá Lệ phóng đại, cơn đau do kim đâm khiến hắn ta không khỏi kêu la thảm thiết, toàn thân tê dại, giống như có trăm nghìn cây kim nhỏ đâm vào người.

- Thêm một cây nữa.

Hổ Tây không có khách khí, lại đâm thêm một cây kim vào kẽ móng ngón giữa trái.

- A ~~~

Công tước Bá Lệ hét toáng lên, sắc mặt hắn ta đột nhiên trắng bệch, mặt cắt không còn giọt máu.

Môi của Lan Đế run lên, không ngờ Hổ Tây nói là làm.

Cô cắn răng, cầm dao găm trong tay lưu lại một vết thương sâu một centimet trên cánh tay Bá Lệ.

- Rắc chút muối lên miệng vết thương.

Hổ Tây nhắc nhở.

Lan Đế kinh ngạc mở to hai mắt:

- A, xát muối làm gì, ngươi muốn ăn hắn sao?

- ...

Cơ thể của Bá Lệ run lên, đây là thao tác biến thái gì vậy?

- ...

Hổ Tây co giật khóe miệng, giơ tay gõ đầu cô gái tóc nâu, tức giận nói:

- Ngươi nghĩ cái gì thế, xát muối lên vết thương sẽ khiến hắn cảm thấy đau hơn.

- Ồ, ra là vậy! Ngươi nói thẳng là được rồi, đánh ta làm gì?

Lan Đế ủy khuất ôm đầu, u oán trừng mắt nhìn Hổ Tây.

- Ta muốn đánh thì đánh thôi.

Hổ Tây phách lối đáp lại.

Lan Đế nghe vậy đứng lên, hung hăng nói:

- Ta đi lấy muối.

Bá Lệ kinh hãi hô to:

- Ta nói, ta sẽ nói cho các ngươi biết Lam Khê đang ở nơi nào!

Hổ Tây cầm một cây kim nhỏ rồi đưa đến gần ngón tay của đối phương, đôi mắt đẹp híp lại, hỏi:

- Cô ta ở đâu?

- Cô ấy nói là muốn đến vương quốc Huyền Vũ của các ngươi.

Bá Lệ nói với âm thanh run rẩy.

Hổ Tây sửng sốt một chút, kinh ngạc hỏi:

- Cô ta đến vương quốc Huyền Vũ làm cái gì?

- Chuyện này ta không biết.....

Khóe miệng của công tước Bá Lệ run lên.

- A? Ngươi không biết?

Hổ Tây sửng sốt.

Lan Đế lộ ra ánh mắt ngươi xem chúng ta là đồ ngốc sao, hỏi:

- Cô ta là người của ngươi, thế mà bây giờ ngươi lại nói là không biết cô ta đi vương quốc Huyền Vũ làm cái gì à?

- Lam Khê không phải là thuộc hạ của ta, chỉ là trước đây ta từng giúp đỡ cô ấy, thiếu ta một nhân tình, vì vậy lần này mới giúp ta trộm Thép Tím.

Công tước Bá Lệ giải thích tiếp:

- Còn về việc cô ta đến vương quốc Huyền Vũ để làm gì thì ta không có hỏi, cô ấy cũng không có nói cho ta biết.

Lan Đế và Hổ Tây liếc nhìn nhau, thoạt nhìn công tước Bá Lệ rất bình thường, cơ thể không xuất hiện phản ứng gì, chứng minh hắn không có nói dối.

- Nữ nhân tên Lam Khê này đang giở trò quỷ gì vậy, cô ta đến vương quốc Huyền Vũ làm gì?

Hổ Tây gãi đầu, nghĩ mãi mà không ra.

Lan Đế khoanh hai tay trước người, lẩm bẩm:

- Chắc không phải đến vương quốc chúng ta để du lịch?

- Nghĩ gì thế, làm sao có khả năng này chứ!

Hổ Tây trợn trắng mắt, nhìn công tước Bá Lệ, lạnh lùng hỏi:

- Lam Khê là ai?

