Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2070: Các Ngươi Là Một Đôi Sao?



Khi Ong Thợ bay vào trong phạm vi bao phủ của tán cây, đoàn người Hà Lạc không hẹn mà cùng ngẩng đầu nhìn lên trên, một cơn gió màu xanh lá nhẹ nhàng thổi tới, mang theo khí tức sinh mệnh làm người ta chìm đắm.

- Cơn gió này thật thoải mái, dễ chịu đến mức ta sắp buồn ngủ rồi.

Đôi mắt đẹp của Hà Lạc híp lại, hít sâu mấy hơi, chợt nghĩ tới điều gì, quay đầu hỏi:

- Lời đồn đãi chỉ cần cầu nguyện với Thánh Thụ thì sẽ thành hiện thực là thật sao?

- Còn có lời đồn đãi như thế nữa à?

Tố Cẩm hơi nhướng mày, Mục Lương không có nói với cô rằng Thánh Thụ có hiệu quả như vậy.

- Thì ra là giả sao...?

Hà Lạc tiếc nuối thở dài.

Tố Cẩm bình tĩnh nói:

- Ngươi có thể thử xem, biết đâu có thể trở thành sự thật.

- Vậy thì ta thử một chút.

Khóe môi của Hà Lạc giơ lên, ngước mắt nhìn chăm chú vào Thánh Thụ, chắp hai tay và nhắm mắt lại.

-....

Đôi môi đỏ của Tố Cẩm mấp máy, vị thành chủ thành Ma Hà này vẫn còn giống như một cô gái nhỏ mới lớn.

- Được rồi.

Hà Lạc mở mắt ra.

Bạch Ngọc tò mò hỏi:

- Ngươi ước nguyện gì thế?

- Nếu nói nguyện vọng thì sẽ không linh nữa.

Hà Lạc thần bí lắc đầu.

- Ồ, cho dù không nói thì cũng sẽ không linh.

Bạch Ngọc nói thầm một câu.

-....

Tố Cẩm khóe miệng co giật một cái.

- Ong ong ong ~~~

Tốc độ bay của Ong Thợ chậm lại, bắt đầu rơi xuống đất.

- Đến rồi.

Tố Cẩm lạnh nhạt nói.

Bạch Ngọc và đoàn người Hà Lạc đám nghe vậy thì nhìn lại, Ong Thợ đã bay vào Chủ Thành, có thể nhìn thấy quảng trường Chủ Thành với diện tích khổng lồ quảng trường, còn có khu Trung Ương nổi bật.

Hà Lạc chỉ về phía Trung Ương, hỏi:

- Đó là nơi nào?

- Đó là khu vực Trung Ương, chỗ ở của thành chủ thành Huyền Vũ.

Tố Cẩm giải thích một câu.

- Vậy lần này chúng ta sẽ ở đâu?

Đôi mắt đẹp của Hà Lạc nhất thời sáng lên.

- Chuyện này thì ta không biết, chờ sắp xếp thôi.

Tố Cẩm lắc đầu.

Hà Lạc nhìn phía thân cây Trà Thụ Sinh Mệnh, cảm thán nói:

- Thật muốn leo lên Thánh Thụ nhìn bên trên.

Bạch Ngọc quay đầu thấp giọng nói:

- Đại nhân, người khác không biết ở đâu, nhưng chúng ta chắc sẽ ở khu Trung Ương phải không?

- Vì sao ngươi lại cảm thấy như vậy?

Tố Cẩm nhấc mắt nhìn về phía thuộc hạ.

Bạch Ngọc nói một cách đương nhiên:

- Dựa vào quan hệ của đại nhân và Mục Lương nha, những lần trước ngươi tới thành Huyền Vũ đều ở trong cung điện mà.

- Quan hệ của ta và Mục Lương...

Hàng mi mảnh dài của Tố Cẩm run lên, lắc đầu nói:

- Lần này không giống nhau.

Bạch Ngọc lập tức nói với biểu cảm chắc chắn:

- Đại nhân yên tâm, ta sẽ giúp ngươi vào ở trong cung điện.

Tố Cẩm nhíu mày, nghiêm túc nói:

- Đừng làm rộn, lần này chúng ta tới đây là vì tham gia đại điển kiến quốc, đối với Mục Lương mà nói thì đây là đại sự.

Thành lập vương quốc vốn không phải là việc nhỏ, cô có thể dự liệu được Mục Lương có vô số việc phải bận rộn.

- Được rồi.

Bạch Ngọc đáp, tròng mắt đảo một vòng.

Ong Thợ rơi xuống khoảng đất trống cách quảng trường Chủ Thành không xa, bên cạnh chính là trạm xe lửa Chủ Thành vừa mới được hoàn thành mấy ngày gần đây.

Ong Thợ vừa hạ cánh thì lập tức có nhân viên phục vụ bước tới nghênh đón.

Nhân viên công tác lịch sử hỏi thăm:

- Các ngươi đều tới tham gia đại điển kiến quốc sao?

- Ừm.

Tố Cẩm gật đầu một cái.

- Xin lấy ra thiệp mời.

Nhân viên soát vé nói.

Tố Cẩm và Hà Lạc đều lấy ra thiệp mời rồi đưa cho nhân viên phục vụ, sau khi đối phương kiểm tra xong thì mới đưa trả thiệp mời.

