Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 337: Cải Cách Tiền

Mục Lương kinh ngạc nhướng mày, quay đầu nhìn về phía cô gái tóc bạc, hai mắt chợt đụng vào đôi mắt màu bạc của thiếu nữ.
Khuôn mặt xinh đẹp của Ly Nguyệt hiện lên một vệt đỏ ửng, bị bắt gặp đang nhìn lén, khiến cho cô có chút thẹn thùng.
- Việc này mới xảy ra ngày hôm nay?
Mục Lương khẽ nhếch khóe miệng, chỉ vào chữ viết trên sổ ghi chép.
- Để ta xem…
Ly Nguyệt cố nén sự ngượng ngùng, thăm dò nhìn nội dung trong sổ ghi chép, đúng là ghi lại việc xảy ra sáng nay, cô xem xong, gật đầu, nhẹ giọng nói:
- Là việc sáng nay mới xảy ra, Vu Tử chính là loại người thành thật như thế.
- Xem ra đã có thể bắt đầu cải cách tiền rồi.
Không phải Mục Lương chú ý việc Vu Tử trả nợ, mà anh đã nhìn ra từ chuyện này, điểm cống hiến có chút không tiện dùng.
Lẽ ra hai người giao dịch với nhau, phải đi tới Sở Giao Dịch để sửa đổi giá trị trên bảng điểm cống hiến.
Hoặc, hoàn toàn dựa vào ước định bằng miệng giữa hai người, nhưng phương thức như vậy sẽ có tai hoạ ngầm rất lớn.
- Cải cách tiền?
Ly Nguyệt mờ mịt chớp chớp đôi mắt màu bạc.
- Chính là lưu thông điểm cống hiến, khiến cho mọi người đều có thể giao dịch với nhau.
Mục Lương giải thích qua một câu.
Dân cư trong thành Huyền Vũ càng ngày càng nhiều, chỉ dựa vào điểm cống hiến làm phương thức giao dịch, sẽ không thể tăng hiệu suất làm việc lên được.
Hơn nữa, hệ thống tiền mới cũng có thể áp dụng vào Phố Buôn Bán, chỉ cần hoàn thành cải cách tiền, một số kế hoạch sau này của Mục Lương là có thể tiến hành tăng tốc vài lần.
- Không hiểu lắm.

Sở Nghiên Cứu.
- Tiểu Lỵ Lỵ, bắt đầu từ hôm nay, ngươi về phòng viết văn đi.
Vưu Phi Nhi không biết làm sao chép miệng, nhìn cô gái tóc hồng chiếm lấy cái bàn của mình.
- Này này, ta chỉ chiếm một góc này cũng không được sao?
Ngải Lỵ Na trừng lớn đôi mắt màu hồng nhạt, khó có thể tin nhìn Vưu Phi Nhi.
Hiện tại, Sở Nghiên Cứu vô cùng rộng lớn, diện tích chừng 200 mét vuông, được phân chia thành các khu dựa theo các bàn thực nghiệm.
Lúc này, cô gái tóc hồng ở trong góc lấn chiếm gần một nửa cái bàn, chuẩn bị an tĩnh viết văn.
Thông thường vào thời gian này, cô sẽ ở trong góc viết văn, nhưng hôm nay Vưu Phi Nhi lại không cho cô ngồi viết ở đây.
- Không được, lát nữa ta tiến hành nghiên cứu, sợ ngươi sẽ hút phải khí độc.
Vưu Phi Nhi một tay chống eo, sắc mặt của cô nghiêm trọng, lắc đầu:
- Gần đây ta đang nghiên cứu bí dược mới, ngươi ở nơi này sẽ có thể gặp nguy hiểm.
Tùy khi cô gái tóc vàng nghiên cứu bí dược càng ngày càng cao, khi kết hợp một số dược thảo sẽ sinh ra khí độc, người thường mà không chú ý, hút vào một ngụm sẽ trúng độc ngay.
Vưu Phi Nhi có được năng lực bách độc bất xâm, nhưng những người khác lại không có năng lực như vậy. Cô lại không muốn bạn tốt của mình, trong lúc chẳng hay biết gì mà trúng độc bỏ mình. Cuối cùng, khi Vưu Phi Nhi nghiên cứu bí dược tới sẽ trầm mê đến mức quên thời gian, chẳng may có người bên cạnh trúng độc thì có lẽ cô cũng sẽ không biết.
Nếu sau đó cô phát hiện Ngải Lỵ Na trúng độc chết mất, vậy thì quá bi kịch.
Cho nên, vì để phòng ngừa, Vưu Phi Nhi quyết định đuổi cô gái tóc hồng ra chỗ khác.
- Vì sao sẽ có khí độc?
Ngải Lỵ Na kinh ngạc há to cái miệng nhỏ.
- Ta đang thí nghiệm nhiều loại khả năng.
Vưu Phi Nhi quay đầu nhìn mấy trăm cái bình thủy tinh lớn lớn bé bé trong Sở Nghiên Cứu.
Giọng của cô dâng trào nhiệt huyết:
- Ta đang nghiên cứu bí dược cường hóa cấp 3 thì phát hiện, thì ra độc và độc cũng có thể trung hoà sinh ra hiệu quả cường hóa mới.
- Cho nên ngươi bắt đầu nghiên cứu độc dược?
Ngải Lỵ Na ngẩn ngơ nói tiếp.
- Ừ, ta muốn nếm thử tất cả một lần mới được, có lẽ có thể nghiên cứu ra bí dược trị “Hư Quỷ Cảm Nhiễm”.
Vưu Phi Nhi nghiêm túc gật đầu.
- Này…
Ngải Lỵ Na nhấp nhấp đôi môi hồng.
Lúc này, cô mới nhớ tới, hóa ra cô gái tóc vàng vẫn còn cố chấp nghiên cứu phương pháp điều trị “Hư Quỷ Cảm Nhiễm”.
Mà cô đã dùng “Nước Mắt Thiên Sứ”, hiện tại đã không có nguy hiểm đến mạng sống, đặc biệt là nơi có hoàn cảnh bình yên như thành Huyền Vũ, cô bèn vứt đến sau đầu vấn đề “Hư Quỷ Cảm Nhiễm”.
- Làm sao vậy?
Vưu Phi Nhi nhìn cô gái tóc hồng thẫn thờ.
Cô tiến lên ôm lấy Ngải Lỵ Na, hai gương mặt xinh đẹp kề sát nhau, giống như hai con động vật nhỏ cọ nhau.
Vưu Phi Nhi ngây thơ nói:
- Ai nha nha nếu Tiểu Lỵ Lỵ luyến tiếc rời đi nơi này, vậy ngươi chờ mấy ngày nữa lại qua đây, cho ta thời gian mấy ngày thì ta có thể thử nghiệm xong tất cả độc.
- Ngươi đừng cọ mặt ta, vừa vừa phải phải nha!
Ngải Lỵ Na cảm nhận được cảm giác “chính nghĩa” trước ngực Vưu Phi Nhi áp bách, xấu hổ buồn bực đẩy ra cô gái tóc vàng.
- Tiểu Lỵ Lỵ, sao ngươi lại đột nhiên tức giận?
Vưu Phi Nhi mờ mịt nghiêng nghiêng đầu.
- Ta không có tức giận, ta về phòng.
Ngải Lỵ Na cúi đầu, cô nhìn thẳng xuống cơ thể là một đường thẳng có thể nhìn thấy mũi chân.
- Xì !
Cô tức khắc khó chịu bĩu môi, cầm quyển sổ chuẩn bị rời đi Sở Nghiên Cứu.
- Làm sao vậy?
Mục Lương ở cửa nhìn thấy cô gái tóc hồng thở phì phì đi ra, anh kinh ngạc hỏi:
- Cái miệng nhỏ dẩu cao như vậy, có thể treo cái chai lên được, là ai khiến ngươi tức giận?
- Mục Lương….
Khuôn mặt xinh đẹp của Ngải Lỵ Na đỏ lên, ngượng ngùng xoay đầu đi.
Cô ngượng ngùng nói ra, cũng không thể nói hâm mộ dáng người của cô gái tóc vàng chứ, như vậy bị truyền ra ngoài sẽ bị người khác cười nhạo cả ngày.
- Hửm? Là Vưu Phi Nhi sao?
Mục Lương hơi nhướng mày.
- Không, không tức giận.
Ngải Lỵ Na vội vàng lắc đầu.
- Vậy được rồi.
Mục Lương không tiếp tục dò hỏi, anh không cần đoán cũng biết là các thiếu nữ đang chơi đùa. Anh mỉm cười mang theo cô gái tóc bạc tiến vào Sở Nghiên Cứu.
Ngải Lỵ Na xoay người đi theo vào, đột nhiên cô không muốn rời đi rồi, muốn nhìn xem Mục Lương tới là có việc gì.
Bình thường Mục Lương rất ít khi tới Sở Nghiên Cứu, ngược lại, chỉ cần anh tới Sở Nghiên Cứu tức là sẽ có chuyện quan trọng yêu cầu Vưu Phi Nhi nghiên cứu.
- Mục Lương, có bí dược mới nào cần ta nghiên cứu sao?
Vưu Phi Nhi chờ mong chớp chớp đôi mắt màu vàng kim.
- Ừ, ta muốn nhờ ngươi nghiên cứu ra thuốc đổi màu.
Mục Lương nhẹ giọng nói.
Ly Nguyệt lắc đầu.
- Sau này, ta sẽ chậm rãi nói cho ngươi hiểu.
Mục Lương đứng dậy cất bước đi ra ngoài thư phòng.
- Ngươi đi đâu?
Ly Nguyệt đi theo đứng dậy.
- Ta đi tìm Vưu Phi Nhi.
Mục Lương có một số việc yêu cầu cô gái tóc vàng giúp đỡ, cải cách tiền đã là chuyện rất gấp rồi.
Anh muốn hoàn thành cải cách trước khi thành Huyền Vũ lần nữa tiếp thu thêm người mới vào, nếu không lại gia nhập thêm 1000 đến 2000 người, khẳng định sẽ bận rộn không làm được việc.
Chỉ có một Sở Giao Dịch duy nhất tính toán giao dịch, sẽ bận rộn khó mà xong việc.
Sở Giao Dịch chỉ có một, hơn một ngàn người chen chúc tới giao dịch, phỏng chừng một số người phải xếp hàng chờ mấy giờ liền.
- Ta đi với ngươi.
Ly Nguyệt nhẹ nhàng nói.
- Được.
Mục Lương khẽ gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận