Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1989: Từ Khi Nào Mà Hi Bối Kỳ Trở Nên Chịu Khổ Luyện Như Vậy?



Cộp cộp cộp ~

- Đi theo ta.

Nguyệt Thấm Lan nói một tiếng mà không quay đầu lại.

Già Lực Lỗ phục hồi tinh thần, vội vã cất bước đuổi theo.

Nguyệt Thấm Lan đi xuống lầu, phó thủ của Trịnh An vội vã chạy đến chào đón.

- Thư ký đại nhân phải rời đi sao?

Phó thủ cung kính hành lễ.

- Ừm, ngày mai bảo Trịnh An chờ ta ở Cục Quản Lý.

Nguyệt Thấm Lan căn dặn một câu.

- Vâng, ta nhất định sẽ chuyển cáo.

Phó thủ lại cung kính hành lễ lần nữa.

Cô không có dừng lại, cất bước rời đi Cục Quản Lý Vệ Thành, ngồi lên Ong Thợ bay đi Chủ Thành Khu Vực Trung Ương.

Già Lực Lỗ ngẩng đầu nhìn Ong Thợ cấp 7 rời đi, còn lão thì sao?

- Ong ong ~~~

Đúng lúc này, một con Ong Thợ khác từ trên trời giáng xuống, chở lão đuổi theo cô gái ưu nhã.

………….

- A cáp ~~~

Sáng sớm, trong Thánh Thành trên hải đảo, sâu bên trong kênh Sương Mù

Hi Bối Kỳ ngồi ở trên giường, dụi mắt nhìn hoàn cảnh mờ tối chung quanh, thấy Mục Lương và những người khác còn đang ngủ.

Mọi người đang ở trong nhà Hi Đức Vưu Kỳ, tối hôm qua chơi đánh bài đến tận khuya, hai giờ sáng mới đi ngủ.

Cô nhẹ nhàng bước xuống giường, phát hiện giường chiếu đối diện đã trống không.

Hi Bối Kỳ nhỏ giọng thầm thì:

- Hình như đó là giường của Vân Vân, cô ấy dậy sớm đến thế sao?

Coo không nhìn thấy cô gái da ngăm ở trong phòng, vì vậy khẽ khàng đi ra khỏi nhà gỗ.

Trên bãi cỏ cạnh hồ nước, Vân Vân đang nâng lên hạ xuống một tảng đá lớn hơn mình mười mấy lần, rõ ràng là đang rèn luyện thân thể.

Lúc này toàn thân cô ấy đã ướt đẫm mồ hôi, gương mặt màu vàng nhạt vô cùng nghiêm túc, mồ hôi chảy từ gò má nhưng cô ấy vẫn cẩn thận hoàn thành mỗi một động tác.

- Phù...

Vân Vân mím môi thành đường thẳng, trong mũi phát ra tiếng thở dốc.

Hi Bối Kỳ nhìn một hồi, đột nhiên cảm thấy có chút xấu hổ, Vân Vân đều kiên trì rèn luyện mỗi ngày, mà cô từ khi rời khỏi thành Huyền Vũ thì chưa từng rèn luyện lần nào.

Vân Vân phát hiện cô gái Ma Cà Rồng, khẽ gật đầu chào hỏi.

- Ngươi dậy lúc nào vậy, luyện đã bao lâu rồi?

Hi Bối Kỳ không khỏi hỏi thăm.

- Phù phù ~~~

Vân Vân thả tảng đá lớn trong tay xuống, giơ tay lau mồ hôi, thở dốc nói:

- Nếu tính bằng thời gian của các ngươi thì đã được hai tiếng rồi.

- Ngươi dậy sớm như vậy sao!?

Cái miệng nhỏ nhắn của Hi Bối Kỳ mở to đến mức có thể nhét trọn một quả trứng gà.

- Vậy là sớm sao?

Vân Vân nghiêng đầu hỏi, gãi gãi đầu, chớp mắt nói:

- Mỗi ngày ta đều dậy vào giờ này, đã tập thành thói quen, không cảm thấy sớm nha.

-... Ngươi quen là được rồi.

Hi Bối Kỳ hậm hực nói.

Cô đã bị đả kích, trong lòng không khỏi khích lệ bản thân phải học tập Vân Vân, không thể lại buông lỏng ở phương diện huấn luyện được.

Vân Vân dựa vào tảng đá hỏi:

- Sư phụ và những người khác chưa dậy sao?

- Chưa đâu.

Hi Bối Kỳ ngáp một cái.

- Vậy ta lại luyện thêm một chút.

Vân Vân nghe vậy thì đứng thẳng người, tiếp tục nâng đá tảng.

Đôi mắt màu vàng óng của Hi Bối Kỳ chớp chớp, cô do dự một chút, cuối cùng vẫn là tiến lên trước, nâng lên một khối đá lớn bên cạnh Vân Vân, không chịu thua kém mà bắt đầu huấn luyện.

Vân Vân kinh ngạc nhìn đối phương, tốc độ nâng đá dần dần tăng nhanh.

Khi đám người Mục Lương tỉnh lại, đi ra nhà gỗ thì thấy trường hợp hai cô gái đang âm thầm so tài.

Ly Nguyệt hơi nhướng mày, kinh ngạc nói:

- Từ khi nào mà Hi Bối Kỳ trở nên chịu khổ luyện như vậy?

Mục Lương nhìn thoáng qua hai cô gái, nhận thấy được ý chí chiến đấu giữa hai người, mỉm cười nói:

- Đại khái là không ai muốn thua ai.

Ly Nguyệt nghe vậy khóe môi cong lên, Vân Vân nhỏ hơn Hi Bối Kỳ bốn tuổi nhưng thực lực đã là cấp 6 đỉnh phong, chỉ kém một chân bước là có thể đột phá lên cấp 7, điều này làm cho cô gái Ma Cà Rồng trở nên khẩn trương.

- Ta đi chuẩn bị bữa sáng.

Cô dịu dàng nói.

- Ừm, hấp khoai lang đi, ăn đơn giản chút.

Mục Lương lấy ra một giỏ khoai lang từ bên trong không gian tùy thân.

- Vâng.

Ly Nguyệt mang khoai lang vào nhà gỗ.

- Cộp cộp cộp ~~~

Hi Sắt và Hi Phù Ni đi tới, phất tay chào hỏi:

- Mục Lương, chào buổi sáng.

Anh mỉm cười gật đầu, hỏi:

- Chào buổi sáng, các ngươi ăn sáng chưa?

Khuôn mặt của Hi Sắt ửng đỏ, ngượng ngùng nói:

- Chưa đâu.

- Ly Nguyệt đang hấp khoai lang, chờ một chút nữa mọi người ăn chung đi.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Vâng, vậy chúng ta đi giúp đỡ.

Hi Sắt không có khách khí, mặt dày lôi kéo chị gái vào nhà gỗ.

Không bao lâu thì Hi Đức Vưu Kỳ cũng tỉnh lại, lão chắp tay sau lưng đi ra ngoài nhà gỗ, nhìn đồ đệ và cháu gái nỗ lực huấn luyện, hài lòng gật đầu.

Lão nhìn về phía Mục Lương, không khỏi hỏi:

- Ta rất tò mò ngươi tu luyện bằng cách nào, còn trẻ như vậy mà thực lực đã mạnh hơn ta rất nhiều.

Mục Lương suy nghĩ một chút, quỷ thần xui khiến nói một câu mà kiếp trước thường nghe được:

- Có thể bởi vì ta là Thiên Tuyển Chi Tử.

-...

Hi Đức Vưu Kỳ co giật khóe miệng, âm thầm trợn trắng mắt, hít một hơi thật sâu, tiếp tục hỏi:

- Chẳng lẽ ngươi là Lão Quái Vật nào đó, chỉ là bề ngoài thoạt nhìn tuổi trẻ, trên thực tế đã sống mấy trăm năm rồi?

- Bây giờ thì không phải, nhưng tương lai có lẽ là vậy.

Mục Lương bình tĩnh nói.

Với tuổi thọ hiện tại của anh, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì có thể sống thêm mấy chục ngàn năm.

- Nói chuyện phiếm với ngươi chẳng thú vị chút nào.

Lão phất tay, buồn bực trở về nhà gỗ.

Đáy mắt của Mục Lương hiện lên ý cười, nói nhiều quá không tốt, Hi Đức Vưu Kỳ không phải người của thành Huyền Vũ, không cần biết nhiều.

Anh nhìn hai cô gái bên hồ, đá lớn đã giơ qua đỉnh đầu, mồ hôi ướt đẫm toàn bộ quần áo, bình thản nói:

- Nghỉ ngơi đi, nhanh quá sẽ không tốt, huấn luyện vừa phải mới tốt.

- Vâng.

Vân Vân nghe lời buông đá xuống, đứng tại chỗ điều chỉnh hơi thở để cho nhịp tim chậm rãi khôi phục bình thường.

Hi Bối Kỳ lè lưỡi, yết hầu sắp bốc khói, nói với giọng khàn khàn:

- Mục Lương, ta muốn uống nước.

- Đây.

Mục Lương vung tay lên, nguyên tố nước trong không khí tụ lại và hóa thành dòng nước bay tới bên môi cô gái Ma Cà Rồng.

Hi Bối Kỳ mở miệng hút một hơi, uống ừng ực vài ngụm nước lớn.

Anh nhìn về phía Vân Vân, hỏi:

- Ngươi có muốn uống không?

- Muốn.

Vân Vân cười tươi như hoa, cảm giác uống nước như vậy rất thú vị.

Ngón tay của Mục Lương động, dòng nước dời đến trước mặt cô gái da ngăm.

Vân Vân cũng uống vài hớp lớn, cảm giác cả người thư thái rất nhiều.

Hi Đức Vưu Kỳ đẩy cửa phòng hô to:

- Vân Nhi, bí dược tắm đã chuẩn bị xong rồi, mau vào đi.

- Vâng.

Vân Vân giòn giã lên tiếng.

- Bí dược tắm?

Mục Lương kinh ngạc hỏi lại.

Vân Vân giải thích:

- Đúng rồi, nó có thể đề cao lực lượng và cường độ cơ thể.

- Vậy rất tốt, ngươi đi đi.

Mục Lương gật đầu một cái.

Vân Vân trở lại nhà gỗ, đi vào phòng rồi đóng cửa lại.

Một thùng gỗ lớn được đặt chính giữa phòng, bên trong chứa đầy bí dược màu xanh đen, hơi nóng bay lên nhè nhẹ.

P/s: có cảm giác ông nội HBK thiên vị Vân Vân hơn cô bé này! haiz

Bạn cần đăng nhập để bình luận