Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1141: Bạch Sương - Vương Quốc Hải Đinh



Bạch Sương ngây ngốc một chút, sững sờ nhìn mặt biển không còn dậy sóng dưới chân mình.

Cô ngẩng đầu kinh ngạc nhìn về phía Mục Lương, không ngờ thực lực của đối phương lại ở trên mình.

Phải biết rằng cô chính là Ma Pháp Sư cấp 7.

- Các hạ là Ma Pháp Sư cấp mấy?

Bạch Sương hỏi với sắc mặt nghiêm túc.

Ma Pháp Sư?

Mục Lương cau mày, từ này cũng không lạ lẫm ở kiếp trước, nhưng lại là lần đầu tiên anh nghe thấy được danh xưng này ở đây.

- Ma Pháp Sư là cái gì?

Hồ Tiên liếc nhìn Bạch Sương.

- Các ngươi không biết Ma Pháp Sư sao?

Đôi môi đỏ của Bạch Sương hơi hé mở, không nhịn được ngạc nhiên thốt lên.

Trong lòng cô hiện lên sự nghi ngờ, những người trước mắt này không biết Kênh Sương Mù cũng không biết Ma Pháp Sư, chẳng lẽ bọn họ thuộc tộc người ngăn cách với thế giới?

Mục Lương và hai cô gái cũng cảm thấy nghi ngờ, không hiểu sao ba người luôn cảm thấy người trước mắt và bọn họ không hợp nhau, cho người ta một loại cảm giác kỳ quái.

- Ma Pháp Sư là một loại nghề nghiệp sao?

Mễ Nặc tò mò hỏi.

- Chắc là... Có thể nói là như vậy.

Ánh mắt của của Bạch Sương lấp lóe.

Đôi mắt đẹp của cô xoay tròn, lại hỏi:

- Các ngươi biết Kỵ Sĩ sao?

- Kỵ Sĩ?

Mễ Nặc cau mày, càng ngày càng cảm thấy cô gái trước mặt vô cùng cổ quái.

- Kỵ Sĩ mà các ngươi cũng không biết?

Bạch Sương cảm thấy ngạc nhiên.

- Đây chắc là lần đầu tiên các hạ đi ra bên ngoài phải không?

Mục Lương bình tĩnh hỏi.

Anh nghi ngờ cô gái trước mắt thuộc về một tộc người sống ẩn dật nào đó, giống như đảo Người Cá bị ngăn cách với thế giới nhiều năm, hơn nữa nhìn dáng vẻ cô ta rất giống lần đầu tiên đi ra bên ngoài.

- Đúng vậy, làm thế nào mà ngươi biết được?

Bạch Sương kinh ngạc thốt lên một tiếng.

Đây là lần đầu tiên cô rời khỏi vương quốc Hải Đinh, vì khao khát cuộc sống mạo hiểm viết trong sách cho nên cô đã lén người nhà trốn đi, dự định nhìn bên ngoài trông như thế nào.

Khó trách!

Mục Lương bừng tỉnh, cho là mình đã đoán đúng.

- Ta đoán mò thôi.

Anh thuận miệng trả lời một câu.

- Các hạ nhận biết ta sao?

Bạch Sương lập tức cảnh giác, hoài nghi Mục Lương nhận ra thân phận của mình.

- Không biết.

Mục Lương lắc đầu.

Anh bình thản nói:

- Nếu như các hạ không có chuyện gì khác thì mời rời đi.

Bạch Sương vội vàng nói:

- Ta còn một vấn đề, gần đây có vương quốc nào, không phải, ngươi biết nơi nào có người sinh sống không?

- Cứ đi thẳng theo hướng này thì ngươi có thể nhìn thấy.

Mục Lương tiện tay chỉ về phía trước bên trái.

Được.

Bạch Sương nhìn chăm chú vào đôi mắt của Mục Lương một lúc, sau đó nước biển dưới chân lại cuồn cuộn dâng lên, nâng cô nhanh chóng rời khỏi đám mây.

- Thật là không có lễ phép, ngay cả một câu cám ơn cũng không có.

Nắm tay nhỏ của Mễ Nặc quơ quơ trong không khí, tỏ vẻ bất mãn.

- Mục Lương, vừa rồi ngươi chỉ cô ta đi nơi nào vậy?

Hồ Tiên tò mò hỏi.

- Thành Huyền Vũ nha.

Mục Lương khẽ cười đáp.

Đôi mắt đẹp của Hồ Tiên trừng lớn, nàng kinh ngạc hỏi:

- Ngươi để cho cô ta đi đến thành Huyền Vũ sao?

- Thành lớn ở gần đây thì ta chỉ biết có mỗi thành Huyền Vũ thôi.

Mục Lương vô tội buông tay.

Hồ Tiên cạn lời rồi, tức giận nói:

- Nói thì nói như thế, nhưng cô ta có lai lịch không rõ ràng, còn tỏ ra thần thần bí bí, chỉ hi vọng đối phương đừng mang lại phiền phức cho thành Huyền Vũ.

- Chắc không phải đâu, ta nhìn rất chính xác.

Mục Lương ôn hòa nói.

Mặc dù cô gái thần bí kia có loại ngạo khí như có như không, nhưng trong mắt cô ta lại không hiện lên sự ác ý rõ ràng.

