Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1721: Rượu Tam Bảo



Lầu ba quán rượu không có người, hoàn cảnh cũng tốt hơn lầu một nhiều, nhưng bọn họ vẫn có thể ngửi được mùi khác thường trên đường đi, nhưng điều này là do môi trường chung.

- Hoàn cảnh không tệ.

Mục Lương gật đầu bình luận.

-...

Đôi môi hồng của Ly Nguyệt co giật, những lời đánh giá mắc kẹt trong cổ họng.

Đa Tư lưu ý đến thần sắc của cô gái tóc bạc, cười hỏi:

- Hình như các hạ có gì đó muốn nói thì phải?

- Không có.

Ly Nguyệt lắc đầu.

Mục Lương nói:

- Ngồi xuống đi.

Đa Tư cũng không truy hỏi, ngồi xuống đối diện Mục Lương.

Ly Nguyệt và Mễ Á ngồi bên cạnh anh, hai người vẫn yên lặng không nói lời nào.

Một lát sau, nhân viên phục vụ bưng rượu và thức ăn tới rồi lần lượt đặt lên bàn.

- Đây là đặc sản của quán rượu chúng ta, rượu Tam Bảo, nó sẽ không làm các hạ thất vọng đâu.

Đa Tư đưa tay giới thiệu ba bình rượu ở trên bàn.

Bình rượu được làm bằng đất sét nung, trên hẹp dưới rộng, thân bình có viết mấy chữ rượu Nhất Bảo, rượu Nhị Bảo và rượu Tam Bảo.

- Quả là một cái tên thú vị.

Khóe môi của Mục Lương cong lên, đúng lúc lộ ra cảm xúc thấy hứng thú.

- Nếm thử xem.

Đa Tư nghe vậy mở nút ba bình rượu và rót ra ba ly có màu sắc khác nhau.

Rượu Nhất Bảo có màu vàng xỉn.

Rượu Nhị Bảo có màu đỏ sẫm và trông giống như rượu nho.

Rượu Tam Bảo có màu xanh nhạt, giống như một giọt thuốc nhuộm màu xanh lá được nhỏ vào một ly nước trắng.

Mục Lương ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt, không quá gay mũi.

Anh liếc nhìn Đa Tư một cái, sau đó bưng ly rượu đưa đến bên môi và nhấp một ngụm.

Ly rượu không lớn, chỉ vừa đủ cho một ngụm.

Đa Tư nhướng mày, cười như có như không nói:

- Chẳng lẽ các hạ không sợ ta hạ độc trong rượu sao?

- Độc của ngươi không thể giết chết ta.

Mục Lương đặt ly xuống, rượu từ cổ họng chảy xuống bụng.

Đa Tư nghiền ngẫm lời nói của Mục Lương, không rõ đối phương thật sự tự tin hay đã biết hắn không có hạ độc trong rượu.

Hắn đè nén sự nghi ngờ trong lòng xuống, hỏi:

- Mục Lương các hạ, rượu của ta như thế nào?

- Rất ngon.

Ngón tay của Mục Lương xoay ly rượu, sau đó nhẹ nhàng đặt xuống.

- Vậy các hạ thử rượu Nhị Bảo xem.

Đa Tư đẩy ly rượu tới trước.

Mục Lương bưng ly rượu lên và uống một hớp, hương rượu nồng hơn ly đầu, dư vị lưu lại lâu hơn.

- Ly này tốt hơn một chút.

Anh bình luận đúng trọng tâm.

Ý cười trên mặt Đa Tư ngày càng đậm, hắn đưa tay ra hiệu:

- Vậy thì hãy thử rượu Tam Bảo này đi.

Mục Lương không có từ chối, uống cạn ly rượu xanh nhạt, không ngờ hương vị lại thanh đạm giống như màu rượu, nó là một loại rượu thực vật, mùi vị coi như không tệ.

Anh liếc nhìn Đa Tư, chậm rãi nói:

- Ta thích loại rượu Tam Bảo này.

Đa Tư nhếch miệng nở nụ cười, phóng khoáng nói:

- Nếu các hạ thích, vậy lúc rời đi ta sẽ đưa cho ngươi vài bình.

- Cám ơn.

Mục Lương mỉm cười không chút để ý.

Anh chuyển qua chủ đề khác, hỏi với thần sắc tự nhiên:

- Các hạ là bá tước à?

- Đúng vậy.

Đa Tư vừa đáp vừa rót đầy rượu vào chiếc ly rỗng trước mặt Mục Lương.

Mục Lương khen ngợi:

- Các hạ còn trẻ như vậy mà đã lên làm bá tước rồi, rất lợi hại.

- Lợi hại gì chứ, chỉ là ta may mắn có người cha tốt thôi.

Đa Tư phất tay.

Mục Lương nghe vậy nhướng mày, kinh ngạc nói:

- Ngươi được thừa kế tước vị?

Đa Tư cảm thán một tiếng:

- Ai, đúng vậy.

Cha hắn từng là hầu tước, khi Trăng Máu buông xuống, bởi vì chống chọi thủy triều ma thú cuồng bạo hóa mà chết trận.

Là con trai của hầu tước, Đa Tư tự nhiên là có thể kế thừa tước vị của cha mình, chỉ là bị người có ý đồ ngăn cản, cuối cùng tước vị bị giảm một cấp, chỉ được phong làm bá tước.

Nghĩ tới đây, trong mắt Đa Tư loé lên tia sáng lạnh lẽo, trong lòng chán ghét quốc vương và những kẻ đã ngăn cản hắn.

- Thì ra là như thế.

Mục Lương gật đầu.

Đa Tư nhấp một miếng rượu, nói:

- Các hạ lần đầu tiên tới thành Y Lê, để ta giới thiệu một ít tình huống nơi này cho ngươi.

- Rửa tai lắng nghe.

Mục Lương mỉm cười ra hiệu.

Đa Tư đặt ly rượu xuống, bắt đầu nói về con người và văn hoá ở thành Y Lê.

Trong lúc hắn kẻ say sưa thì Ly Nguyệt và Mễ Á bắt đầu thưởng thức rượu Tam Bảo.

Hai người liếc nhau, trong mắt thoáng qua vẻ thất vọng, rượu này còn lâu mới ngon như lời Mục Lương nói.

Hai người lại nếm bánh ngọt trên bàn, sau đó suýt chút nữa phun ra, cảm thấy trong miệng béo ngậy, khó mà nuốt xuống.

Mục Lương nín cười, bánh ngọt trên bàn có màu trắng, mơ hồ ngửi được mùi dầu tanh, không thể biết được dùng nguyên liệu gì để làm ra, cho người ta cảm giác không thể ăn.....

Ly Nguyệt muốn khóc, cô đặt muỗng xuống, không thèm nhìn mấy cái bánh ngọt trên bàn nữa, mùi dầu tanh trong miệng đến bây giờ vẫn chưa tiêu tan.

Mục Lương nhìn về phía Đa Tư, những gì mà đối phương nói đều là chuyện mà người bình thường cũng có thể nghe được.

Anh kiên nhẫn tiếp tục lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu đáp lại.

Nửa giờ sau.

Mục Lương hít một hơi thật sâu, Đa Tư vẫn còn thao thao bất tuyệt, nhìn dáng vẻ chuyên tâm kia, ít nhất còn có thể nói thêm vài giờ nữa.

Anh không nhịn được ngắt lời:

- Đa Tư các hạ, ta còn có việc phải làm, mạn phép đi trước.

- A, các hạ còn có chuyện gì sao?

Đa Tư dừng kể chuyện, mặt mũi tràn đầy tiếc nuối nhìn về phía Mục Lương.

Anh lắc đầu không nói và đứng dậy.

Đa Tư thở dài nói:

- Tốt thôi, thật là đáng tiếc, ta vẫn chưa kể xong đâu.

Hắn kêu nhân viên tới, dùng dây thừng buộc mấy bình rượu Tam Bảo lại rồi đưa cho Mục Lương.

- Cám ơn đã chiêu đãi, ta cũng có vài bình rượu tặng cho các hạ, chắc ngươi sẽ thích nó.

Mục Lương vung tay lên, vài bình rượu xuất hiện trên mặt bàn.

Đa Tư sửng sốt một chút, hắn nhìn bình rượu lưu ly được đóng gói tinh xảo, lập tức cảm thấy thứ này không đơn giản.

- Còn có những thứ này, ta tặng cho ngươi.

Mục Lương vừa nói vừa vung tay lên, lấy ra hai cái rương, bên trong chứa sữa tắm, nước gội đầu, bàn chải đánh răng, kem đánh răng và những vật dụng cuộc sống khác.

- Không được, không được, sao ta có thể nhận nhiều như vậy chứ!

Đa Tư ngạc nhiên nhìn hai chiếc rương đột ngột xuất hiện, sau đó xua tay từ chối.

Trong lòng của hắn rất kinh ngạc, những thứ này từ đâu mà ra?

Mục Lương bình thản nói:

- Tất cả đều là một ít vật nhỏ thôi, nếu ngươi dùng xong thấy thích thì có thể đến mua sắm ở thành Huyền Vũ.

- Thành Huyền Vũ? Nó nằm ở đâu?

Đa Tư buột miệng hỏi.

Mục Lương chớp mắt, mỉm cười đáp:

- Thành Huyền Vũ ở ngay bên ngoài thành Y Lê.

- Không thể nào! Ta sống ở đây nhiều năm như vậy tại sao lại không biết ở bên ngoài thành Y Lê còn có một thành tên là Huyền Vũ chứ?

Đa Tư cau mày nói.

- Ngươi sẽ biết nhanh thôi.

Mục Lương nhàn nhạt nói, chắc tin tức cũng sắp truyền đến trong thành rồi.

Anh thu lại Rượu Tam Bảo, xoay người đi xuống lầu cùng với Ly Nguyệt và Mễ Á.

Đa Tư nhìn chằm chằm bóng lưng của Mục Lương, ánh mắt hắn lấp lóe, vốn dĩ hắn muốn dò xét một chút nhưng lại phát hiện mình không tài nào nhìn thấu đối phương.

Hắn dời lực chú ý sang bình rượu lưu ly ở trên bàn, tò mò mở ra nắp bình, mùi rượu lập tức bao phủ toàn thân hắn.

- Rượu này!!

Dưới lầu, Mục Lương nghe được tiếng thốt kinh ngạc truyền ra từ lầu ba, trên mặt anh lộ ra nụ cười hài lòng, rời khỏi quán rượu cùng với Ly Nguyệt và Mễ Á mà không hề quay đầu lại.

Bạn cần đăng nhập để bình luận