Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1493: Trở Thành Quan Tòa Thực Tập



Lỵ Lỵ suy nghĩ một chút, sau đó đáp với giọng điệu nghiêm túc:

- Tuyệt đối là công chính, phán án không thiên vị hay mang theo cảm xúc của bản thân.

Trong đôi mắt xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan lộ vẻ kinh ngạc, câu trả lời của cô gái trước mặt thật sự khiến cô bất ngờ.

- Đại nhân, ta có nói gì sai không?

Lỵ Lỵ lo lắng siết chặt tay.

- Không, ngươi nói rất đúng.

Nguyệt Thấm Lan lắc đầu và ngả người ra sau, đôi chân thon dài đan vào nhau.

Lỵ Lỵ lộ ra vẻ mặt vui mừng, nôn nóng hỏi:

- Vậy ta có thể trở thành quan tòa sao?

Nguyệt Thấm Lan xua tay, ưu nhã nói:

- Đừng nóng vội, bài kiểm tra chính thức vẫn còn chưa bắt đầu đâu.

Đáy mắt của Lỵ Lỵ thoáng qua một tia thất vọng, cô chỉ có thể ngồi xuống ghế, chờ đợi cuộc khảo hạch kế tiếp của Nguyệt Thấm Lan.

Nguyệt Thấm Lan đẩy xấp giấy trên bàn tới trước mặt Lỵ Lỵ, cười tươi như hoa nói:

- Đây là đề thi do ta biên soạn, tổng cộng có một trăm câu. Ta cho ngươi hai giờ để hoàn thành những câu hỏi này, nếu ngươi có thể đạt trên chín mươi điểm thì sẽ trở thành quan tòa thực tập.

- Vâng.

Lỵ Lỵ không cần suy nghĩ nhiều, lập tức đồng ý.

Cô cầm đề thi lên và đọc kỹ, trong số một trăm câu hỏi thì có mười câu là phân tích vụ án, mười câu là thẩm phán cân nhắc mức hình phạt, còn lại là câu hỏi trắc nghiệm và điền vào chỗ trống.

Nguyệt Thấm Lan lật chiếc đồng hồ cát trên tay và nhắc nhở:

- Bắt đầu tính giờ.

- Vâng.

Lỵ Lỵ cầm bút chì lên, nàng lựa chọn bắt đầu với những câu hỏi trắc nghiệm và điền vào chỗ trống.

A ha ~

Nguyệt Thấm Lan ngáp một cái, rũ mắt chờ đợi.

Trong một trăm câu hỏi này có một nửa là do cô viết, nửa còn lại là do Mục Lương viết, có rất nhiều câu rất hóc búa và xảo trá, nếu không đọc kỹ câu hỏi thì rất dễ dàng đáp sai.

Cát lưu ly trong đồng hồ cát rơi xuống từng chút một, thời gian vẫn trôi qua không ngừng nghỉ.

Lỵ Lỵ vùi đầu đọc đề, thỉnh thoảng cầm bút chì viết đáp án, thỉnh thoảng lại cau mày suy nghĩ một hồi, tốc độ trả lời bắt đầu chậm lại.

Cô ngẩng đầu nhìn Nguyệt Thấm Lan, sau đó hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục vùi đầu đáp đề.

Rào rào, rào rào…..

Nguyệt Thấm Lan vẫn rũ mắt, lúc này cô đang dùng dao nhỏ cắt giũa móng tay, hoàn toàn không quan tâm tới Lỵ Lỵ đang trả lời câu hỏi.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, hạt cát trong đồng hồ cát sắp cạn dần.

- Hết giờ.

Nguyệt Thấm Lan ngẩng đầu lên, ngón tay thon dài nhẹ nhàng gõ vào đồng hồ cát, những hạt cát cuối cùng đã rơi xuống.

Lỵ Lỵ buông tờ giấy trong tay xuống, sau đó thở dài một hơi.

Mười phút trước cô đã trả lời hết tất cả câu hỏi, mười phút cuối cùng là để kiểm tra lại, nhưng khi nghe nói hết thời gian thì tim cô vẫn đập nhanh hơn một chút.

- Đại nhân, ta đã trả lời hết tất cả câu hỏi.

Lỵ Lỵ đưa lại đề thi cho Nguyệt Thấm Lan bằng hai tay.

……….

- Ngươi có bao nhiêu phần nắm chắc mình sẽ được chín mươi điểm?

Nguyệt Thấm Lan tiếp nhận đề thi mà Lỵ Lỵ đưa tới, ánh mắt mang theo ý cười nhìn nàng.

Ánh mắt của Lỵ Lỵ lấp lóe, nàng nhỏ giọng đáp:

- Ta có bảy phần chắc chắn.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười, bắt đầu đọc từng trang một.

Tim của Lỵ Lỵ đập nhanh hơn, cô nhìn chằm chằm Nguyệt Thấm Lan mà không hề chớp mắt, cố gắng nhìn thấy điều gì đó từ khuôn mặt của đối phương.

Tuy nhiên, thần sắc trên mặt Nguyệt Thấm Lan vẫn như cũ, cho đến khi cô lật xem hết toàn bộ đề thi thì vẻ mặt vẫn không hề có chút biến hóa.

- Đại nhân, thế nào rồi?

Lỵ Lỵ hỏi với giọng điệu khẩn trương.

Đông đông đông….

Nguyệt Thấm Lan đặt đề thi xuống và gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, trầm mặc không nói lời nào.