Nữ nhân viên trở nên cung kính hơn rất nhiều, nói:

- Mời các vị đi theo ta, chỗ ở đã được sắp xếp xong xuôi, hiện tại ta sẽ dẫn mọi người qua bên đó.

- Chỗ ở của chúng ta ở đâu?

Bạch Ngọc không khỏi hỏi.

- Ở ngay gần đây thôi, rất nhanh sẽ đến.

Nhân viên công tác giải thích.

Bạch Ngọc nghe vậy không khỏi nhíu mày, quay đầu nhìn về phía Tố Cẩm lại thu được một ánh mắt cảnh cáo, bĩu môi một cái, cuối cùng vẫn không nói thêm gì nữa.

Đoàn người đi theo nữ nhân viên tới trước một tòa nhà lầu ba tầng.

Cô ấy giơ tay ra hiệu, nói:

- Trong thời gian này các ngươi sẽ ở tại đây, không có người ngoài vào ở, có thể tùy ý lựa chọn phòng mà mình thích.

Hà Lạc mở cửa một gian phòng tại lầu một, nhìn thấy trong phòng gọn gàng và sạch sẽ thì gật đầu hài lòng.

- Rất tốt, ta sẽ ở đây.

Cô xoay người ngồi ở trên giường lớn, vẻ mặt rất là thỏa mãn.

Tố Cẩm bình tĩnh nói:

- Vậy thì chúng ta ở tại lầu hai.

Bạch Ngọc phồng má, trong lòng ân cần thăm hỏi Mục Lương suốt mười tám lần.

- Ngươi vẫn là ở tại cung điện đi.

Trong phòng bỗng vang lên giọng nói ôn hòa, một bóng người đột ngột xuất hiện ở bên cạnh cô gái.

Cơ thể của Tố Cẩm run lên, trong mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên, cô quay đầu nhìn ra phía sau, thấy được bóng hình quen thuộc.

Mục Lương hơi nhướng mày, nhìn cô gái đang ngẩn người, hỏi:

- Thế nào, ngươi không muốn sao?

……….

Tố Cẩm lấy lại tinh thần, nhẹ giọng mở miệng:

- Mục Lương, sao ngươi lại tới đây?

Anh nói một cách đương nhiên:

- Tự nhiên là tới đón ngươi rồi.

Bạch Ngọc đứng bên cạnh cũng sửng sốt một chút, sau đó khóe miệng không khỏi cong lên, thành chủ đại nhân nghe được lời này chắc sẽ rất vui vẻ.

- Ta nghĩ rằng ngươi rất bận rộn.

Tố Cẩm nhẹ giọng nói.

- Đúng là hơi vội một chút, nhưng vẫn là có thời gian để đi đón ngươi đến cung điện.

Mục Lương cười khẽ vài tiếng.

Anh vốn dĩ đang ở trong thư phòng phê duyệt văn kiện, tiểu hầu gái thu được tin tức từ Hải Quan truyền về nên thông báo cho anhh biết Tố Cẩm đã đến Thiên Cức Quan, sau khi suy tư một chút thì anh quyết định tới đón cô ấy.

- Vâng!

Khuôn mặt của Tố Cẩm hơi ửng hồng, trong lòng giống như đổ một lọ mật.

Hà Lạc hết nhìn Mục Lương rồi lại nhìn về phía Tố Cẩm:

- Mục Lương, thật là một cái tên quen thuộc.....

- Đại nhân, hình như thành chủ thành Huyền Vũ gọi là Mục Lương đó.

Hộ vệ nhỏ giọng nhắc nhở.

- Ngươi là thành chủ thành Huyền Vũ!?

Hà Lạc kinh ngạc thốt lên.

Lúc này, Mục Lương mới nhìn về phía Hà lạc, bình tĩnh gật đầu nói:

- Đúng là ta.

Hà Lạc nhìn anh từ trên xuống dưới, kích động hỏi:

- Trời ạ, làm thế nào mà ngươi có thể duy trì tuổi trẻ như vậy, có thể nói cho ta biết phương pháp được không?

- Phương pháp à, đại khái vì ta chỉ mới hai mươi lăm tuổi.

Mục Lương khẽ cười nói.

- Cái gì, ngươi chỉ mới hai mươi lăm tuổi?

Hà Lạc nhìn Mục Lương với ánh mắt không thể tin được.

- Ừm, có chuyện gì sao?

Mục Lương nhàn nhạt nói.

- Ngươi cũng quá trẻ tuổi rồi.

Hà Lạc há hốc mồm.

Anh cười một tiếng:

- Cảm ơn đã khen ngợi.

- Chậc chậc ~~~

Hà Lạc tấm tắc kêu kỳ lạ, cô lại nhìn về phía Tố Cẩm và Mục Lương lần nữa, đột nhiên hỏi:

- Các ngươi là một đôi sao?

- Ngươi hiểu lầm rồi.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Tố Cẩm mấp máy môi, có chút mất mát mà giải thích:

- Chúng ta chỉ là bạn bè thôi.

- Ồ, hóa ra là bạn bè, ta biết rồi.

Hà Lạc lộ ra vẻ mặt yên tâm, ta hiểu rõ.

-...

Mục Lương có chút cạn lời, xem ra người trước mắt này có thuộc tính tự quen thuộc max điểm rồi.

Bạn cần đăng nhập để bình luận