Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2719: Công Việc Chuyên Đắc Tội Người Khác

Hồ Tiên thuận miệng hỏi:

- Mục Lương đã trở về chưa?

Tiểu Tử lắc đầu nói:

- Chưa ạ, bệ hạ và tiểu thư Ly Nguyệt đi bắn thử đạn đạo rồi.

- Vậy được rồi.

Hồ Tiên bĩu môi, lấy ra cái rương từ trong ma cụ không gian chứa đựng, nói:

- Đây là da Trùng Thận Lâu, dọn vào thư phòng đi, bây giờ ta trở về Thành Buôn Bán, buổi chiều còn có việc phải làm.

Tiểu Tử nhận lấy cái rương, gật đầu đáp:

- Tốt ~~~

Hồ Tiên rời khỏi cung điện, băng qua Cửa Truyền Tống trở về Thành Buôn Bán Sơn Hải.

Bên kia, bên ngoài Kênh Sương Mù.

Mục Lương bắn quả đạn đạo cuối cùng ra ngoài, lực chú ý rơi vào hình ảnh trong TV.

Hôm nay bắn thử đạn đạo đều có mục tiêu cách nhau không xa, mỗi quả đều gần vị trí rơi xuống của quả đạn đạo lưu ly tối hôm qua, đây là để thuận tiện việc kiểm tra uy lực của mỗi cái.

- Ầm ầm ~~~

Quả đạn đạo thứ tư được chế tạo từ tài liệu ma thú, so sánh với những quả đạn đạo khác thì nó có tốc độ phi hành nhanh hơn, cái này có liên quan tới ma pháp trận được khắc bên trong.

Mục Lương nhìn về phía cô gái tóc trắng, bình thản nói:

- Ngươi chờ ta ở đây, ta đi đại lục mới kiểm tra một chút.

- Ừm, ngươi đi đi.

Ly Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu.

Mục Lương nhẹ gật đầu rồi xoay người bước tới trước, chớp mắt một cái đã biến mất khỏi bãi đáp mây mù.

Hắn thi triển Nhảy Vọt Ám Ảnh Vọt, cấp tốc tiến về phía đại lục mới.

Khi đi tới đại lục mới, cách đó không xa chính là nơi mà quả đạn đạo thứ nhất nổ tung.

Nơi đó trước kia là một ngọn núi đá, lúc này đã bị đạn đạo bắn thành một cái hố sâu, đường kính khu vực bị ảnh hưởng vượt hơn một ngàn mét.

Mục Lương nhìn hố sâu gần một trăm mét, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng, uy lực nổ tung như vậy đã đủ để giết chết phần lớn cao thủ cấp Vương rồi.

Hắn ngắm nhìn hoàn cảnh xung quanh, nơi này là một mảnh đất hoang, không có thành thị và thôn xóm.

- Nếu có vệ tinh thì tốt rồi, có thể để đạn đạo tự động điều chỉnh mục tiêu tấn công.

Mục Lương nhìn lên trên bầu trời, đôi mắt thâm thúy hơi lóe sáng.

Trong lòng hắn có ý tưởng, chuẩn bị đi trở về lại tiến hành thực nghiệm.

Nhưng mà trước đó, hắn phải đi xem uy lực của ba quả đạn đạo khác đã.

- Rào rào ~

Ly Nguyệt ngồi ở trên bãi đáp mây mù, nhìn chăm chú vào nước biển sôi trào bên dưới, phía sau chính là vùng biển bão táp và sương mù cao ngất tận trời.

Cô ngước mắt nhìn về phía xa xa, nhẹ giọng nói nhỏ:

- Vẫn chưa trở lại...

Mục Lương rời khỏi đã gần ba giờ, đến giờ vẫn chưa trở về.

Ly Nguyệt kiên trì chờ đợi, trong lòng suy nghĩ, hẳn là hắn sẽ không để cô đợi ở đây đến khi trời tối đen.

- Ông ~~~

Không bao lâu, không gian bên cạnh cô gái tóc trắng dao động, một bóng dáng quen thuộc đột nhiên xuất hiện.

- Để ngươi chờ lâu rồi.

Mục Lương áy náy nói.

- Không sao, tình huống thế nào?

Đôi mắt trắng bạc của Ly Nguyệt sáng lên, vội vàng đứng dậy.

Mục Lương giải thích vắn tắt:

- Uy lực của đạn đạo còn lớn hơn so với trong tưởng tượng của ta, bốn viên đạn đạo còn có thể cải tiến thêm, ta chuẩn bị về phòng làm việc để thiết kế một viên đạn đạo mới.

- Xem ra khi trở về ngươi lại bận rộn nữa rồi.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.

Mục Lương gật đầu nói:

- Đúng vậy, ta còn phải nghĩ biện pháp chế tạo vệ tinh.

Hắn đã có ý tưởng với việc chế tạo vệ tinh, mục đích là để trợ giúp cho đạn đạo cho nên không cần phức tạp giống như vệ tinh ở Lam Tinh kiếp trước.

Mục Lương chuẩn bị lợi dụng tháp tín hiệu TV, làm như vậy vệ tinh sẽ đơn giản hơn rất nhiều.

Trước đây vì bán TV, hắn đã xây tháp tín hiệu không trung ở trên hai mảnh đại lục cũ và mới, chỉ cần thay đổi một chút là có thể sử dụng như "Vệ tinh ", trở thành "Ánh mắt" của đạn đạo.

Những chuyện này mới chỉ là ý tưởng mà thôi, Mục Lương phải đi về nghiên cứu một chút mới có thể xác định làm được hay không.

- Vệ tinh là cái gì thế?

Ly Nguyệt kinh ngạc hỏi.

Mục Lương giải thích ngắn gọn, nhanh chóng khiến cô gái tóc trắng hiểu được.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói:

- Lượng công việc lại gia tăng rồi.

Mục Lương cười một tiếng:

- Lâu rồi thì sẽ quen thôi.

- Đi thôi, chúng ta trở về.

Hắn nắm tay cô gái tóc trắng.

- Ông ~~~

Hai người biến mất tại chỗ, thi triển Nhảy Vọt Ám Ảnh Vọt trở về Khu Vực Trung Ương.

Tại cung điện, Tiểu Tử mềm mại nói:

- Bệ hạ và tiểu thư Ly Nguyệt đã trở về.

Mục Lương bình thản hỏi:

- Hồ Tiên trở lại chưa?

- Hồi bệ hạ, Hồ Tiên đại nhân đã trở về và rời khỏi rồi, nhưng mà cô ấy có dặn dò chúng ta đặt da Trùng Thận Lâu ở trong thư phòng.

Diêu Nhi giành nói trước.

- Giao dịch da Trùng Thận Lâu thành công rồi à?

Trên mặt Mục Lương lộ vẻ vui mừng.

- Đúng vậy.

Diêu Nhi ngoan ngoãn gật đầu.

- Nói ta nghe tình huống cụ thể.

Mục Lương vừa nói vừa đi về phía thư phòng.

Diêu Nhi vội vàng đuổi theo, ngây thơ nói:

- Hồ Tiên đại nhân chỉ tốn hai trăm năm chục ngàn đồng Huyền Vũ để mua lại, lúc ấy khuôn mặt của tay thương nhân tên Tát Khải kia tái mét...

- Không nằm ngoài dự đoán.

Mục Lương cười một tiếng.

Có cô gái đuôi Hồ Ly ra tay, giá sau cùng sao lại như mong muốn của Tát Khải được, nhất định là phải thấp hết mức có thể.

Diêu Nhi miêu tả sinh động như thật, Mục Lương không khỏi tấm tắc, Hồ Tiên tung ra một vị quý tộc Lạc Na không có thật lại thành công khiến Tát Khải mắc câu.

- Hai trăm năm chục ngàn à, giá này rất rẻ.

Mục Lương đẩy ra cửa thư phòng, thấy được một cái rương đặt ở trên mặt bàn.

- Cộp cộp cộp ~~~

Hắn đi lên trước rồi mở rương, cẩn thận từng li từng tí lấy ra da Trùng Thận Lâu, có cảm giác lành lạnh, không nặng hơn trang giấy là bao.

- Ông ~~~

Để cho an toàn, Mục Lương lập tức thi triển năng lực phục chế da Trùng Thận Lâu thành sáu tấm.

Như vậy thì nếu tấm da Trùng Thận Lâu thứ nhất bị hỏng thì hắn vẫn còn có cơ hội thứ hai, thứ ba.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Chế tạo đạn đạo tạm thời để sang một bên, trước mắt nên làm ra linh khí in ấn ma pháp trận mới được.

Trước đây bởi vì thiếu da Trùng Thận Lâu nên hắn mới tạm thời gác lại việc chế tạo linh khí in ấn ma pháp trận, chuyển sang chế tạo đạn đạo.

Hiện tại đã có da Trùng Thận Lâu, tài liệu đều đầy đủ, chế tạo ra linh khí in ấn ma pháp trận càng quan trọng hơn, việc này có quan hệ trọng đại tới sau này.

- Bệ hạ lại phải bận rộn sao?

Diêu Nhi chớp mắt hỏi.

Mục Lương bình tĩnh gật đầu nói:

- Ừm, có việc gì thì lại tới phòng làm việc tìm ta.

- Vâng.

Diêu Nhi ngoan ngoãn đáp một tiếng.

Mục Lương nhìn về phía Ly Nguyệt, đưa cho cô một phần văn kiện rồi dịu dàng nói:

- Ngươi đọc phần văn kiện này, sau đó đi chọn một nhóm người dựa theo yêu cầu của ta.

Ly Nguyệt nhận lấy văn kiện rồi mở ra trang thứ nhất, vài chữ to ánh vào mắt cô:

- Kế hoạch thành lập binh sĩ duy trì trật tự.
Bạn cần đăng nhập để bình luận