Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1282: Thành Bắc Hải Bị Hư Quỷ Công Thành



Vù vù vù ~~~

Bối Nhĩ Liên khống chế gió để cho Ốc Đảo từ từ hạ xuống.

Tứ trưởng lão hơi híp mắt lại, hắn nhìn chằm chằm vị trí giao nhau giữa biển cả và đất liền, nơi đó có khói đặc bốc lên cao.

Sắc mặt hắn trở nên ngưng trọng, quay đầu nhìn Bối Nhĩ Liên, nói:

- Ta cảm thấy tình huống không thích hợp cho lắm.

- Nơi đó là... Thành Bắc Hải!!

Tròng mắt của Bối Nhĩ Liên co rụt, căn cứ theo vị trí địa hình, cô nhận ra vị trí bốc khói là thành Bắc Hải mà cô đã đến trước đây.

- Hư Quỷ đang tấn công thành Bắc Hải!!

Giọng nói của tứ trưởng lão cất cao.

Bối Nhĩ Liên trầm mặt, khống chế Ốc Đảo tiếp tục giảm độ cao, cô muốn nhìn rõ ràng tình huống hiện tại của thành Bắc Hải.

Tứ trưởng lão sốt sắng ngăn lại:

- Tam trưởng lão, ngươi đừng xuống dưới đó, quá nguy hiểm.

Bối Nhĩ Liên nói mà không hề ngẩng đầu:

- Hư Quỷ đang tấn công thành Bắc Hải, chúng ta cần phải tới hỗ trợ.

- Chuyện này.....

Tứ trưởng lão Ốc Đảo há to miệng.

Bối Nhĩ Liên quay đầu nhìn hắn một cái, bình tĩnh nói:

- Nếu như ngươi không muốn thì có thể canh giữ ở trên Ốc Đảo, chờ ta trở lại.

Cộp cộp cộp.....

Đại trưởng lão chậm rãi đi tới, khàn khàn nói:

- Tứ trưởng lão và Nhị trưởng lão ở lại trông coi Ốc Đảo đi, ta và Tam trưởng lão đi xuống dưới đó hỗ trợ.

- Đại trưởng lão!!

Trên mặt tứ trưởng lão Ốc Đảo lộ ra vẻ xấu hổ.

Hắn trịnh trọng giải thích:

- Không phải là ta không muốn giúp, chỉ là đối với ta mà nói thì sự an nguy của Ốc Đảo quan trọng hơn.

- Ta biết, cho nên ngươi ở lại đi.

Đại trưởng lão bình tĩnh nhìn Tứ trưởng lão.

-... Vâng, được thôi.

Tứ trưởng lão ngượng ngập gật đầu.

Tốc độ hạ xuống của Ốc Đảo biến nhanh, cách thành Bắc Hải càng ngày càng gần.

Bên trong thành Bắc Hải, Bối Vi Nhân và các thủ vệ đang huyết chiến cùng với Hư Quỷ cấp cao.

Bây giờ, thành Bắc Hải tiêu điều rách nát, trong thành có không ít Hư Quỷ đang tàn phá bừa bãi, đánh giết dân chúng bình thường không có sức chiến đấu.

Hư Quỷ tiến công thành Bắc Hải đã được một lúc lâu, hai con Hư Quỷ cấp 8, sáu con Hư Quỷ cấp 7, Hư Quỷ cấp 5 vượt qua năm mươi con, số lượng Hư Quỷ cấp thấp lên đến hàng ngàn con.

- Giết!!!

Bối Vi Nhân lạnh lùng đánh lui Hư Quỷ cấp 8 trước mắt, tận dụng thời gian thở dốc một hơi.

Trong thành máu chảy đầy đất, thủ vệ thành Bắc Hải tử thương thảm trọng.

- Tại sao giết mãi mà vẫn không hết?

Bối Vi Nhân nổi giận gầm lên.

Lúc này, Hư Quỷ cấp 8 lại khởi xướng tiến công lần nữa.

Cô không rảnh bận tâm chuyện khác, chỉ có thể chuyên tâm đối kháng Hư Quỷ cấp 8, tiếng kêu la thảm thiết trong thành vang lên không ngừng nghỉ, tiếng kêu thê lương cứ quanh quẩn bên tai nàng.

- Thành chủ đại nhân, hãy cứu chúng ta!

Một người đàn ông mất cánh tay kêu la thảm thiết:

- A, đau quá! Ta không muốn chết, thành chủ đại nhân, mau cứu chúng ta!

Bên trong thành Bắc Hải kêu rên bốn phía, tử thương vô số, thành Bắc Hải xem như vong.

Phốc...

- Đáng chết, ta nên làm cái gì đây?

Bối Vi Nhân đột nhiên phun ra một búng máu lớn, cơ thể lập tức suy yếu nhanh chóng.

Thủ vệ thành Bắc Hải đã tử thương hơn phân nửa, đội trưởng đội thủ vệ cũng đã chết trận trên tường thành.

Kiệt kiệt kiệt ~~~

Hư Quỷ cấp 8 gào thét một tiếng, nó đập cánh rồi lao thẳng về phía Bối Vi Nhân.

- Giết!

Bối Vi Nhân miễn cưỡng lên tinh thần, tiếp tục chiến đấu với Hư Quỷ cấp 8.

Hơn mười phút sau.

Cô tìm được sơ hở khi Hư Quỷ cấp 8 xoay người, dùng hết chút sức lực cuối cùng để đâm trường mâu xuyên qua đầu nó.

Đây là con Hư Quỷ cấp 8 thứ hai mà Bối Vi Nhân đánh chết.

Phanh!!