- Nếu ngươi đã nói vậy thì tốt thôi.

Đuôi hồ ly của Hồ Tiên run lên.

- Được rồi, chúng ta tiếp tục ăn bữa tối thôi.

Mục Lương giơ tay vỗ đầu cô gái tai thỏ, trấn an cảm xúc của cô.

- Mục Lương, cô gái kia rất cổ quái.

Mễ Nặc nghiêm mặt nói.

- Ừ, ta sẽ để cho Ny Cát Sa chú ý và giám thị cô ta.

Mục Lương nói xong đã lấy ra Trùng Cộng Hưởng, liên lạc khu vực Trung Ương.

……………

Rầm rầm…

Bạch Sương đứng trên đỉnh ngọn sóng cao mười mét, tiến về phía trước theo hướng ngón tay của Mục Lương. Miệng cô thì thầm:

- Thật sự là một đám người kỳ lạ.

Cô gái tóc tím ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh trăng màu máu mang tới cho cô cảm giác bất an, ma thú sẽ không cuồng bạo ư? Cô còn chưa biết, thực sự ra cô đã không còn ở trong vùng biển quen thuộc của mình nữa rồi.

- Nhất định mẹ sẽ lo lắng muốn chết.

Bạch Sương thở dài, cô thầm hối hận.

Cô nhìn về phía chiếc đèn lồng bên cạnh, buồn rầu nói:

- Đúng là ta không nên ham chơi chạy ra khỏi hoàng cung, bây giờ biết trở về kiểu gì đây?

Cô gái tóc tím rất ưa thích cuộc sống mạo hiểm, nhất là sau khi đọc những cuốn hồi ký về biết bao chuyến mạo hiểm kia, trong lòng cô đều hướng tới biển rộng, hướng tới trào lưu thời đại đại hàng hải.

Vì thế, cô lén lút chạy ra hoàng cung, cải trang thành một thương nhân rời khỏi vương quốc, bỏ ra tinh hạch ma thú để được người ta cho vào một đội mạo hiểm, từ đó thành công rời bến.

Có điều sau khi rời bến được vài ngày, đội trưởng đội mạo hiểm lại tỏ ra si mê nhan sắc của cô còn có ý đồ gây bất lợi với cô.

Cô lo lắng thân phận của mình bại lộ, đành phải đánh trọng thương đội trưởng đội mạo hiểm sau đó lên thuyền rời đi, cuối cùng đánh bậy đánh bạ mà đi tới kênh Sương Mù, lại gặp được một cơn bão cực kỳ hiếm thấy.

- E a… Đèn Lồng Màu Vàng, vỗ cánh, phát ra tiếng kêu kỳ lạ.

- Quên đi, ta hỏi ngươi mà cái gì ngươi cũng không biết.

Bạch Sương bĩu môi, Đèn Lồng Màu Vàng này là sủng vật của cô, nó là một con ma thú hiếm có, tên là Kim Bỉ Khâu. Cô gái tóc tím lại nhớ tới mẹ và các anh trai của mình, nhất định giờ phút này bọn họ đang lùng sục khắp vương quốc để tìm cô.

Nghĩ vậy, Bạch Sương lại càng cảm thấy áy náy.

Cô thầm cầu nguyện, hy vọng lập tức tìm được một nơi có người, từ đó hỏi được vị trí của vương quốc Hải Đinh.

- Phải nhanh chóng trở về thôi.

Bạch Sương cắn môi dưới.

Nếu không nhanh trở về vương quốc Hải Đinh, chờ tới khi Trăng Máu hoàn toàn buông xuống, toàn bộ ma thú sẽ trở nên cuồng bạo, cô chắc chắn sẽ dữ nhiều lành ít. Tốc độ di động của nước biển ở đây rất nhanh, những bọt sóng không cách nào thấy rõ được. Không biết qua bao lâu, cuối cùng cô cũng nhìn thấy một tia sáng.

- Tới rồi sao?

Tinh thần Bạch Sương chấn động, cô vội vàng đẩy nhanh tốc độ. Nhưng, qua bảy tám phút sau, cô mới thật sự tới gần hải đảo.

Dưới ánh trăng màu máu, cô gái tóc tím nhìn thấy hải đảo bị rất nhiều sương mù bao phủ, chỉ duy nhất một khu vực không có sương mù.

- Tới nơi đó sẽ lên được bờ!

Đôi mắt đẹp của Bạch Sương sáng lên, cô khống chế nước biển tới gần vị trí đó.

Khống chế nước biển trong một khoảng thời gian dài như vậy, ma lực của cô đã sắp hao hết rồi, phải mau chóng lên bờ nghỉ ngơi mới được. Sau đó không lâu, cô gái tóc tím thấy được những bậc thang lên bờ.

Bạch Sương thở phào nhẹ nhõm, cảm giác mệt mỏi trải rộng toàn thân.

- Mệt mỏi quá.

Cô vội vàng khống chế nước biển, chúng nâng cô dừng ở phía trên bậc thang.

- Kim Bỉ Khâu, xuống dưới đi.

Cô gái tóc tím nặng nề đưa tay ra, Kim Bỉ Khâu giống như một cái khí cầu bị xì hơi, rất nhanh nó đã nhỏ lại.

Bạn cần đăng nhập để bình luận