Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2567: Tìm Việc Làm.

- Ngoại trừ mua một cái bàn với bộ ghế, có phải được lại mua một cái truyền hình?

Tây Ni chớp đôi mắt đẹp hỏi.

Khắc Lai Mạn tức giận đáp:

- Ngươi tỉnh lại đi, TV chúng ta mua không nổi, làm việc hai năm khả năng cũng mua không nổi.

Hai người ở trong cung điện xem qua TV, thoáng cái đã bị hấp dẫn chú ý, đối với điện ảnh kịch truyền hình đều có vô cùng hứng thú.

Tây Ni há miệng, chán nản nói:

- Cũng là, TV đắt như vậy, không ăn không uống công tác hai năm, khả năng thật vẫn mua không nổi.

- Cố gắng làm việc, chờ mấy năm về sau góp đủ tiền, e rằng là có thể mua.

Khắc Lai Mạn nhẹ nhàng đáp.

- Ừm, ngươi đi tắm trước, tắm xong tới lượt ta.

Tây Ni lên tiếng đáp lời.

- Cũng tốt, chơi một ngày, toàn thân là mồ hôi.

Khắc Lai Mạn đứng dậy, chuẩn bị đi phòng tắm. Hai người được Nguyệt Thấm Lan sắp xếp ở cùng một chỗ, có thể giúp đỡ chăm sóc lẫn nhau một chút.

Khắc Lai Mạn vào phòng tắm, mới phát hiện bên trong phòng tắm có xà phòng thơm, còn có bàn chải đánh răng và kem đánh răng. Cô đơn giản tắm rửa một cái, lúc đi ra phát hiện Tây Ni đang chỉnh lý giường chiếu.

- Ngươi cũng đi tắm đi.

Khắc Lai Mạn nói to.

- Ừm.

Tây Ni đứng dậy vào phòng tắm.

Đợi cô rửa mặt xong đi ra, Khắc Lai Mạn đã nằm ở trên giường lớn ngủ thiếp đi, thật sự là quá mệt mỏi.

Tây Ni chớp đôi mắt xinh đẹp, cũng xoay người trở về phòng, nằm ở trên giường chuẩn bị đi ngủ, đồng thời suy nghĩ công việc phù hợp với chính mình.

Cô suy nghĩ một chút, cảm giác mí mắt rất nặng, chỉ chốc lát đã ngẹo đầu ngủ mất, ngủ một giấc đến khi trời sáng.

- Đông đông đông ~~~

Sáng sớm, tiếng chuông du dương, Tây Ni từ trên giường lớn tỉnh lại, tầm mắt nhấc lên, trong đôi mắt xinh đẹp còn có một tia mê man, bản thân cô đang ở đâu? Cô nằm yên tĩnh một hồi, mới hồi phục tinh thần lại, nhớ lại mình đã đến nhà mới.

- Còn có chút không quen.

Tây Ni nhỏ giọng thầm thì một câu, cho tay vào trong chăn mềm mại, rồi lăn qua lăn lại trên giường. Cô giãy dụa vài giây, rồi ngồi dậy từ trên giường lớn, nhanh chóng điều chỉnh trạng thái tốt ra khỏi cửa phòng.

Hôm nay cô phải đi tìm việc làm, không thể lười biếng.

Tây Ni mới ra gian phòng, đã thấy Khắc Lai Mạn cũng mở cửa đi ra, hai người liếc nhau, cả hai đều là dáng vẻ tóc rối loạn, da mặt còn đang nheo lại vì buồn ngủ.

- Chào sáng sớm, tối hôm qua ngủ có ngon không ?

Khắc Lai Mạn giơ tay lên chào hỏi.

Âm thanh của Tây Ni mềm mại nói:

- Ngủ rất ngon, tắm rửa xong ngã đầu đi ngủ, tỉnh giấc đã là trời sáng.

- Ta cũng vậy, thiếu chút nữa đã không muốn dậy.

Khắc Lai Mạn duỗi người.

Tây Ni dịu dàng nói:

- Khó mà làm được, một lát cùng đi tìm việc làm, tốt nhất là có thể tìm được một công việc tốt, còn có thể cùng nhau tan tầm.

- Đúng ta cũng tính như thế.

Khắc Lai Mạn nhún vai đáp.

- Ọc ọc…

Bụng của cô đột nhiên kêu vài tiếng, vang lên vang dội ở bên trong căn nhà yên tĩnh.

Mặt của Khắc Lai Mạn đang cười chợt ửng đỏ, xấu hổ bảo:

- Đói bụng.

- Trong nhà dường như không có đồ ăn.

Tây Ni nói thế vì ngày hôm qua hai người tắm rửa xong đã ngủ mất, còn chưa có đến phòng bếp nhìn kỹ.

- A, có khoai lang, bữa sáng đã có thể giải quyết.

Trong phòng bếp truyền ra âm thanh của thiếu nữ.

Khắc Lai Mạn đi theo vào, nhìn thấy trên kệ trong phòng bếp có bày một cái rổ, bên trong chứa đầy khoai lang, có mười mấy quả vừa to vừa nhỏ.

- Thấm Lam đại nhân thật tốt.

Tây Ni cảm thán nói.

Cô hiểu rõ, những khoai lang này là Nguyệt Thấm Lan cho người chuẩn bị, chính là dự liệu được bây giờ các cô không có tiền.

- Ngày hôm qua Tiểu Mật còn đưa số tiền còn lại cho ta.

Khắc Lai Mạn cho tay vào trong túi lấy ra mấy tờ tiền Huyền Vũ, trên mặt đều ghi mệnh giá 10 đồng.

Tây Ni mím môi một cái, đề nghị:

- Chờ tìm được việc làm, nhận lương, bỏ thêm vào đi trả lại cho Thấm Lam đại nhân.

- Ừm, ta cũng nghĩ như vậy.

Khắc Lai Mạn gật đầu đồng ý lên tiếng.

Tây Ni xoa xoa đôi mắt đẹp đang nóng lên, nói giọng khàn khàn:

- Ta đi luộc khoai lang, ngươi nhanh đi rửa mặt một cái, sau đó tới hỗ trợ canh lửa, ta lại đi rửa mặt.

- Được ~~~

Sắc mặt của Khắc Lai Mạn toát ra nụ cười, trong lòng của cô càng thêm tin tưởng cuộc sống tương lai sẽ càng ngày càng tốt.

………..

Chủ thành, vương quốc Huyền Vũ.

Khắc Lai Mạn và Tây Ni tay trong tay đi vào Trung Tâm Giới Thiệu Việc Làm, ánh mắt hai cô nhìn khắp nơi đều là người.

- Thật là nhiều người.

Tây Ni rụt cổ một cái, cảm thấy có chút khẩn trương.

- Nhiều người như vậy đều là tới tìm việc làm sao?

Khắc Lai Mạn nắm thật chặt kéo tay bạn thân, đôi mắt xinh đẹp vẫn nhìn chung quanh.

Tây Ni lẩm bẩm:

- Chắc là thế, không tìm công việc thì tới nơi này làm gì?

Khắc Lai Mạn nhỏ giọng đáp:

- Chúng ta đi qua bên kia xem một chút đi, người thật giống như ít hơn một chút.

Cô chỉ về phía khu vực bên trái Trung Tâm Giới Thiệu Việc Làm, khu vực thông báo phía trước có rất ít người, người cần giải đáp cũng ít.

- Được.

Tây Ni không có ý kiến, cất bước với bạn tốt đi về phía bên trái.

Ở Trung Tâm Giới Thiệu Việc Làm, là nơi nhiều người, nội dung tuyển công việc đều rất đơn giản, nhưng các phương diện lương bổng đãi ngộ đều sẽ tương đối bình thường.

Hai người đứng lại trước một bảng thông báo, tiến lên phía trước đọc thông tin, lại phát hiện một chữ cũng đều không hiểu.

- Ngươi biết chữ không?

Tây Ni ngại ngùng hỏi.

Yết hầu của Khắc Lai Mạn căng lên hỏi lại:

- Ngươi nhìn ta giống như người biết chữ không?

- . . . Vậy làm sao bây giờ ?

Tây Ni cảm thấy nhức đầu nói.

Hai người trước đây đều là nô lệ, căn bản không có cơ hội học chữ.

- Hai vị là tới tìm việc làm sao?

Nhân viên công tác bên cạnh bảng thông báo hỏi.

Tây Ni đỏ mặt đáp:

- Đúng vậy, nhưng chúng ta không biết chữ.

- Ta tới giúp các ngươi đọc.

Nhân viên công tác nhiệt tình nói.

Đôi mắt xinh đẹp của Khắc Lai Mạn sáng lên, cảm kích nói:

- Thật sự cám ơn ngươi, thật là người tốt.

- Đây là công việc của ta.

Nhân viên công tác mỉm cười đáp.

Cô đi lên trước, nhìn nội dung trên bảng thông báo, trong miệng thì thầm:

- Đây là vị trí làm bên trang phục, cần tuyển người biết thêu, không biết cũng có thể học, nhưng lương bổng đãi ngộ sẽ không không nhau. . . .

Khắc Lai Mạn với Tây Ni nghe rất chăm chú, lúc hai cô nghe tới lương bổng đãi ngộ giữa người biết thêu với người không biết thêu cách xa nhau 300 đồng Huyền Vũ, đôi mắt xinh đẹp đều trợn tròn.

Nhân viên công tác nhắc nhở:

- Thêu thùa rất khó khăn, người thường muốn học được, khả năng cần thời gian một tháng, muốn thêu tốt và thêu nhanh hơn, ít nhất cũng phải thêu được thời gian nửa năm.

- Trời ơi, công việc này không thích hợp với chúng ta.

Khắc Lai Mạn vội vàng lắc đầu. Cô nghĩ đến lương bổng đãi ngộ học thêu, tháng này có khả năng phải chết đói.

- Ừm, tìm cái khác đi.

Tây Ni vội vàng gật đầu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận