Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1895: Thăm Dò Thất Bại



Các người thú bàn tán ầm ĩ, bọn họ đều tới thành Huyền Vũ để công tác, nam nữ đều có, đa số đều trẻ tuổi và có cơ thể cường tráng.

Ông ~~~

Phi thuyền vận chuyển chậm rãi hạ xuống, cuối cùng dừng ở bên trong sân bay khổng lồ.

Xích ~~

Các cửa khoang thuyền đồng loạt mở ra, các Người Thú xếp hàng đi xuống phi thuyền, mờ mịt đứng ở bãi hạ cánh rộng rãi, không biết mình nên làm gì.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã tiến tới, nhìn thấy các người thú đứng mờ mịt, luống cuống, vì vậy giơ loa phóng thanh trong tay lên, lớn tiếng ra lệnh:

- Mọi người xếp thành bốn hàng dọc, đầu tiên là đăng kí thông tin cá nhân, làm thẻ căn cước tạm thời, sau đó sẽ có người sắp xếp chỗ ở và công việc cho các ngươi.

Các Người Thú bị giọng nói ưu nhã hấp dẫn, dồn dập nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan.

Nguyệt Thấm Lan thấy bọn họ còn đứng đờ ra đó, tức giận hỏi:

- Các ngươi không muốn làm việc sao?

- Muốn!

Các Người Thú hô to không chút do dự.

Nguyệt Thấm Lan thanh lãnh nói:

- Vậy hãy làm theo những gì ta nói, mau xếp thành bốn hàng.

- Ừm.

Các Người Thú lớn tiếng đáp lại, sau mười phút mới miễn cưỡng xếp thành bốn hàng.

Mễ Á, Hạ Lạc và những người khác đã xuống phi thuyền, đi theo sau thống lĩnh Huyền Điểu và Thú Vương, mấy người bước nhanh tới trước mặt Nguyệt Thấm Lan.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã hỏi:

- Những Người Thú này đều là công nhân mới chiêu mộ à?

- Đúng vậy, tổng cộng là 7835 người.

Mễ Á gật đầu nói.

- Rất tốt.

Đôi mắt đẹp của Nguyệt Thấm Lan sáng lên, hơn bảy ngàn tám trăm người, vậy là có thể nâng cao sức sản xuất hàng loạt của thành Huyền Vũ thêm một bước rồi.

Lúc này, các nhân viên công tác mà cô mang tới đã tiến lên trước, bọn họ đặt vài cái bàn gỗ trước mặt đội ngũ Người Thú, bắt đầu tiến hành công tác đăng ký thân phận.

- Xin hỏi, nếu chúng ta làm việc ở đây thì thật sự được phát tiền lương sao?

- Đúng vậy, chúng ta thật sự được bao ăn bao ở à?

- Nghe nói còn có thể mặc quần áo mới, mỗi bữa đều có thể ăn thịt và rau xanh, những chuyện này là thật sao?

Các Người Thú xếp hàng hồ nghi truy hỏi, muốn chứng thực lần cuối cùng.

Nhân viên đăng ký kiên nhẫn hồi đáp:

- Tất cả đều là thật, sau khi sắp xếp công việc thì mọi người sẽ được bao ăn bao ở, sẽ được cấp quần áo lao động mới, mỗi tháng còn được nhận tiền lương và nghỉ ngơi bốn ngày.

- Thật sự tốt như vậy!

Các Người Thú kinh ngạc nhỏ giọng thốt lên liên tục.

- Đúng vậy, sau khi ký kết công tác hợp đồng thì các ngươi có thể hưởng thụ những đãi ngộ này.

Nhân viên đăng ký tiếp tục giải thích:

- Nhưng điều kiện tiên quyết là các ngươi phải hoàn thành công việc theo đúng yêu cầu, nếu làm tốt còn sẽ có lương khen thưởng.

- Không thành vấn đề, chúng ta đều sẽ cố gắng làm việc.

- Đúng đúng đúng, mau an bài công tác đi.

Các Người Thú lớn tiếng la hét, giọng nói cực kỳ vang dội.

Các nhân viên này cười khổ hô:

- Mọi người an tĩnh lại nào, xếp thành hàng, hoàn thành đăng ký thân phận trước mới được.

- Ừ.

Các người thú gật đầu thật mạnh.

Thống lĩnh Huyền Điểu mang Thú Vương tiến lên trước, chào hỏi:

- Thấm Lan các hạ, lại gặp mặt rồi.

- Hoan nghênh lại ghé thăm.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

Cô nhìn Thú Vương, ánh mắt mang theo sự tìm tòi, nghiên cứu.

Thống lĩnh Huyền Điểu giơ tay giới thiệu:

- Vị này chính là Thú Vương của vương quốc Người Thú chúng ta.

Nguyệt Thấm Lan hơi nhướng mày, nhàn nhạt nói:

- Thì ra là Thú Vương các hạ.

- Ngươi rất xinh đẹp.

Thú Vương đột nhiên thốt ra lời nói trong lòng.

-...

Thống lĩnh Huyền Điểu co giật khóe miệng, bệnh cũ của Thú Vương lại tái phát rồi.

Ai trong vương quốc không biết Thú Vương háo sắc, hơn nữa bệnh rất nặng.

- Cảm ơn.

Nguyệt Thấm Lan không có phát hiện dị thường, chỉ coi Thú Vương là đơn thuần khen ngợi mình.

Thú Vương nghiêm mặt, hỏi với giọng điệu chân thành:

- Ngươi nguyện ý làm vợ của ta không?

- Ngươi nói cái gì?

Nguyệt Thấm Lan chau mày, sắc mặt hơi biến đổi.

Thống lĩnh Huyền Điểu nhắm mắt nói:

- Thấm Lan các hạ đừng để ý, Thú Vương đại nhân đang nói đùa thôi.

Cô xấu hổ muốn chết rồi, Thú Vương vẫn chưa từ bỏ sửa đổi thói hư tật xấu của mình.

- Trò đùa này không vui một chút nào.

Nguyệt Thấm Lan lạnh lùng nói.

Thú Vương cau mày hỏi:

- Ngươi không muốn sao?

Khóe môi của Nguyệt Thấm Lan cong lên, cười lạnh một tiếng nói:

- Nguyện ý? Xin đừng nói những lời khiến người ta cảm thấy buồn cười.

- Ha ha ha...

Thú Vương sửng sốt một chút, không nhịn được bật cười.

Nguyệt Thấm Lan híp mắt, mặt không biểu cảm hỏi:

- Thú Vương các hạ đến thành Huyền Vũ là tới gặp thành chủ đại nhân của chúng ta sao?

- Đúng vậy.

Thú Vương thu liễm nụ cười trên mặt, chậm rãi gật đầu một cái.

Xem ra đợt thăm dò thứ nhất có chút thất bại, người của thành Huyền Vũ rất cường thế.

…………

Ở lối vào khu Trung Ương, thành Huyền Vũ.

Hai chiếc xe thú chậm rãi dừng lại, Nguyệt Thấm Lan và Mễ Á bước ra khỏi chiếc xe thú thứ nhất, thống lĩnh Huyền Điểu và Thú Vương thì bước ra chiếc xe thú thứ hai.

Thống lĩnh Huyền Điểu mím đôi môi đỏ mọng, trên đường từ sân bay trở về khu Trung Ương, Thú Vương vẫn luôn thán phục không ngớt miệng.

- Nơi đây thật không tồi, không khí còn dễ ngửi hơn cả bên ngoài.

Đôi mắt của Thú Vương lóe tia sáng nhạt, khóe môi hơi cong lên.

Thống lĩnh Huyền Điểu lộ ra biểu cảm nghiêm túc, quay đầu thấp giọng nói:

- Thú Vương đại nhân, một hồi gặp thành chủ thành Huyền Vũ, ngài nhất định phải chú ý tới lời nói và việc làm.

- Ngươi đang dạy ta cách hành xử à?

Thú Vương híp mắt lại, khó chịu trừng thống lĩnh Huyền Điểu một cái.

Thống lĩnh Huyền Điểu nghiêm mặt nói:

- Thú Vương đại nhân, thành chủ thành Huyền Vũ rất mạnh, là cường giả phía trên Vương Giai.

Nghe vậy, tay của Thú Vương run lên, hỏi với giọng điệu ngưng trọng:

- Ngươi chắc chắn chứ?

- Đúng vậy, cảm giác của ta sẽ không sai.

Thống lĩnh Huyền Điểu gật đầu, vẻ mặt ngưng trọng.

-...

Thú Vương yên lặng một hồi sau đó chậm rãi gật đầu, một ít ý tưởng trong lòng lại có chút dao động.

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía hai người đang dừng lại thấp giọng nói chuyện với nhau, lạnh nhạt hỏi:

- Hai vị có chuyện gì à?

- Không có gì.

Thống lĩnh Huyền Điểu vô ý thức lắc đầu.

- Vậy đi theo ta.

Nguyệt Thấm Lan hờ hững nói.

- Ừm.

Thống lĩnh Huyền Điểu hé miệng nhưng cuối cùng vẫn không nói lời nào.

Cô biết Nguyệt Thấm Lan giận thật, trong lòng không nhịn được cảm thấy nhức đầu, Thú Vương thật sự quá giỏi kiếm chuyện.

Nghĩ tới đây, cô không yên lòng lại dặn dò Thú Vương lần nữa, đừng lại thấy phụ nữ xinh đẹp là bảo muốn cưới, như vậy thật sự rất mạo phạm đối phương.

- Ta biết rồi, ngươi câm miệng đi.

Thú Vương không nhịn được mà phất tay, cất bước đuổi theo Nguyệt Thấm Lan.

Cộp cộp cộp ~~~

Mọi người đi vào bên trong, dùng Thang Vận Chuyển đến tầng tám.

Bạn cần đăng nhập để bình luận