Tim của Lỵ Lỵ lại đập nhanh lần nữa, chẳng lẽ cô không đạt yêu cầu sao?

Lỵ Lỵ lập tức trở nên thất vọng, ánh sáng trong đôi mắt màu xanh sẫm cũng ảm đạm.

Đôi mắt màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan thoáng qua một ý cười, nhẹ nhàng nói:

- Kế tiếp ta sẽ bàn với ngươi về vấn đề đãi ngộ của quan tòa thực tập.

- Vấn đề đãi ngộ?

Lỵ Lỵ ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nhất thời không phản ứng kịp.

Nguyệt Thấm Lan nói tiếp:

- Sau khi trở thành quan toà thực tập, tiền lương mỗi tháng là sáu trăm đồng Huyền Vũ, được phân phối một căn nhà ba phòng, một phòng khách, một phòng bếp và một phòng vệ sinh, còn có một chiếc xe đạp…..

Lỵ Lỵ chớp chớp đôi mắt đẹp màu xanh sẫm, tại sao bây giờ lại nói đến vấn đề đãi ngộ rồi?

Qua hơn mười giây sau thì Lỵ Lỵ mới phản ứng lại, cô đứng lên hưng phấn hỏi:

- Chờ đã, đại nhân, như vậy nghĩa là ta đã thông qua bài phỏng vấn rồi sao?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nở nụ cười, khen ngợi:

- Không tệ, một trăm câu hỏi mà ngươi chỉ đáp sai ba câu thôi, một kết quả rất không tồi.

- Quá tốt rồi, ta có thể trở thành quan toà!!

Lỵ Lỵ kinh ngạc hô to.

Nguyệt Thấm Lan cải chính:

- Là quan toà thực tập, muốn chuyển chính thức thì phải thẩm phán hơn ba mươi vụ án mới được.

- Vâng, ta sẽ cố gắng!

Gương mặt xinh đẹp của Lỵ Lỵ trở nên ửng đỏ bởi vì hưng phấn, cô vội vàng khom lưng hành lễ với Nguyệt Thấm Lan.

- Ừ, ta rất coi trọng ngươi.

Nguyệt Thấm Lan đưa tay vỗ nhẹ vào vai Lỵ Lỵ.

Lỵ Lỵ đã trả lời chính xác chín mươi bảy câu hỏi, điều này khiến cô rất bất ngờ.

Phải biết rằng trong đề thi có rất nhiều câu hỏi cạm bẫy, nhưng cô ấy lại đáp đúng toàn bộ, ba câu sai đều là là đề cân nhắc mức hình phạt, bởi vì cô ấy tuyên mức án nhẹ hơn, nhưng nó ảnh hưởng không lớn, sau này chỉ cần tăng cường huấn luyện phương diện này thì tốt rồi.

- Vâng!

Lỵ Lỵ càng hưng phấn hơn.

Nguyệt Thấm Lan mỉm cười nói:

- Tốt, ngươi trở về nghỉ ngơi một ngày đi, ngày mai tới Tòa Án chính thức nhậm chức.

- Vâng.

Lỵ Lỵ gật đầu lia lịa, mang theo sự chờ mong xoay người rời đi phòng tiếp khách.

- Tuổi trẻ thật tốt….

Nguyệt Thấm Lan bật cười, cô rất hài lòng về Lỵ Lỵ, lấy năng lực của đối phương, hoàn toàn có thể giúp cô chia sẻ công việc bên Tòa Án.

- Nếu có thêm vài người như nàng ấy tới đây thì quá tốt rồi.

Nguyệt Thấm Lan khẽ thì thầm một tiếng.

Lúc này, Ba Phù đi vào phòng tiếp khách, ngoan ngoãn hỏi:

- Đại nhân Thấm Lan, xe thú đã chuẩn bị xong, bây giờ xuất phát sao?

- Ừ, lên đường đi.

Nguyệt Thấm Lan lấy lại tinh thần.

Cô chuẩn bị đi đến nhà ga tại cổng chính Nội Thành, nghi thức cắt băng sắp bắt đầu rồi.

Nguyệt Thấm Lan rời đi cung điện, cưỡi xe thú đi đến nhà ga.

Hơn nửa giờ sau, xe thú lái tới cổng chính Nội Thành, cách đó không xa chính là nhà ga.

Cót két ~~~

Nguyệt Thấm Lan từ trên xe bước xuống, đi nhanh về phía nhà ga.

- Đó là thư kí đại nhân.

- Thư kí đại nhân đến rồi, mau mau tránh đường đi!!

Dân chúng vây xem lớn tiếng hô hào, tiếp đó cung kính hành lễ về phía Nguyệt Thấm Lan.

Cô đã làm rất nhiều việc cho thành Huyền Vũ, tất cả dân chúng đều biết được điều này cho nên bọn họ vô cùng kính yêu cô, trình độ được hoan nghênh chỉ đứng sau Mục Lương mà thôi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã cười đáp lại, vẫy tay chào đáp lại các dân chúng.

Bên ngoài nhà ga, một tòa đài cao bốn mét được xây dựng, Mục Lương đang chuẩn bị đi lên đài đọc diễn văn và tiến hành nghi thức cắt băng.

Cộp cộp cộp...

Nguyệt Thấm Lan bước nhanh về phía trước và nhìn thoáng qua Mục Lương.

- Ngươi tới muộn.

Anh quay đầu nhàn nhạt nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận