Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 991: Ta Đã Trở Lại

Hổ Tây thanh thúy giải thích:

- Mục Lương đại nhân dặn dò nha, ngài ấy nói sau khi đến thành Vạn Yêu thì ta nhất định phải đi theo bảo vệ ngươi, không được rời đi một bước.

Năng lực của cô ấy là Dịch Chuyển Tức Thời, nếu Thú Vương có ý định gây bất lợi cho Hồ Tiên thì cô gái tóc màu quýt có thể cứu cô chạy ra ngoài.

Hồ Tiên sửng sốt, trong lòng trào dâng sự ấm áp, vô cùng xúc động.

- Thì ra Mục Lương đã cân nhắc đến điểm này…..

Cô nhẹ giọng lẩm bẩm.

- Có ta ở đây, tên Thú Vương kia sẽ không dám làm gì chị Hồ Tiên đâu!

Hạ Lạc ngạo nghễ hất hàm nói.

Cô là tiểu công chúa thành Phi Điểu, nếu Thú Vương muốn ra tay thì cần phải chuẩn bị đón nhận lửa giận của thành chủ thành Phi Điểu.

Hồ Tiên cười quyến rũ nói:

- Các ngươi yên tâm đi, ta tới đây với tư cách là đại biểu cho thành Huyền Vũ, Áo Cách Tư Cách không dám làm gì ta đâu.

- Chúng ta cần đề phòng một chút, cẩn thận vẫn tốt hơn.

Hổ Tây nghiêm túc nói.

- Nếu Áo Cách Tư Cách không phải kẻ ngu ngốc, vậy thì lão sẽ không lựa chọn đắc tội thành Huyền Vũ trong lúc diễn ra Hội Nghị Thánh Địa.

Bối Nhĩ Liên tỉnh táo phân tích:

- Trừ phi lão không muốn tham gia Hội Nghị Thánh Địa lần này.

Nếu Áo Cách Tư Cách không tham gia Hội Nghị Thánh Địa, tương lai thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ kéo tới, thành Vạn Yêu sẽ tứ cố vô thân.

Hội Nghị Thánh Địa có thể nói là một hội giao lưu quy mô lớn, cung cấp hỗ trợ và chia sẻ lẫn nhau cho tất cả các thế lực.

Hồ Tiên nhàn nhạt nói:

- Áo Cách Tư Cách sẽ tham gia, lão không ngốc, trái lại còn rất thông minh.

- Nhìn thấy thành Vạn Yêu rồi.

Bối Nhĩ Liên đột nhiên lên tiếng.

Các cô gái nghe vậy nhìn ra xa, trên mặt đất, thành Vạn Yêu được bao quanh bởi bốn ngọn núi.

Bối Nhĩ Liên nhíu mày, ngạc nhiên nói:

- Ta nhớ là….... Ban đầu Thành Vạn Yêu có năm ngọn núi vây xung quanh cơ mà, tại sao bây giờ chỉ còn lại bốn?

- Ngọn núi thuộc về ta đã bị Mục Lương dọn đi rồi.

Hồ Tiên nhẹ nhàng trả lời một câu.

-....

Khóe mắt của Bối Nhĩ Liên nhảy vài cái, núi bị dọn đi?

- Phải nghĩ biện pháp dọn luôn bốn ngọn núi còn lại mới được.

Hồ Tiên nhỏ giọng thì thầm.

-....

Bối Nhĩ Liên im lặng một lúc, trong lòng cảm thấy thương hại cho Áo Cách Tư Cách.

Cô khẽ thở ra một hơi, nói:

- Mọi người chuẩn bị đi, chúng ta đến thăm hỏi Áo Cách Tư Cách.

- Được.

Hồ Tiên và những người khác đáp lại.

Nửa giờ sau.

Bối Nhĩ Liên khống chế gió nâng Hồ Tiên, Hổ Tây và hai tên hộ vệ khu vực Trung Ương lên không trung, sau đó đáp xuống bãi đất trống cách thành Vạn Yêu ba ngàn mét.

Hạ Lạc từ trên trời giáng xuống, cánh chim màu cam thu hồi ở sau lưng.

- Đi thôi.

Hồ Tiên run đuôi hồ ly, đoan trang đi tới trước.

Đoàn người đi thẳng tới thành Vạn Yêu, thiếu một ngọn núi khiến trước cửa thành có vẻ trống trải rất nhiều.

Mọi người càng ngày càng đến gần cửa thành, nhìn tường thành rách nát, cô gái đuôi hồ ly cảm thấy vừa quen thuộc vừa xa lạ.

- Ta đã trở lại.

Hồ Tiên nhìn cửa thành, lẩm bẩm một câu.

Lần này, cô không cố ý che chắn, mà là quang minh chính đại đi thẳng về phía thành Vạn Yêu, tám chiếc đuôi hồ ly đặc trưng nhanh chóng thu hút sự chú ý của thủ vệ cửa thành.

- Tai hồ ly và đuôi hồ ly….. Ngài là hầu gia Hồ Tiên!!

- Tham kiến hầu gia Hồ Tiên!

Thủ vệ cửa thành kinh ngạc thốt lên một tiếng, theo bản năng khom lưng hành lễ.

- Thì ra các ngươi vẫn còn nhớ ta là ai.

Hồ Tiên ngước mắt liếc nhìn thủ vệ cửa thành, người này mặc một chiếc áo khoác đen che phủ toàn thân.

Thủ vệ cũng là người thú, cho nên mới cần áo choàng đen để che người lại.

- Thuộc hạ không dám quên!

Thủ vệ cúi đầu run rẩy nói.

Hồ Tiên thuận miệng hỏi:

- Dạo gần đây thành Vạn Yêu có xảy ra chuyện gì lớn không?

- Chuyện lớn thì không có, chỉ là.....

Thủ vệ do dự, không biết có nên nói tiếp hay không.

- Chỉ là cái gì?

Hồ Tiên khẽ hất hàm, đôi mắt đỏ rực bình tĩnh nhìn tên thủ vệ.

Hai tên thủ vệ liếc nhau, lưỡng lự một chút rồi gật đầu.

- Hầu gia Hồ Tiên, dạo gần đây Thú Vương trở nên rất cổ quái.

Thủ vệ theo bản năng hạ thấp giọng.

- Nói kỹ càng cho ta nghe.

Hồ Tiên hứng thú, đôi tai hồ ly dựng thẳng lên.

Thủ vệ nhìn bốn phía, khi xác định không có người ngoài thì mới dám nói chuyện:

- Kể từ khi hầu gia Hồ Tiên rời đi, Thú Vương cũng rất hiếm khi xuất hiện, mà dù có xuất hiện thì ngài ấy đều mặc áo choàng đen che kín toàn thân.

Một tên thủ vệ khác gật đầu lia lịa, thấp giọng nói:

- Đúng vậy, cho dù là ở trong điện thì Thú Vương vẫn không chịu lộ mặt.

- Có gì đó quái lạ…..

Đôi mắt đỏ rực của Hồ Tiên híp lại, trong lòng có chút phỏng đoán..

Bối Nhĩ Liên thấp giọng nói suy đoán của mình:

- Chẳng lẽ khuôn mặt của Áo Cách Tư Cách bị hủy hoại, cho nên mới không dám lộ mặt?

- Chuyện này không đơn giản như vậy đâu.

Khóe miệng của Hồ Tiên nhếch lên, nàng đột nhiên rất chờ mong nhìn thấy Áo Cách Tư Cách.

Nàng bước vào thành, nói với giọng điệu thanh nhã:

- Đi thôi, đi gặp Áo Cách Tư Cách.

Các thủ vệ không ngăn cản, bọn hắn vội vàng tránh sang một bên để đoàn người của Bối Nhĩ Liên vào thành.

Sau khi không còn nhìn thấy bóng dáng của Hồ Tiên và những người khác, bọn thủ vệ mới thấp giọng trò chuyện với nhau:

- Ngươi nói xem, tại sao hầu gia Hồ Tiên lại trở về?

- Ta không biết, nhưng khí tức của hầu gia Hồ Tiên đã mạnh hơn trước nhiều.

Thủ vệ thấp giọng nói, vẻ mặt kiêng kị.

- Ta đoán lần này hầu gia Hồ Tiên trở về là có chuyện lớn sắp xảy ra.

Một tên thủ vệ khác suy đoán.

Trước đây khi Hồ Tiên rời khỏi thành Vạn Yêu, có thể nói là tất cả dân chúng trong thành đều biết, bây giờ, cô đột nhiên trở về, không thể nào là tới uống trà, nói chuyện phiếm được.

Thủ vệ khàn khàn nói:

- Chuyện đó không liên quan gì đến chúng ta, coi như không biết gì hết là tốt nhất.

- Ừ, ngươi nói rất đúng.

Bọn thủ vệ gật đầu, tiếp tục đứng canh gác cửa thành.

……….

Thành Vạn Yêu, ở cửa vào Nội Thành, Phong Thanh Lang và Viêm Tượng đi song song, chuẩn bị đến điện Thú Vương gặp Áo Cách Tư Cách.

Hai người từ trước đến nay không hợp nhau, lúc này lại im lặng bước đi không nói lời nào, không ai muốn để đối phương vượt qua mình.

- Viêm Tượng, Phong Thanh Lang, đã lâu không gặp.

Một giọng nói trong trẻo và lạnh lùng vang lên.

- Giọng nói này!!

Phong Thanh Lang co rụt tròng mắt, vội vàng xoay người nhìn sau lưng.

Viêm Tượng quay đầu lại, ở cuối con đường dẫn vào Nội thành, bóng dáng của đoàn người Hồ Tiên lọt vào tầm mắt hắn.

Dân chúng Ngoại thành đứng hai bên đường kinh ngạc cực kỳ, ai nấy đều chỉ chỉ chỏ chỏ về phía cô gái đuôi hồ ly.

Hồ Tiên làm lơ tất cả, ưu nhã bước tới cửa Nội thành.

Viêm Tượng nhíu mày, giọng điệu bất thiện hỏi:

- Hồ Tiên, tại sao ngươi lại trở về?

- Ta tới đây là có chuyện tìm gặp Áo Cách Tư Cách.

Hồ Tiên nhàn nhạt nói.

- A!

- Áo Cách Tư Cách chắc không muốn gặp ngươi đâu!

Viêm Tượng cười chế nhạo, lạnh lùng nói:

- Mà không chỉ riêng hắn, ta cũng không muốn nhìn thấy ngươi.

Hổ Tây nghiêm mặt, cô liếc nhìn Viêm Tượng rồi nói:

- Nếu không muốn nhìn thấy chị Hồ Tiên, vậy thì móc mắt vứt đi.

Hạ Lạc giơ tay che miệng, nhỏ giọng nói:

- Móc mắt không tốt lắm đâu.....
Bạn cần đăng nhập để bình luận