Thi thể Hư Quỷ cấp 8 ngã xuống đất, những con Hư Quỷ cấp thấp xung quanh gào rống liên tục rồi lao về phía Bối Vi Nhân.

- Toàn thân không còn sức lực, chẳng lẽ ta phải chết ở chỗ này sao...?

Bối Vi Nhân lảo đảo sắp ngã, tay chống lên trường mâu mới miễn cưỡng đứng vững được.

Trong lòng Bối Vi Nhân sinh ra sự tuyệt vọng, hôm nay, cô không thể sử dụng năng lực thức tỉnh được nữa.

Khi chiến đấu với con Hư Quỷ cấp 8 đầu tiên thì Bối Vi Nhân đã thi triển một lần, nhờ vậy mà vết thương trí mạng mới được chữa khỏi, nếu không lúc này cô đã chết rồi.

- Nếu Mục Lương còn ở đây thì tốt biết mấy...!

Không biết vì sao, trước lúc sắp chết thì cô lại nhớ tới nam nhân đó.

- A...

Bối Vi Nhân cười thảm một tiếng, lấy thực lực của Mục Lương, giữ vững thành Bắc Hải chắc là chuyện dễ như trở bàn tay.

Vù vù vù ~~~

Đột nhiên, bên trong thành Bắc Hải nổi gió to, cơn gió này tới rất là kỳ quặc, giống như là đột nhiên xuất hiện.

Một cái bóng cực lớn bao phủ thành Bắc Hải.

Bối Vi Nhân ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, không biết từ lúc nào mà phía trên thành Bắc Hải xuất hiện một đám mây lớn màu đỏ.

Gió càng lúc càng lớn, Bối Nhĩ Liên từ trên Ốc Đảo nhảy xuống, ngự gió bay tới thành Bắc Hải.

- Bối Nhĩ Liên!!

Đôi mắt ảm đạm của Bối Vi Nhân lập tức sáng lên, đáy lòng dấy lên một tia hi vọng mới.

Càng ngày càng có nhiều người từ trên Ốc Đảo đi ra, bắt đầu vây quét Hư Quỷ bên trong thành Bắc Hải.

Bối Nhĩ Liên cũng nhìn thấy Bối Vi Nhân, cô điều chỉnh phương hướng bay về phía đối phương.

Cô khống chế gió cuốn Hư Quỷ tới gần Bối Vi Nhân lên trên cao rồi nện chúng xuống mặt đất, toàn bộ đầu Hư Quỷ đều vỡ nát.

Bối Nhĩ Liên rơi xuống bên cạnh Bối Vi Nhân, quan tâm hỏi:

- Bối Vi Nhân các hạ, ngươi không sao chứ?

- Còn tốt, tạm thời không chết được.

Bối Vi Nhân cười thảm một tiếng, trong đôi mắt hiện lên sự cảm kích.

Tay cô chống đỡ trường mâu rồi chậm rãi ngồi xuống, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

- Ngươi nghỉ ngơi cho tốt, ta đi giải quyết Hư Quỷ xong rồi lại nói.

Bối Nhĩ Liên bỏ lại một câu nói rồi xoay người đi đến nơi tụ tập Hư Quỷ nhiều nhất.

Bối Vi Nhân há to miệng, lời cám ơn còn chưa kịp thốt ra thì Bối Nhĩ Liên đã biến mất ở đầu đường.

Có Ốc Đảo giúp đỡ, sau một tiếng rưỡi thì Hư Quỷ xâm nhập vào thành đã bị đánh giết toàn bộ.

-...

Đại trưởng lão Ốc Đảo nhìn thi thể nằm la liệt khắp nơi, sắc mặt lão trở nên ngưng trọng, trong lòng nặng nề dị thường.

Bối Nhĩ Liên xuất hiện bên cạnh Đại trưởng lão, thở dài nói:

- Chết rất nhiều, người sống sót chưa đến ba ngàn...

Đại trưởng lão nắm chặt tay thành quyền, xương cốt phát ra âm thanh cót két rợn người.

Thực lực tổng hợp của thành Bắc Hải không hề yếu, thế mà lại tử thương thảm trọng trong thủy triều Hư Quỷ, như vậy chẳng phải các thành cỡ trung và cỡ nhỏ sẽ càng thảm hại hơn?

- Nơi đây không thể ở lâu, cần phải nhanh chóng rời đi.

Bối Nhĩ Liên thấp giọng nói.

- Ba ngàn người, Ốc Đảo có thể chứa được.

Đại trưởng lão Ốc Đảo khàn khàn nói.

- Ừ, ta đi tìm Bối Vi Nhân để nói chuyện.

Bối Nhĩ Liên gật đầu, xoay người bay đến chỗ của Bối Vi Nhân.

……………

Khụ khụ khụ ~~~

Bối Vi Nhân ho khan kịch liệt, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt. Cô giơ tay che miệng, lúc lấy tay ra thì lòng bàn tay đã bị máu nhuộm đỏ.

Bối Nhĩ Liên từ trên trời giáng xuống và trở lại bên cạnh Bối Vi Nhân. Cô ngồi xổm xuống rồi xem xét thương thế trên người cô ấy, quan tâm hỏi:

- Ngươi cảm thấy thế nào rồi?

- Ta không sao, chỉ là hơi mất sức mà thôi.

Bối Vi Nhân cố gắng hết sức để nâng mí mắt lên, nước mắt dâng trào.

Bối Nhĩ Liên vội vàng lên tiếng an ủi:

- Ngươi đừng lo lắng, Hư Quỷ trong thành đã bị mọi người dọn dẹp sạch sẽ rồi.

Đôi môi của Bối Vi Nhân run rẩy hỏi:

- Có bao nhiêu người chết?

Bạn cần đăng nhập để bình luận