Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1243: Ngươi Là Ai?



Xe ngựa xuyên qua Khu dân cư rồi dừng lại trước cổng chính khu Trung Ương.

- Đến rồi, xuống xe đi.

Ny Cát Sa lạnh nhạt nói.

- Được, cảm ơn.

Ba người Mậu Đạt, Đại Tề bước ra khỏi xe ngựa, sau khi đặt chân xuống mặt đất thì bắt đầu đánh giá xung quanh, sau đó lập tức bị thu hút bởi Trà Thụ Sinh Mệnh cực lớn.

- Thật là một gốc cây khổng lồ!!

Hai mắt của Đại Tề trợn to, rõ ràng là bị khiếp sợ trước kích thước khổng lồ của Trà Thụ Sinh Mệnh.

Mậu Đạt nhìn quanh một vòng nhưng lại không thể thấy được mép của tán cây Trà Thụ Sinh Mệnh, kinh ngạc thốt lên:

- Tại sao nó có thể lớn tới như vậy!!

Kha Đa Lạp ngạc nhiên lẩm bẩm:

- Bên trong Rừng Rậm Ma Thú cũng không có một cái cây nào lớn như vậy cả......

- Đừng đứng đây lãng phí thời gian nữa, thành chủ đại nhân đang chờ đợi.

Ny Cát Sa nghiêm túc nhắc nhở.

- Ừm ừm, chúng ta tới ngay!

Mậu Đạt khẩn trương gật đầu, cẩn thận đi theo cô gái tóc xanh tiến vào khu vực Trung Ương.

Sau khi đi vào bên trong, cả ba lại khiếp sợ và thán phục một lần nữa.

- Ở đây còn sáng sủa và rộng rãi hơn cả hoàng cung.

Ánh mắt của Mậu Đạt lấp lóe, miệng hắn vẫn chưa đóng lại lần nào kể từ khi bước vào trong.

- Hoàng cung của vương quốc Thiết Lan còn không tốt bằng ở đây.

Kha Đa Lạp nuốt nước bọt, trong lòng sinh ra sự kính sợ.

Ba người liếc nhau, càng ngày càng tò mò hơn về thành Huyền Vũ.

- Đi theo ta, không được đi lung tung.

Ny Cát Sa lườm ba người một cái, cất bước đi đến Thang Vận Chuyển.

- Ừm, ta biết rồi.

Mậu Đạt hít một hơi thật sâu rồi cất bước đuổi theo Ny Cát Sa.

Ba người tiến vào Thang Vận Chuyển, trong vẻ mặt kinh ngạc của bọn hắn, Thang Vận Chuyển chậm rãi lên cao.

- A! Thứ này có thể di chuyển!!

Kha Đa Lạp kinh ngạc thốt lên một tiếng.

- Đây là loại ma cụ gì vậy?

Đại Tề không nhịn được mà lên tiếng hỏi.

Ny Cát Sa âm thầm bĩu môi, bình tĩnh nói:

- Cái này gọi là Thang Vận Chuyển, thuộc về Linh khí cao cấp, bên các ngươi chắc là thuộc về ma cụ cao cấp.

- Ma cụ cao cấp!!

Ánh mắt của Mậu Đạt lập tức trở nên nóng cháy.

Đáy mắt của Kha Đa Lạp thoáng qua một tia tham lam, ma cụ cao cấp chính là thứ vô cùng đáng giá tiền.

Ông ~~~

Mấy chục giây sau, Thang Vận Chuyển dừng lại ở tầng tám.

- Đến rồi, đi thôi.

Ny Cát Sa cất bước ra ngoài, đi về phía cung điện.

Ba người Mậu Đạt không kịp suy nghĩ thêm chuyện khác, vội vàng cất bước đuổi theo, khi vừa nhìn thấy cung điện nguy nga lộng lẫy, cả ba không khỏi so sánh với hoàng cung của vương quốc Thiết Lan.

Chỉ là sau khi so sánh thì bọn hắn mới phát hiện, hoàng cung của vương quốc Thiết Lan thật sự đơn sơ, hoàn toàn không thể sánh bằng một nửa cung điện trước mắt.

Cộp cộp cộp ~~~

Ba người bước vào cung điện, dưới sự dẫn đường của Ny Cát Sa, cả ba đi về phía sảnh yến hội.

Bên trong phòng yến hội, Mục Lương ngồi ngay ngắn ở chủ vị, bên cạnh là Hồ Tiên và Nguyệt Thấm Lan, Bạch Sương thì ngồi ở bên cạnh Hồ Tiên.

Sau lưng Mục Lương, Diêu Nhi rũ mắt đứng thẳng.

Bạch Sương có chút khẩn trương, thật sự có người từ bên kia kênh Sương Mù đi qua đây sao?

Khi Mục Lương nói rằng có người đến từ kênh Sương Mù, trái tim cô ấy đã đập liên hồi, điều này mang ý nghĩa là cô ấy có cơ hội trở về?

Bạch Sương vội vàng hỏi:

- Mục Lương các hạ, bọn họ vẫn còn chưa tới sao?

- Sắp đến rồi.

Mục Lương bình thản đáp.

-... Tốt thôi.

Bạch Sương âm thầm thở dài một hơi, đôi mắt màu vàng tím nhìn chằm chằm vào sảnh yến hội.

Cộp cộp cộp ~~~

Vài tiếng bước chân truyền đến, Ny Cát Sa xuất hiện tại cửa chính sảnh yến hội

- Thành chủ đại nhân, người đã được mang đến rồi.

Ny Cát Sa cung kính nói.

Ba người Mậu Đạt tiến vào sảnh yến hội, liếc mắt một cái lập tức thấy được Mục Lương ngồi ở chủ vị, vẻ mặt lãnh đạm của đối phương khiến cả ba trở nên khẩn trương.

Khóe mắt của Mậu Đạt nhảy lên, hắn giơ tay lên rồi nói với giọng khàn khàn:

- Xin chào..... mọi người.

- Mời ngồi.

Mục Lương nâng cằm ra hiệu bọn họ ngồi xuống.

Được, cảm ơn....

Mậu Đạt bó tay bó chân ngồi xuống, cảm thấy cả người không được tự nhiên.

- Không cần khẩn trương như vậy.

Khóe môi của Hồ Tiên giương lên, buồn cười đánh giá ba người.

- Ngạch, chúng ta không khẩn trương.

Đại Tề nhếch miệng, lực chú ý hoàn toàn bị thu hút bởi các món ăn nóng hổi ở trên bàn.

Ục ục ục ~

Bụng hắn réo lên, hắn quá đói bụng rồi.

Khóe mắt của Mậu Đạt nhảy lên, thật sự là quá mất mặt.

Hắn nhận thấy rằng quần áo của mọi người ở đây còn tốt hơn quần áo mà bọn hắn đang mặc, hơn nữa là tốt hơn gấp mấy lần.

Cơ thể của Kha Đa Lạp hơi run rẩy, kể từ khi nhìn thấy Mục Lương thì hắn vẫn luôn cảm thấy cả người không được tự nhiên, giống như là đang ngước nhìn một vị Đế Vương.

Bạch Sương cũng đang dò xét ba người, đáng tiếc cô ấy không tài nào phân biệt được bọn họ có phải người của vương quốc Hải Đinh hay không.

Mục Lương hơi quay đầu, nhàn nhạt nói:

- Ba vị, ăn chút gì trước đi.

- Được, cảm ơn.

Mậu Đạt mím môi, vươn tay cầm lấy một cái bánh bao lớn nhìn rất mê người.

Ngao ô ngao ô ~~~

Ba người ăn lấy ăn để, hình tượng thân sĩ vẫn luôn đau khổ duy trì hoàn toàn biến mất.

- Đội trưởng, món này quá ngon, ta chưa từng ăn món nào ngon như vậy!

Đại Tề trợn to hai mắt, trong miệng nhét đầy bánh bao khiến lời nói của hắn rất mơ hồ.

…………..

Mục Lương uống trà nóng, ánh mắt bình tĩnh nhìn ba người Mậu Đạt.

- Mục Lương?

Nguyệt Thấm Lan quay đầu nhìn anh.

Anh hơi nâng tay lên, bình tĩnh nói:

- Đừng nóng vội, chờ bọn họ ăn no đã.

Nguyệt Thấm Lan hơi nhướng mày, đánh giá ba người Mậu Đạt đang ăn như lang như hổ kia.

Người bên đại lục mới đều có dáng vẻ như vậy sao?

Ợ ~~~

Ba người Mậu Đạt ợ một cái rõ to, thỏa mãn xoa xoa cái bụng căng phồng của mình.

Đại Tề lấy móng tay út thay tăm xỉa răng, hài lòng nói:

- Ta no quá, đã lâu không được ăn đồ ăn ngon như vậy.

- Còn ngon hơn đồ ăn ở quán rượu Thiết Lan!!

Kha Đa Lạp cảm thán một câu.

Quán rượu Thiết Lan là quán rượu ngon nhất ở vương quốc Thiết Lan, người ta nói rằng rượu và đồ ăn ở đó chỉ đứng sau hoàng cung.

Mục Lương nâng tay gõ nhẹ vào tay vịn ghế ngồi, nhàn nhạt nói:

- Ba vị, ta nghe nói các ngươi xuyên qua kênh Sương Mù tới đây?

Ba người Mậu Đạt chấn động tinh thần, nhanh chóng tỉnh táo lại, bọn hắn gần như quên mất mục đích chủ yếu khi đến đây.

Mậu Đạt đứng lên và nói với vẻ mặt nghiêm nghị:

- Thành chủ đại nhân tôn kính, chúng ta thực sự đã xuyên qua kênh Sương Mù để tới đây.

- Không thể nào, làm sao mà các ngươi có thể xuyên qua kênh Sương Mù được chứ?

Bạch Sương đột nhiên cao giọng nói.

Trong trí nhớ và nhận thức của cô, nơi đó chính là phần cuối của biển lớn, tất cả những ai bước vào đều đã chết, ngoại trừ bản thân cô.

- Ngươi là ai?

Mậu Đạt đen mặt hỏi.

Bạch Sương hừ lạnh một tiếng, hất cằm kiêu ngạo nói:

- Ta là công chúa của vương quốc Hải Đinh.

- Vương quốc Hải Đinh?

Mậu Đạt cau mày suy nghĩ, sau đó bĩu môi nói:

- Ta chưa bao giờ nghe nói về nó, ngươi là kẻ lừa đảo phải không!?

Kha Đa Lạp vừa nghe Bạch Sương nói thì lập tức ngạc nhiên trợn to hai mắt, quay đầu nói:

- Đội trưởng, đúng là có một vương quốc gọi là Hải Đinh! Thực lực của quốc gia này xếp hạng thứ mười, không phải là một quốc gia nhỏ đâu...

Bạn cần đăng nhập để bình luận