Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 737: Hiện Tại Thành Huyền Vũ Chia Làm Ba Khu Vực

Đồng thời, núi nhỏ bên trong Vườn Sinh Thái cũng được nâng cao gấp hai lần.

- Ngươi sẽ được trồng ở đỉnh núi.

Mục Lương nhấc tay một cái, Trà Thụ Tinh Thần con rơi vào đỉnh núi.

Đất đai hợp lại, nó toả ra chút ánh sáng, thích ứng rất nhanh với hoàn cảnh mới.

- Nuôi mấy con Thủy Tinh Ngư con ở đây, hoàn thành môi trường sinh thái mới.

Ánh mắt Mục Lương nhìn khu vườn.

Vườn Sinh Thái dời đến ngoại thành, tách khỏi sông Huyền Vũ, đã không có nước tuần hoàn nữa.

Anh sử dụng năng lực, ngưng tụ Nguyên Tố Thuỷ bên trong Vườn Sinh Thái, hóa thành những giọt nước tí tách rơi vào trên cây xanh.

Mục Lương hạ một trận mưa ở khu vườn, làm cho con sông khô cạn chứa đầy nước một lần nữa, có thể duy trì một khoảng thời gian.

Anh nghĩ phải sử dụng Lĩnh Vực Tinh Thần, làm cho càng nhiều cây xanh trưởng thành, mới có thể có đầy đủ hạt giống, rắc đầy nội ngoại thành, làm cho tự nhiên thành Huyền Vũ chính thức khôi phục lại.

- Cứ như vậy trước đi, sau đó mới từ từ cải tạo.

Mục Lương lại bay lên trời, bay về hướng khu Trung Ương.

Khu vực Trung Ương, Mục Lương từ trên không trung đáp xuống quảng trường.

- Mục Lương trở về rồi.

Hồ Tiên, Già Lạc, Cầm Vũ và những người khác chấn động tinh thần, nhanh chóng vây quanh anh.

Đôi mắt màu lam của Nguyệt Thấm Lan sáng lên, vội vàng hỏi:

- Mục Lương, kết thúc cải tạo rồi sao?

- Hoàn thành được một nửa.

Mục Lương ôn hòa nói.

Hồ Tiên tò mò hỏi:

- Hiện tại, nơi này biến đổi như thế nào rồi?

- Đại khái là như vậy.

Mục Lương giơ tay ngưng kết lưu ly.

Anh dùng lưu ly để chế tạo mô hình thu nhỏ trên lưng Rùa Đen.

Nội thành, Ngoại thành, Phố Buôn Bán, Quân Doanh và những nơi khác trên lưng rùa đều được chế tác thành mô hình.

- Biến hóa lớn như vậy!

Già Lạc nhìn mô hình lưu ly, đôi mắt màu xanh da trời của cô thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Hồ Tiên quyến rũ nói:

- Mục Lương, giới thiệu một chút cho chúng ta đi.

- Được rồi.

Mục Lương cười một tiếng.

Anh chỉ vào mô hình, lần lượt giới thiệu những biến hóa mới.

Khi Mục Lương đang giải thích thì Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan trở về, hai cô gái đều an tĩnh lắng nghe.

- Bây giờ, thành Huyền Vũ được chia thành ba phần: Ngoại thành, Nội thành và khu Trung Ương.

Mục Lương giới thiệu một cách đơn giản:

- Bức tường hình vuông mới xây này là tường thành của Nội thành......

- Nội thành lớn như vậy......

Nguyệt Thấm Lan khẽ nhếch môi hồng.

Cô cảm thấy đau đầu, sau này quản lý nội thành sẽ càng phức tạp hơn.

Mục Lương nhìn về phía Cầm Vũ, bình tĩnh nói:

- Cầm Vũ, đây là Quân Doanh, hiện tại nó là khu vực hoàn toàn độc lập.

- Ta đã biết.

Cầm Vũ nghiêm túc gật đầu.

Mục Lương chỉ vào mô hình Vườn Sinh Thái, khóe miệng anh cong lên, nói:

- Đây là Vườn Sinh Thái, sau này ta sẽ trồng đầy cây xanh khắp Ngoại thành.

- Trồng đầy cây xanh?

Các cô gái kinh ngạc lên tiếng.

Hàng mi mảnh dài của Già Lạc khẽ run, khàn giọng nói:

- Cái này...... Rất khó.

- Ta sẽ làm được sớm thôi!

Mục Lương nói với giọng điệu đầy tự tin.

Khi Trà Thụ Tinh Thần tiến hóa đến cấp 10, đại khái là có thể hoàn thành mục tiêu này.

- Chỉ cần là Mục Lương, vậy thì có thể làm được.

Nguyệt Thấm Lan tin tưởng nói.

Hồ Tiên quyến rũ cười nói:

- Trồng thực vật chính là điểm mạnh của thành Huyền Vũ.

- Ha ha ha ha, đúng vậy.

Mục Lương cười sảng khoái.

Cộp cộp cộp.....

Tiếng bước chân vội vã truyền đến, Mễ Nặc và nhóm hầu gái chạy trở lại Trung Ương.

- Mục Lương, ngươi không sao chứ?

Mễ Nặc vội vàng chạy đến trước mặt anh.

Khi thấy toàn thân của Mục Lương đầy máu, cô không tài nào kìm được nước mắt, cả người run rẩy.

- Đừng khóc, ta không sao.

Mục Lương vội vàng trấn an cô gái tai thỏ.

Mễ Nặc cắn môi dưới, nức nở nói:

- Cả người của ngươi toàn là máu...... Còn nói không có việc gì, đừng hòng gạt ta.

Mục Lương cười khổ một tiếng, dịu dàng giải thích:

- Đây đúng là máu của ta, nhưng vết thương đã khép lại rồi, chỉ cần rửa một chút sẽ trôi hết.

- Có thật không?

Mễ Nặc dừng khóc nức nở.

Đôi mắt màu lam của cô ngập nước trừng lớn, cô gái tai thỏ cẩn thận quan sát Mục Lương, tay nhỏ kéo ống tay áo của hắn bắt đầu kiểm tra.

- Ta rửa một chút.

Mục Lương trấn an.

Anh giơ tay lên rồi siết chặt lại, nguyên tố nước nhanh chóng ngưng kết rồi tạo thành dòng nước bao quanh cả người, rửa trôi các vết máu trên cơ thể.

- Thật là đáng tiếc......

Hi Bối Kỳ hơi hé miệng, lộ ra răng nanh đáng yêu.

Ào ào ~~

Dòng nước nhuộm đỏ bốc hơi rồi biến mất, Mục Lương khôi phục khí chất thong dong.

Làn da của anh trắng muốt, không còn dáng vẻ đáng sợ như lúc trước, da thịt không chút tì vết.

Hồ Tiên hơi nghiến răng hai lần, hâm mộ nói:

- Làn da này thật tốt......

- Ngươi nhìn, ta hoàn toàn không sao cả.

Mục Lương giơ tay lên, xoay một vòng trước mặt cô gái tai thỏ.

- Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi......

Mễ Nặc đặt tay lên ngực thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới yên lòng.

- Ngoan.

Mục Lương xoa đầu cô gái tai thỏ.

Hi Bối Kỳ tò mò hỏi:

- Mục Lương, thực lực hiện tại của ngươi là gì?

- Có thể là cấp 10.

Mục Lương nói có chút không xác định.

Anh chưa từng gặp cao thủ cấp 10, không có cách nào kiểm nghiệm thực lực của bản thân.

- Cấp 10!!

Nguyệt Thấm Lan và các cô gái khác ngơ ngác đứng ở tại chỗ, từng đôi mắt xinh đẹp thất thần.

Mục Lương nhướng mày, không có cảm giác quá lớn đối với việc anh có thực lực cấp 10, có thể là do vẫn chưa gặp phải đối thủ ngang sức ngang tài.

Già Lạc nhẹ giọng nỉ non:

- Sống lâu như vậy, cuối cùng ta cũng được nhìn thấy cao thủ cấp 10 chân chính sao?

- Cao thủ cấp 10, có thể đi ngang ở tất cả thành......

Cầm Vũ nhìn chằm chằm Mục Lương với ánh mắt nóng bỏng.

-..... Mọi người làm sao vậy?

Mục Lương co giật khóe miệng.

- Hô, quá tốt rồi, vậy là chúng ta càng có thêm tự tin để chống cự thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ nửa năm sau.

Nguyệt Thấm Lan thở phào một hơi, nghĩ tới những chuyện sau này.

- Cấp 10 à... Thế giới này có được bao nhiêu cao thủ cấp 10 chứ?

Già Lạc cảm khái không thôi.

Ít nhất lúc trước, cô ở thành Tương Lai nhiều năm như vậy cũng chưa từng thấy một vị cao thủ cấp 10 nào.

- Mục Lương, tốc độ tăng trưởng thực lực của ngươi thật sự là quá nhanh!

Nguyệt Phi Nhan nói với giọng điệu sâu kín, vừa hâm mộ vừa cảm thấy chuyện này hẳn là đáng giá để kiêu ngạo.

Người đàn ông trước mặt cô càng mạnh thì thành Huyền Vũ càng an toàn, khi cô đi ra ngoài có thể thẳng lưng, nói chuyện cũng có tự tin hơn.

- Các ngươi cũng có thể trở nên mạnh mẽ.

Mục Lương ôn hòa đáp.

- Nào có đơn giản như vậy.

Nguyệt Phi Nhan nhỏ giọng thầm thì một tiếng.

Mục Lương cười trấn an, nói:

- Chúng ta có quả Tinh Thần, ăn nó rồi tham gia huấn luyện nhiều hơn là được rồi.

- Ừ, ta sẽ cố gắng......

Nguyệt Phi Nhan tâm trạng dâng trào nói.

Khuôn mặt của Cầm Vũ tràn đầy sự nghiêm túc, cô phải nghĩ biện pháp gia tăng thực lực bản thân, trước khi thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ tiến đến thì cô phải tăng lên ít nhất là một cấp.

Nếu như trước đây, cô không hề nghĩ tới và cũng không dám có suy nghĩ này, nhưng bây giờ đã có quả Tinh Thần, biến việc không thể thành có thể.

Bạn cần đăng nhập để bình luận