Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 3597: Vì Sao Những Thứ Này Lại Giống Hư Quỷ Đến Vậy?

Sắc mặt của Hương Thái trắng bệch, vô ý thức tới gần cô gái tóc đỏ.

Nhóm binh sĩ như gặp phải đại địch, giơ tay lên ngăn cản các công nhân trồng trọt muốn chạy loạn.

Thái Khả Khả tức giận quát:

- Ai còn chạy loạn thì tự chịu trách nhiệm sống chết đi!

Vừa nghe được lời này, một bộ phận công nhân trồng trọt trở nên thành thật, nhưng cơ thể vẫn run bần bật.

- Đây là thứ quỷ quái gì?

Nguyệt Phi Nhan cau mày.

Sinh linh màu đen đều có kích cỡ không khác biệt nhau lắm, mỗi một con đều dài khoảng ba mét, móng vuốt sắc bén vồ vào trong vách đá, tròng mắt đỏ nhìn chằm chằm nhóm người Nguyệt Phi Nhan.

Không đợi nhóm binh sĩ vui vẻ, mũi tên giống như là bắn vào trong đống bùn nhão, bị cơ thể của sinh linh đen kia nuốt mất.

- Vâng!

- Hưu hưu hưu ‌ -

- Dùng tên phát nổ.

Nguyệt Phi Nhan cao giọng ra lệnh:

Tiếng nổ mạnh liên tiếp vang lên không ngừng nghỉ.

- Tê tê tê -

Nhóm binh sĩ vội vã lấy ra mũi tên phát nổ, nhét vào quân nỏ rồi bắn về phía sinh linh màu đen.

- Công kích!

Sinh linh màu đen lè lưỡi, nhảy người đánh về phía đám người.

Nguyệt Phi Nhan trầm giọng nói:

Sinh linh màu đen gào rống liên tục, dịch nhờn màu đen trên cơ thể văng ra khắp nơi.

Nhóm binh sĩ nâng quân nỏ lên, bắn mấy chục mũi tên về phía sinh linh màu đen.

- Xèo xèo -

- Ầm ầm -

- Hống hống hống ‌ -

- Hưu hưu hưu -

Nguyệt Phi Nhan phất tay ra lệnh:

- Ầm ầm -

- Dùng tên phát nổ có hiệu quả!

Thần sắc trên mặt Nguyệt Phi Nhan lạnh lùng, Quạt Chu Tước trong tay lại vung ra, hàng loạt quả cầu lửa bay ra dày đặc như mưa.

Chất lỏng màu đen rơi xuống đất khiến mặt đất bốc lên một mảng khói đen lớn.

Tiếng kêu của chúng thật sự khó nghe, các công nhân trồng trọt đều bịt lỗ tai lại, cảm thấy thống khổ không chịu nổi.

Hang động đá vôi lắc lư, càng ngày càng nhiều sinh linh màu đen lăn lóc trên mặt đất.

- Ầm ầm -

Nhóm binh sĩ hưng phấn lên tiếng.

Mấy chục sinh linh màu đen không kịp tránh né, bị quả cầu lửa hoàn toàn cắn nuốt, trên người bốc lên từng trận khói đặc.

- Graooo graooo -

Tiếng kêu thảm thiết của sinh linh màu đen cực kỳ thê lương, giống như tiếng khóc của trẻ sơ sinh lúc nửa đêm.

- Đừng dừng lại, tiếp tục tấn công đi!

Cô lấy ra Quạt Chu Tước, nhanh chóng vung lên vài cái, mấy quả cầu lửa khổng lồ đập về phía sinh linh màu đen.

Đôi mắt màu đỏ của Nguyệt Phi nhan loé lên, Khôi Giáp Chu Tước trên người sáng lên ánh lửa. .

Tên phát nổ lại bắn ra lần nữa, ngăn cản đường tiến tới của sinh linh màu đen.

- Cộp cộp cộp -

Càng ngày càng có nhiều sinh linh màu đen xuất hiện, hàng ngàn con rậm rạp, làm cho da đầu người ta tê dại.

- Sao lại nhiều như vậy chứ?

Thái Khả Khả nhăn mặt chửi thầm.

Cô há miệng ăn quả Tinh Thần, cơ bắp trên người nhô lên, sau lưng mở ra cánh rồng, trên đầu mọc ra một đôi sừng rồng.

Thái Khả Khả lấy ra một thanh trường đao, sát tiến vào trong bầy sinh linh màu đen, một đao chặt bỏ đầu một con.

Nguyệt Phi Nhan quay đầu liếc nhìn nhóm binh sĩ, đã có sinh linh màu đen tới gần, triền đấu với nhóm binh sĩ ở cự ly gần.

Các công nhân trồng trọt liên tục thét chói tai nhưng lại không dám rời khỏi vòng tròn do nhóm binh sĩ làm thành, dù sao bên ngoài đều là sinh linh màu đen quỷ dị, chạy ra chỉ có chịu chết.

- Những thứ quỷ quái này sao lại giống Hư Quỷ vậy chứ!

- Dùng Phú Năng Trân Châu mở ra Lĩnh Vực Thế Giới!

Nguyệt Phi Nhan cao giọng nói:

Ở chỗ sâu trong hang động đá vôi truyền ra tiếng kêu kinh khủng, làm cho cô gái tóc đỏ cũng cảm thấy uy áp.

- Hống hống hống -

Cô muốn đi tới bên cạnh cô gái tóc đỏ, như vậy có thể cho cô cảm giác an toàn, nhưng mà bên ngoài đều là sinh linh màu đen, cô sợ đến mức không dám bước ra một bước.

Hương Thái liên tục thét chói tai, lông tơ toàn thân dựng đứng.

Cơ thể của tên công nhân trồng trọt kia run lên, bị dọa đến ngất xỉu.

- Phế vật.

Thái Khả Khả bĩu môi, tiếp tục chém giết với sinh linh màu đen.

- Vù vù vù -

Nguyệt Phi Nhan không ngừng vung Quạt Chu Tước trong tay, vô số quả cầu lửa nóng rực đập ra ngoài.

- Đáng chết, đám quái vật này càng nhiều hơn rồi!

Thái Khả Khả kinh ngạc nói.

Xa xa, càng ngày có càng nhiều sinh linh màu đen xuất hiện, bọn nó vọt tới đám người như thủy triều.

- A. . A. . A. . A -

Thái Khả Khả quay đầu trừng mắt đối phương một cái.

- Câm miệng!

Có công nhân trồng trọt sợ hãi hô to.

- Nhanh, mau giết sạch bọn nó!

Cô rút thời gian lấy ra điện thoại di động ma huyễn, mở máy quay phim rồi nhắm ngay sinh linh màu đen, chuẩn bị khi nào trở về đưa cho Mục Lương xem.

Vẻ mặt của Nguyệt Phi Nhan khó coi.

Thái Khả Khả nghe vậy lập tức lấy ra Phú Năng Trân Châu, đồng tử dựng đứng mở ra, đồng thời thả ra Lĩnh Vực Thế Giới.

- Ông -

Ảo ảnh Thế Giới Thụ khổng lồ màu vàng kim xuất hiện, ngay lập tức chen đầy toàn bộ hang động đá vôi dưới lòng đất, sau đó cành lá giãn ra, xỏ xuyên qua từng sinh linh màu đen.

Nguyên tố sinh mệnh nồng nặc tràn ngập toàn bộ không gian dưới đất, các công nhân trồng trọt giống như là cá gặp nước, vội vàng hô hấp liên tục.

Các công nhân trồng trọt nhìn chăm chú vào ảo ảnh Thế Giới Thụ khổng lồ, trên mặt lộ ra thần sắc thành tín.

- Là Thánh Thụ, chúng ta được cứu rồi!

Các công nhân trồng trọt kích động lên tiếng.

- Thật tốt quá, có Thánh Thụ ở đây, chúng ta sẽ không có chuyện gì.

- Thánh Thụ có linh, phù hộ chúng ta. ...

Các công nhân trồng trọt quỳ rạp trên mặt đất, không ngừng dập đầu.

Nguyệt Phi Nhan liếc mắt nhìn bọn họ, bĩu môi tiếp tục đánh về phía các sinh linh màu đen.

Có Lĩnh Vực Thế Giới, sinh linh màu đen bị áp chế hoàn toàn.

- Ong ong ong -

Trong hang động đá vôi dưới lòng đất, lĩnh vực của Thế Giới Thụ bao trùm toàn bộ không gian nơi đây, ảo ảnh của Thế Giới Thụ khổng lồ lù lù bất động.

Nó tản ra ánh sáng màu vàng, phàm là sinh linh màu đen đến gần thì đều sẽ bị tan chảy, chỉ còn lại từng cỗ xương khô.

- Ong ong ong -

Cành lá của Thế Giới Thụ ảo ảnh bắn ra, giống như từng cây trường mâu đâm về phía sinh linh màu đen ở phía xa.

- Tranh thủ thời gian, giết chết tất cả những quái vật còn lại.

Nguyệt Phi Nhan cao giọng ra lệnh.

- Vâng!

Khí thế của nhóm binh sĩ tăng lên nhiều, lấy ra đạn nổ ném ra ngoài.

- Rầm rập -

Tiếng nổ mạnh không dứt bên tai, sinh linh màu đen liên tiếp ngã xuống, từng thân thể giập nát bay ra ngoài.

Trên mặt Hương Thái lộ ra thần sắc kích động, trong miệng thì thầm không ngừng:

- Được cứu rồi, chúng ta được cứu rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận