Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1687: Lúc Quay Phim Điện Ảnh Ta Gặp Phải Một Số Vấn Đề, Cần Ngươi Giúp Đỡ



- Ăn ngon, thật sự quá ngon!

Trinh Hoán kinh ngạc thốt lên.

- Đúng vậy, món thịt viên này cũng ngon không kém, dai và rất đậm đà.

Xảo Nhi phụ họa.

Hai người như vừa phát hiện đại lục mới, liên tục nhúng nguyên liệu nấu ăn vào nồi lẩu và tuân thủ nghiêm chỉnh thời gian nấu nướng.

- Cái này ăn ngon, hình như gọi là ruột vịt, giòn giòn.

- Cái này gọi là huyết heo thì phải, nó được làm bằng gì?

-...

Hai người phồng miệng ăn, không thể nghe rõ lời nói.

- Lão đại, sắp hết thức ăn rồi.

Xảo Nhi nhìn mặt bàn càng ngày càng trống không, vẻ mặt chưa thỏa mãn mà nhìn về phía Trinh Hoán.

- Vậy thì gọi thêm đi.

Trinh Hoán hào phóng vung tay lên.

Nhân viên phục vụ nhanh chóng bước tới và đưa thực đơn một lần nữa.

Trinh Hoán cầm bút chì rồi nhanh chóng lựa chọn:

- Một phần củ sen lát, lại thêm một chai rượu, à, ba khay thịt viên nữa!

Nữ nhân viên hơi há hốc mồm, hai vị khách trước mặt thật sự ăn rất khỏe.

……..

Nguyệt Thấm Di bước ra khỏi Thang Vận Chuyển và đi nhanh về phía cung điện.

Cô cau mày và sải bước về phía thư phòng.

Bên ngoài thư phòng, Tiểu Mật quan tâm hỏi:

- Tiểu thư Thấm Di, đã xảy ra chuyện gì vậy?

- Không có việc gì lớn, Mục Lương đâu rồi?

Nguyệt Thấm Di thanh thúy nói.

- Đại nhân đang ở trong thư phòng đấy.

Tiểu Mật hồn nhiên đáp.

- Vậy ta đi vào tìm hắn.

Nguyệt Thấm Di nghe vậy giơ tay gõ vang cửa thư phòng.

Cộc cộc cộc ~~~

- Mục Lương, ta có thể vào trong không?

Cô lễ phép hỏi.

- Vào đi.

Giọng nói ôn hòa của Mục Lương truyền ra.

Cót két ~~~

Lúc này Nguyệt Thấm Di mới đẩy cửa vào, nhìn thấy anh đang viết cái gì ở trên bàn làm việc, nàng thấp giọng hỏi:

- Ngươi đang bận sao?

Mục Lương ngước mắt nhìn về phía cô, bình thản nói:

- Không sao, ngươi tới đây có chuyện gì không?

Anh cđang hoàn thiện luật hôn nhân thành Huyền Vũ, trong đó đề cập tới điều lệ về người thú và người bình thường, chuyện này cần phải được xem xét cẩn thận.

Nguyệt Thấm Di nghiêm túc nói:

- Lúc quay phim điện ảnh ta gặp phải một số vấn đề, cần ngươi giúp đỡ.

- Vấn đề gì, ngươi nói ta nghe xem.

Cây bút chì trên tay Mục Lương dừng quay.

Nguyệt Thấm Di ngồi xuống, thở dài nói:

- Bình Đẳng vẫn đang tìm kiếm nữ chính, ta không tìm thấy người thích hợp để đóng vai này.

- Mở buổi thử vai cũng tìm không thấy sao?

Trong mắt Mục Lương lộ vẻ kinh ngạc.

Kịch bản phim là do anh viết, hắn biết nữ chính của bộ phim mới là một người thú, hơn nữa còn là người thú có thân phận bi thảm, cô ấy có vẻ ngoài xinh đẹp, chính vì vậy mà bị xem như hàng hóa buôn bán.

Nguyệt Thấm Di lắc đầu, nói không chút khách khí:

- Vẫn không tìm được, người xinh đẹp thì không có kỹ thuật diễn, có kỹ thuật diễn thì lại không xinh đẹp.

Cô và Tuyết Cơ đang quay chụp phim mới cùng một lúc, mỗi người một bộ phim, hơn nữa còn phải bồi dưỡng mới đạo diễn, nàng ước gì có thể phân thân ra một người làm hai việc, nhưng vào khi quan trọng tại bị mắc kẹt vào việc lựa chọn diễn viên.

Mục Lương hơi nhướng mày, bình tĩnh hỏi:

- Cho nên ngươi đến tìm ta để nhờ ta hỗ trợ đề cử nữ chính sao?

Đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Di sáng lên, nàng gật đầu nói:

- Đúng vậy, ví dụ như Hồ Tiên hoặc Mễ Nặc, Mễ Á đều được.

Mễ Nặc và Mễ Á đều là Biến Dị Giả, hai người có đôi tai thú rất dễ nhận dạng, đóng vai người thú hoàn toàn không có vấn đề.

Hồ Tiên có tám chiếc đuôi hồ ly xù lông, cộng thêm khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành kia lại càng thích hợp hơn.

- Mấy ngày nay các cô ấy đều bề bộn nhiều việc, không rảnh quay phim điện ảnh.

Mục Lương chậm rãi lắc đầu.

Hồ Tiên phải quản lý Phố Buôn Bán và Tiểu Thành, hôm qua Tiệm Lẩu vừa mới được xây dựng, vậy càng không rảnh rỗi.

Mễ Nặc thì mấy ngày nay thường xuyên đến Trường Học, đến tối mới có thể trở về, cô ấy đang chuẩn bị cho cuộc thi âm nhạc.

Đúng vậy, Trường Học sẽ tổ chức một cuộc thi hát để làm phong phú thêm cuộc sống học đường cho các học sinh.

- Ra là vậy...

Đôi mắt sáng ngời của Nguyệt Thấm Di nhanh chóng ảm đạm.

Mục Lương nghĩ đến cái gì đó, liền nói:

- Nhưng có một người chắc có thể giúp đỡ.

- Ai?

Nguyệt Thấm Di lập tức lên tinh thần.

Mục Lương mỉm cười nói:

- Duy Lệ Á, cô ấy là Hải Yêu.

- Hải Yêu?

Nguyệt Thấm Di khẽ cau mày..

Mục Lương giải thích:

- Ừ, trên người cô ấy có lân phiến, đôi tai cũng giống như vây cá, nếu để cô ấy làm nữ chính thì hoàn toàn không có vấn đề.

- Nói thì nói như thế... Cô ấy có xinh đẹp không?

Nguyệt Thấm Di hỏi liên tục.

Mục Lương gật đầu đáp:

- Đương nhiên rồi, cô ấy rất xinh đẹp cho nên ta mới đề cử cô ấy làm nữ chính.

Nguyệt Thấm Di sốt ruột hỏi:

- Vậy là quá tốt rồi, cô ấy đang ở đâu, ta đi tìm cô ấy để thử vai một chút.

- Ngoại Thành, còn cụ thể ở đâu thì ngươi đi hỏi Mễ Á đi.

Mục Lương thuận miệng trả lời.

Kể từ khi Duy Lệ Á là mục tiêu của Hắc Sa (Cá Mập Đen) thì cô ấy đã được cho nghỉ phép vài ngày, bây giờ đang nhàn rỗi.

- Được, cảm ơn!

Nguyệt Thấm Di đứng lên, nóng lòng muốn tìm người.

- Chờ một chút.

Mục Lương gọi lại Nguyệt Thấm Di đang muốn rời đi.

Cô dừng bước, quay đầu nhìn về phía anh:

- Có chuyện gì vậy?

- Cái này cho ngươi.

Mục Lương lật tay một cái sau đó lấy ra chiếc hộp lưu ly hộp ném về phía Nguyệt Thấm Di.

- Đây là thứ gì?

Cô nghi ngờ đưa tay tiếp nhận.

Mục Lương nhẹ nhàng giải thích:

- Ngày lễ tình nhân ngươi bận rộn, đây là quà, bây giờ đưa bù cho ngươi.

- Quà tặng lễ tình nhân...

Nguyệt Thấm Di sửng sốt một chút.

Cô biết đến lễ tình nhân, nhưng hôm đó cô quá bận rộn, mải mê quay phim đến mức quên mất muốn cùng người mình thích trải qua lễ tình nhân, khi cô sực nhớ tới thì ngày lễ đã qua.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ừ, dạo gần đây ngươi vẫn chưa trở lại cung điện, hiện tại ta mới có thể giao nó cho ngươi.

- Ta tưởng rằng ngươi sẽ không chuẩn bị gì cho ta, cho nên ta cũng không có chuẩn bị quà...

Ánh mắt của Nguyệt Thấm Di lấp lóe, cô có chút ngượng ngùng cúi đầu xuống.

- Không sao, sau này bù lại cũng được.

Khóe môi của Mục Lương giương lên.

- Được, cảm ơn.

Nguyệt Thấm Di gật đầu lia lịa.

- Mở ra xem đi.

Anh điềm đạm nói.

Nguyệt Thấm Di ừ một tiếng, cẩn thận mở hộp lưu ly ra, bên trong là một con búp bê lưu ly xinh xắn.

- Cái này là do ngươi tự làm sao?

Cô kinh ngạc nhìn về phía Mục Lương.

Anh giải thích:

- Ừ, đây là một kiện ma cụ không gian chứa đựng, ngươi phải nhỏ máu khải linh thì mới có thể sử dụng.

- Ma cụ không gian chứa đựng?

Nguyệt Thấm Di cúi đầu cầm con búp bê lưu ly nhỏ xinh trong tay, nó trông rất giống nàng.

Mấy ngày qua, cô vội vàng quay phim điện ảnh, không biết người khác nhận được quà gì vào ngày lễ tình nhân, tự nhiên cũng không biết về ma cụ không gian chứa đựng.

Mục Lương kiên nhẫn giải thích:

- Đúng vậy, bên trong ma cụ có một không gian ba mét vuông có thể cất giữ vật phẩm, nhưng không thể cất giữ vật sống.

- Điều này đã rất tuyệt vời rồi.

Nguyệt Thấm Di kinh ngạc thốt lên, tay cầm búp bê lưu ly càng trở nên cẩn thận hơn.

- Ngươi thích là tốt rồi.

Mục Lương cười một tiếng.

- Đương nhiên, ta rất thích nó.

Nguyệt Thấm Di nghiêm túc gật đầu đáp.

Bạn cần đăng nhập để bình luận