- Cô ta là người của Hiệp Hội Ma Pháp Sư.

Công tước Bá Lệ hồi đáp.

- Người của Hiệp Hội Ma Pháp Sư...?!

Hổ Tây càng khó hiểu, theo như cô được biết thì hình như vương quốc Huyền Vũ và Hiệp Hội Ma Pháp Sư không có liên quan gì với nhau.

- Suy nghĩ nhiều làm gì, chúng ta chỉ cần báo cáo đúng sự thật với bệ hạ là tốt rồi.

Lan Đế ngây thơ bảo.

Hổ Tây chậm rãi gật đầu:

- Ừm, cũng chỉ có thể như vậy thôi.

Lan Đế nâng dao găm lên, tiếp tục hỏi:

- Lam Khê là thực lực gì?

- Cấp 9....

Công tước Bá Lệ đen mặt đáp.

- Ma Pháp Sư hệ Không Gian cấp 9?

Hổ Tây nhíu mày, Ma Pháp Sư hệ Không Gian cấp 9 rất hiếm có, nhất định mọi người sẽ nhớ kĩ, nhưng tại sao trước đây cô chưa từng nghe ai nhắc về cái tên này?

Công tước Bá Lệ biết cô gái tóc màu quất nghĩ cái gì, hắn ta nói với giọng khàn khàn:

- Lam Khê y tuyên bố với bên ngoài rằng mình là Ma Pháp Sư hệ Hỏa cấp 9, nhưng thực tế cô ấy lại là Ma Pháp Sư hai hệ, chỉ là không sử dụng hệ không gian trước mặt người ngoài.

- Vì sao?

Lan Đế khó hiểu hỏi.

- Việc này làm sao ta biết được?

Công tước Bá Lệ tức giận nói.

- Ngươi có chịu khai không hả?

Lan Đế giơ dao găm lên cao.

Công tước Bá Lệ giùng giằng lùi về phía sau, sợ hãi hô to:

- Ta thật sự không biết!

Hổ Tây nghe vậy, lập tức đâm kim nhỏ vào trong kẽ móng ngón giữa phải của đối phương.

- A ~~~

Bá Lệ hét thảm liên hồi, tức giận quát:

- Ta thật sự không biết mà ~~~

- Xem ra hắn thật sự không biết rồi.

Hổ Tây chậc lưỡi, tiếc nuối rút kim ra.

- Ngươi còn muốn hỏi gì nữa không?

Lan Đế quơ dao găm hỏi cô gái tóc màu quất, trên mặt tràn đầy vẻ nóng lòng muốn thử.

- Để ta suy nghĩ....

Hổ Tây lấy tay chống cằm, ánh mắt rơi vào trầm tư, thả tay xuống, nói:

- Có vẻ là hết rồi.

Lan Đế đau lòng nói:

- Dược hiệu của ma dược nói thật còn rất dài, chỉ hỏi những thứ này có chút lãng phí nha.

- Vậy để ta hỏi vấn đề khác.

Hổ Tây nói rồi ngồi xuống, đặt hộp kim trong tay.

Đôi mắt đẹp của nàng phát sáng, hứng thú hỏi:

- Ngươi có bí mật nào không thể nói cho ai biết không, mau nói hết cho ta nghe!

- Đúng vậy, mau khai báo đi!

Lan Đế nhìn công tước Bá Lệ với ánh mắt mong đợi.

- ...

Môi của công tước Bá Lệ run rẩy.

- A ~~~

Ngay sau đó, cả người hắn ta run rẩy, giống như có trăm ngàn con kiến đang bò trong máu thịt, đồng thời gặm cắn bắp thịt của hắn.

- Không cần nói dối nha.

Lan Đế có lòng tốt nhắc nhở một câu.

Khí tức của công tước Bá Lệ trở nên uể oải, quần áo ướt nhẹp mồ hôi, cơn đau đi qua nhưng mà cơ thể hắn tavẫn còn run rẩy.

Bạn cần đăng nhập để bình luận