Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1732: Đúng Là Không Thể Tin Lời Của Bọn Hắn Mà



Tề Nhĩ Nạp tiếp tục nói:

- Ta sẽ bán lại mảnh đất kia với giá sáu viên tinh thạch ma thú cấp 8. Đây là lòng thành của ta, hy vọng có thể khôi phục hợp tác.

- Thật sao?

Đôi mắt đẹp của Bối Vi Nhân híp lại, trong lòng kích động.

- Đúng vậy.

Tề Nhĩ Nạp gật đầu khẳng định.

Bối Vi Nhân cân nhắc, do dự một lúc, sau đó ngước mắt lên nói:

- Ta sẽ nói với ngài ấy, thành ý của bệ hạ chắc sẽ đả động được đại nhân.

Ánh mắt của Tề Nhĩ Nạp lóe sáng, hắn nhìn Bối Vi Nhân, nói:

- Ta cũng tin tưởng như vậy.

Bối Vi Nhân chớp mắt, mặc cho Tề Nhĩ Nạp nhìn mình, có vẻ như hắn đã nhìn thấu mọi chuyện, nói với vẻ mặt không chút thay đổi:

- Khi nào thì bệ hạ ký hợp đồng?

- Ngay hôm nay đi.

Trong lòng Tề Nhĩ Nạp thở dài một tiếng, lúc này hắn đã biết mình bị đối phương tính kế rồi.

……….

Cộp cộp cộp…

Diêu Nhi đẩy cửa thư phòng và vui vẻ nói:

- Đại nhân, tiểu thư Bối Vi Nhân truyền đến tin tức tốt.

Mục Lương ngước mắt cười hỏi:

- Đã mua được mảnh đất kia rồi à?

Diêu Nhi thanh thúy nói:

- Đúng vậy, ngài ấy đã mua được mảnh đất kia với giá sáu viên tinh thạch ma thú cấp 8, có thể khấu trừ nó vào khoản thanh toán cho đơn đặt hàng Xe Lửa.

- Rất tốt.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, đây chính là một tin tốt.

Một đoạn đường hoàng kim kết hợp với hàng hóa độc quyền, xem ra anh có thể kiếm lời lớn trong vài thập niên.

Diêu Nhi nói thêm:

- Tiểu thư Bối Vi Nhân còn nói hôm nay sẽ bắt đầu thanh lý rác rưởi trên mảnh đất kia, ngày mai sẽ chính thức xây dựng Phố Buôn Bán.

Bối Vi Nhân có Phú Năng Trân Châu mà Mục Lương đưa cho, trong vòng một ngày đủ để dọn dẹp đống rác rưởi đó.

Mục Lương dặn dò:

- Nói cho cô ấy biết, an toàn là trên hết, trước khi xây Phố Buôn Bán thì phải rào chắn mảnh đất kia lại, đừng cho người không liên quan tới gần.

- Vâng.

Diêu Nhi ngoan ngoãn gật đầu, xoay người rời đi.

Tâm trạng của Mục Lương vui vẻ rất nhiều, nhưng khi nhìn thấy ma pháp trận rậm rạp và chằng chịt trên tờ giấy trước mặt, anh lại trở nên chán nản.

- Chậc, vẫn là có chút khó khăn.

Anh lẩm bẩm một câu.

- Mục Lương, ngươi đang bận sao?

Cửa thư phòng lại bị đẩy ra lần nữa, Ly Nguyệt đi tới.

Anh nhìn về phía cô gái tóc bạc, dịu dàng nói:

- Trở về rồi à, vất vả cho ngươi rồi.

Hôm qua, Ly Nguyệt đến thành Y Lê để hỗ trợ tuyên truyền thành Huyền Vũ.

- Việc nhỏ mà thôi.

Ly Nguyệt chậm rãi lắc đầu rồi đi tới ngồi xuống bên cạnh anh, nhẹ giọng nói:

- Tạm thời ta vẫn chưa điều tra được tin tức hữu dụng nào liên quan tới Hắc Phượng Hoàng.

- Đừng nóng vội, chúng ta chỉ vừa mới tới thành Y Lê, việc này cứ chậm rãi mà tra.

Mục Lương nói một cách từ bi.

Ly Nguyệt dịu dàng nói:

- Ừ, ta đã liên lạc với tổ chức tình báo ngầm của thành Y Lê rồi, bọn họ sẽ hỗ trợ lưu ý tin tức về Hắc Phượng Hoàng.

Mục Lương nghe vậy hỏi:

- Ngươi không có bại lộ thân phận chứ?

- Không, ta có mặc áo choàng đen che kín toàn thân.

Ly Nguyệt giải thích.

- Ừm, vậy là tốt rồi.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, lại hỏi:

- Mễ Á đâu?

- Cô ấy vẫn còn ở điều tra về chuyện Thép Tím.

Ly Nguyệt đáp lại.

Mễ Á mặc Khôi Giáp Ám Ảnh, có thể nhảy từ cái bóng này đến cái bóng khác, để cô ấy đi điều tra Thép Tím, nếu gặp phải nguy hiểm thì có thể nhanh chóng trốn thoát.

- Ừ, ngươi đi nghỉ ngơi đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

Ly Nguyệt dịu dàng hỏi:

- Ta không mệt mỏi, ta ngồi đây một lát có làm phiền ngươi không?

- Không đâu, ngươi cởi khôi giáp rồi nằm nghỉ đi.

Mục Lương vung tay lên, dùng lưu ly làm một chiếc ghế nằm, mặt trên còn phủ thêm một lớp mây mù mềm mại.

Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt ửng hồng, cô nghe lời cởi khôi giáp U Linh, chỉ mặc áo sơ mi mềm mại rồi nằm xuống, nửa người chìm vào trong mây mù.

Mục Lương lại vung tay lên lần nữa, ly trà nóng trên bàn bay đến bên cạnh cô gái tóc bạc.

- Ngươi đừng để ý tới ta, ngươi cứ làm việc của mình đi.

Ly Nguyệt tiếp nhận ly trà, có chút ngượng ngùng nói.

- Không sao, chỉ là chuyện tiện tay mà thôi.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, sau đó vùi đầu tiếp tục nghiên cứu ma pháp trận không gian.

Một lát sau, anh lại ngẩng đầu nhìn về phía cô gái tóc bạc, cô đã nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

- Xem ra vẫn là rất mệt mỏi.

Mục Lương nhẹ giọng lẩm bẩm.

Bên kia, trong thành Y Lê.

Mễ Á ẩn thân ở trong một con hẻm nhỏ, chịu đựng mùi hôi thối, đôi mắt đỏ rực nhìn ra ngoài hẻm, cuối đường là một tòa nhà có sân, trên cửa chính có treo bảng ‘Phủ hầu tước Đặc Nhĩ’.

Lúc này, cô đang ở trong nội thành của thành Y Lê, cũng chính là chỗ ở của đám quý tộc và cách vương cung không xa.

Mễ Á tra xét tin tức về Thép Tím cả đêm, cuối cùng tra được một người tên là hầu tước Đặc Nhĩ, có người nói hắn chứa rất nhiều Thép Tím.

- Vào xem thử mới được.

Môi của Mễ Á mấp máy, cơ thể dung nhập vào trong bóng tối, thi triển Nhảy Vọt Ám Ảnh.

Khi cô xuất hiện lại thì đã ở bên trong phủ hầu tước Đặc Nhĩ, ẩn thân ở trên xà nhà.

Đây là một gian phòng để đồ lặt vặt, không có ánh sáng, trong phòng chỉ toàn là rương gỗ và đồ vật linh tinh.

Mễ Á vừa định xuống dưới thì phát hiện cảm xúc dưới chân không đúng.

Cô cúi đầu nhìn một cái, sau đó hai mắt mở to kinh ngạc, lúc này nàng mới chợt nhận ra xà nhà này được chế tạo từ Thép Tím.

Mễ Á nhìn sang những cây xà nhà khác, tất cả đều lộ ra hoa văn màu tím bất quy tắc, rõ ràng là cũng được chế tạo từ Thép Tím.

- Thật là xa xỉ, thế mà còn nói Thép Tím rất ít, đúng là không thể tin lời của bọn hắn mà.

Trong mắt của Mễ Á hiện lên tia lạnh lẽo.

Cơ thể của cô lóe lên và xuất hiện trên mặt đất, bên cạnh là vài chiếc rương gỗ được xếp chồng lên nhau.

Cô gái tai mèo lưu ý hoàn cảnh xung quanh, sau khi xác định không có ai thì mới cả gan bước ra bóng tối.

Cô nhẹ nhàng mở rương gỗ ra, bên trong chỉ có một ít đồ linh tinh như quần áo cũ và đồ gốm dính đầy bụi bẩn.

- Không có thứ gì đáng tiền cả.

Mễ Á thất vọng khép rương gỗ lại và nhìn sang những chiếc rương gỗ khác.

Cô lục tung phòng tạp vật, sau đó thất vọng thi triển Cú Nhảy Bóng Tối rời đi.

Lần này, cô gái tai mèo xuất hiện ở bên ngoài, xung quanh là cỏ cây hoa lá tươi tốt, phía sau còn được trang trí một hòn non bộ, cách đó mười mét là một tòa nhà gỗ ba tầng.

Mễ Á chớp mắt, nhẹ giọng nói nhỏ:

- Chẳng lẽ nơi đó cũng được xây bằng Thép Tím sao?

Cô càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng này, vì vậy thi triển năng lực thức tỉnh, cơ thể hóa thành cái bóng di chuyển thông dọc theo những cái bóng hoa cỏ trên mặt đất, thuận lợi đi tới trước tòa nhà gỗ ba tầng kia.

Bóng đen dán tường di động tới trước, thành công đi tới lầu hai và nấp bên cạnh cột chống.

- Lần này vận chuyển được bao nhiêu từ mỏ Thép Tím thế?

Trong căn phòng trên lầu hai truyền ra tiếng nói chuyện của hai người, một giọng hồn hậu, một giọng âm nhu, nhưng đều là giọng nam.

Bạn cần đăng nhập để bình luận