Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1683: Có Đôi Khi Từ Bỏ Cũng Là Sự Lựa Chọn Tốt



Mục Lương tắt nồi lẩu tự đun, tiếp theo lấy ra bút chì và giấy rồi bắt đầu viết phương pháp chế tạo thịt viên, đồng thời còn viết cả phương pháp làm xúc xích, thịt xông khói, thịt muối, huyết,...

- Ngươi đưa nó cho nhóm Tiểu Lan nghiên cứu một chút, xem có thể làm thành công hay không?

Anh đưa trang giấy viết xong cho Nguyệt Thấm Lan.

- Được...

Nguyệt Thấm Lan nhìn lướt qua trang giấy.

Năm phút sau, cô kinh ngạc nhìn về phía Mục Lương, cô rất hiếu kì về cấu tạo não của đối phương, tại sao anh lại có thể nghĩ ra nhiều thứ chỉ trong khoảng thời gian ngắn như vậy?

………….

Rắc...rắc... ~~~

Trước kênh Sương Mù, nằm ngoài vùng bão, bốn chiếc thuyền lớn cả đoàn mạo hiểm Mậu Đạt chút do dự không tiến lên. Trên thuyền, Mậu Đạt đứng ở mũi thuyền nhìn sương mù cao ngất trời.

Bọn họ rời thành Tát Luận đã hơn hai tháng, nhưng mà họ còn chưa vào kênh Sương Mù.

Không phải bọn họ không muốn vào, mà là không tìm được lối thông với mảnh đại lục khác.

- Vẫn chưa tìm được sao?

Mậu Đạt quay đầu nhìn về phía người theo dõi trên cột buồm.

Trên tháp canh, sắc mặt Kha Đa Lạp tái nhợt, gắng gượng đứng thẳng lên.

Hắn nhìn về phía kênh sương mù, vẻ mặt khổ sở nói:

- Lão đại, ta thực sự không thể tìm thấy lối vào.

- Phế vật, tiếp tục tìm.

Mậu Đạt tức giận nói.

Hắn tức điên rồi, trái cây khô trên thuyền đều dính nước, nếu không rời biển sớm, tất cả trái cây khô sẽ mốc meo, kết cục là mọi người trên thuyền phải chịu cảnh nghèo rớt mồng tơi.

Để làm trái cây khô, họ đã dùng hết tiền tiết kiệm, còn mua thuyền lớn mới, thậm chí vay mượn người thân cùng bạn bè rất nhiều kim tệ, tinh thạch ma thú, bây giờ lại phải nhìn chúng bị nước cuốn bay.

- Lão đại, ta rất khó chịu, cả người không có năng lượng.

Kha Đa Lạp lắc lư cơ thể, thiếu chút nữa ngã xuống đất.

Mậu Đạt tức giận nói:

- Mỗi ngày ngươi đều ở trên thuyền, không cần làm việc nặng, tại sao lại khó chịu, không có năng lương?

- Lão đại, vết thương tôi gặp phải lần trước vẫn chưa lành.

Kha Đa Lạp kêu oan uổng, ủy khuất suýt khóc ra thành tiếng.

Hắn nhìn cánh tay được quấn đầy dải vải đến gần bả vai, có thể mơ hồ nhìn thấy những đường đỏ tươi đáng sợ, còn dài hơn cả tháng trước.

Đạp đạp đạp ~~~

Đại Tề từ trong khoang thuyền đi ra, trầm giọng nói:

- Lão đại, thân thể Kha Đa Lạp còn chưa khỏe, chớ ép hắn.

Mậu Đạt kiềm chế tính tình nóng nảy, ngửa mặt hét lên:

- Ngươi xuống đây, ta xem một chút.

Kha Đa Lạp thở sâu, đỡ tháp canh xuống cột buồm, lảo đảo tới trước mặt Mậu Đạt Mậu Đạt nghi ngờ, nghiêm túc nói:

- Đã nhiều ngày như vậy, tại sao vết thương vẫn chưa lành?

Kha Đa Lạp nhạt nhẽo nói:

- Thật sự không tốt lên được, dù đã dùng rất nhiều ma dược nhưng vẫn không chữa khỏi tay ta.

- Ta xem một chút.

Mậu Đạt nâng cằm.

Kha Đa Lạp do dự, nhưng vẫn cẩn thận cởi bỏ lớp vải trên cánh tay, để lộ cánh tay đầy những đường đỏ tươi.

Mậu Đạt cau mày khi nhìn vào họa tiết đỏ tươi gớm ghiếc. Từ những đường tơ đỏ tươi, hắn cảm thấy một luồng khí kinh tởm.

- Tại sao lại có chuyện này?

Hắn lùi lại hai bước, dời ánh mắt khỏi những hoa văn đỏ tươi.

Kha Đa Lạp trầm giọng nói:

- Đây là Hư Quỷ cảm nhiễm, ma dược bình thường không thể chữa khỏi.

Khi còn ở thành Tát Luận, hắn phát hiện dùng ma dược không trị khỏi cánh tay.

Hắn nghĩ tới Lục Nghiên, nữ nhân đến từ tiểu đảo bị Hư Quỷ phá hủy, cô ấy nói về chuyện Hư Quỷ, cũng như Hư Quỷ cảm nhiễm là gì.

- Hư Quỷ cảm nhiễm...

Sắc mặt Mậu Đạt trở nên ngưng trọng, hắn cũng nghĩ tới điều Lục Nghiên đã nói.

- Lão đại, ta không muốn chết.

Lòng Kha Đa Lạp như tro nguội, hắn ngồi xổm xuống, hai mắt trở nên đờ đẫn. Mậu Đạt nghiêm mặt, khiển trách:

- Ngươi đang nói bậy bạ gì đó?

- Hư Quỷ cảm nhiễm không chữa khỏi, chúng ta cũng không vào được kênh Sương Mù, trái cây khô trên thuyền cũng sắp hỏng, cái gì cũng không có, còn không bằng chết đi.

Kha Đa Lạp cam chịu đứng lên.

Mậu Đạt đen mặt, đáy lòng cũng trào lên cảm giác bi thương.

- Không được, chúng ta phải thử một lần, nếu có thể tìm được một thông đạo, nếu chúng ta có thể trở lại đó lần nữa thì sao?

Đại Tề trầm giọng nói.

Kha Đa Lạp cười khổ một tiếng:

- Chúng ta đã thử rồi, kết quả là suýt chết trong cơn bão.

Mười ngày trước, bọn họ thử xông vào trong gió lốc, tiếp cận màn sương mù cao ngất trời, suýt thì bị tia chớp đánh thành than. Họ không thể tìm thấy đường vào biển sương mù, vì vậy họ chờ đợi ngày này qua ngày khác bên ngoài cơn bão cho đến khi trái cây khô bị ẩm ướt mốc meo.

- Không thử lại thì làm sao biết được?

Đại Tề tức giận nói.

- Cố gắng cũng vô ích. Nhiều trái cây khô đã bị hỏng. Ngay cả khi chúng tìm được lối vào biển sương mù, thì trước khi rời khỏi biển sương mù, những hoa quả khô còn lại đã bị mốc và thối rữa.

Kha Đa Lạp ít một hơi dài, sắc mặt trắng bệch nói:

- Đừng nhắc tới xuyên qua kênh Sương Mù, tìm được lục địa bên kia rồi đầu cơ trục lợi trái cây khô.

Đại Tề há miệng, phát hiện vô lực phản bác, dù sao đây cũng là sự thật.

- Vậy làm sao bây giờ?

Hắn chán nản nhìn về phía đội trưởng.

Mậu Đạt trầm mặt, trên mặt có không ánh sáng, đội mạo hiểm đang tốt đẹp tại sao lại biến thành bộ dáng này?

- Lão đại, ta không muốn mạo hiểm.

Kha Đa Lạp mất mác nói.

Hắn nhìn về phía Mậu Đạt, tiếp tục nói:

- Kênh Sương Mù không có bảo tàng, cha ngươi đã nói dối.

Trước đây Mậu Đạt ra khơi phiêu lưu, chính vì cha hắn nói trong kênh Sương Mù có bảo tàng, vì vậy bằng nhiệt huyết cùng tính tình không chịu gò bó yêu tự do, hắn đã lập đội phiêu lưu đi biển săn tìm bảo vật.

Sắc mặt Mậu Đạt vẫn xấu như trước, trầm giọng nói:

- Không phải, nhất định có bảo tàng, chỉ là chúng ta không tìm được.

- Có lẽ vậy, nhưng ta không muốn tiếp tục.

Kha Đa Lạp cười thảm nói.

Hắn lảo đảo đứng dậy, nghiêm túc nói:

- Ta muốn trở về thành Tát Luận, sau đó đến thành Huyền Vũ thử vận may, xem có thể tìm được cách chữa Hư Quỷ cảm nhiễm không.

Đại Tề đồng ý nói:

- Lão đại, trở về đi, tất cả mọi người đểu mệt mỏi, nước ngọt trên thuyền cũng không còn nhiều.

- Cứ thế từ bỏ như vậy?

Mậu Đạt chưa từ bỏ ý định nhìn về phía những người khác trên thuyền.

Hắn vẫn ôm mộng tưởng đi đến một mảnh đại lục khác kiếm lời lớn, chuẩn bị lâu như vậy, mà buông tha chật vật như vậy, thực sự khiến người ta không cam lòng.

- Lão đại, chúng ta mệt mỏi rồi.

Các thuyền viên còn lại cúi đầu.

Mậu Đạt trầm mặc không nói, bàn tay nắm chặt ròi lại buông ra, sắc mặt thay đổi mấy lần.

-.... Vậy thì trở về đi.

Cuối cùng hắn thở dài, toàn thân xụi lơ xuống, giống như quả cà tím bị héo.

Kha Đa Lạp an ủi:

- Lão đại, có đôi khi từ bỏ cũng là sự lựa chọn tốt.

- Câm miệng đi.

Chân mày Mậu Đạt dựng lên, nhịn cảm giác muốn tát bay người xuống, thở phì phò xoay người vào trong khoang thuyền.

Đại Tề cũng thở dài vài tiếng, sau đó ép mình chấn chỉnh lại tinh thần, mở miệng hét lớn:

- Đều làm việc đi, thay đổi hướng trở về thành Tát Luận.

- Vâng.

Cả đoàn hữu khí vô lực đáp lời, nhưng động tác rất lưu loát, công việc lu bù cả lên. Cũng không lâu lắm, bốn chiếc thuyền lớn chậm rãi đổi hướng, chạy ngược hướng kênh Sương Mù.

Bạn cần đăng nhập để bình luận