Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1521: Kỵ Sĩ Trưởng Muốn Trộm Thang Vận Chuyển Sao?



- Đẹp quá đi~~~

Dụ Phỉ Nhi kéo lấy tay của cha, hưng phấn hô lên.

Dụ Chính cũng nghẹn họng nhìn trân trối, bị sự hào nhoáng của đại sảnh làm cho chấn động, không phục ở trong lòng hoàn toàn tiêu tan.

- Không thể so sánh, thật sự không thể so sánh được.

Khóe môi nhếch lên có chút chua sót, hiệu buôn Dụ Chính phải so sánh như thế nào?

Da mặt của Kỵ Sĩ trưởng run lên, thiết bị lắp đặt ở nơi này còn tốt hơn cả Vương cung, hắn lúc này giống như là lũ nhà quê mới lên thành phố, nhìn thấy gì cũng cảm thấy tốt.

- Giống như là đi đến Thiên đường vậy!!

- Đây cũng quá đẹp rồi, muốn ở lại nơi này luôn rồi.

-.....

Quý tộc thán phục liên tục, lời nói tán dương hết lời này rồi đến lời khác.

Khải Thấn Tư nghiêng tai nghe một lúc, ngạc nhiên nhìn về phía Hồ Tiên:

- Đây là âm thanh gì?

- Là ai đang hát?

Mai Đặc cũng nghe thấy tiếng ca bên tai, quay đầu lại nhìn bốn phía, cảm thấy âm thanh là từ bốn phương tám hướng truyền đến.

- Đây là âm nhạc phát ra từ máy đúng không?

Bạch Sương nhìn về phía cô gái đuôi cáo tìm chứng cứ.

Âm thanh thanh thúy của Hồ Tiên:

- Đúng vậy, trong thời gian kinh doanh, quán sẽ có âm nhạc làm bạn.

Đây là chủ ý mà Mục Lương đề ra, dùng âm nhạc tạo bầu không khí, đồng thời còn có thể đề cao đẳng cấp của nơi này, khiến cho quán rượu luôn trong không khí náo nhiệt.

Có thiếu nên quý tộc không hiểu, ngạc nhiên nói:

- Thời gian kinh doanh đều có tiếng ca, vậy thì người xướng ca kia chẳng phải là sẽ mệt chết hay sao!!

Hồ Tiên che miệng cười yếu ớt, giải thích:

- Đương nhiên là không phải, đây là máy phát nhạc đang làm việc, không phải là có người thật đang hát liên tục.

- Máy phát nhạc là cái gì?

Thiếu niên quý tộc ngạc nhiên hỏi.

Âm thanh thanh thúy của Hồ Tiên:

- Ngươi có thể lên lầu hai xem thử, trên đó có bán máy phát nhạc.

- Vậy thì ta lên lầu hai xem thử!!

Thiếu niên quý tộc lôi kéo bạn thân nhanh chân đi đến thang lầu, không thể chờ đợi mà muốn biết máy phát nhạc là gì.

Hồ Tiên nhắc nhở:

- Không muốn phải đi thang lầu, thì có thể ngồi thang vận chuyển đi lên.

- Thang vận chuyển là cái gì?

Phó Linh Na ngạc nhiên hỏi.

- Mẹ, ta biết.

Bạch Sương giơ tay lên, hào hứng nắm lấy tay của mẹ mình, bước nhanh đi đến thang vận chuyển.

- Chậm một chút, đừng vội.

Phó Linh Na gắt giọng nói.

Đáy mắt của Hồ Tiên hiện lên ý cười, nhắc nhở:

- À đúng rồi, hôm nay có nước hoa mới bán với số lượng có hạn, chính là Tiệm Nước Hoa ở trên lầu hai.

- Hả, có nước hoa mới sao, mẹ đi nhanh một chút nào.

Tinh thần của Bạch Sương chấn động, bước tiến càng nhanh hơn.

Mục Lương nhẹ nhàng bổ sung thêm một câu:

- Còn có Sứ Thanh Hoa mới, cũng là bán với số lượng có hạn.

- Sứ Thanh Hoa!!

Tay của Quốc Vương run run, không nói thêm gì liền nhanh chóng đi đi theo. Giọng nói trong trẻo của Mục Lương:

- Cũng có rượu chất lượng cao, số lượng có hạn có hết liền dừng.

Bước chân của Quốc Vương dừng lại một chút, rồi lại đi càng nhanh hơn.

Hồ Tiên lại giống như mới nhớ ra gì đó, vỗ tay một cái nói:

- Thiếu chút nữa là quên, hôm nay cũng có bán ma cụ, cũng ở lầu hai.

- Ma cụ!!

-

Quý tộc và các phú thương kinh ngạc hô lên thành tiếng, cũng không kiên nhẫn được, chạy thật nhanh về phía thang lầu và thang vận chuyển.

Công Tước và Kỵ Sĩ nhìn nhau, vội vàng sải bước đuổi theo bước tiến của Quốc vương.

Mục Lương dở khóc dở cười, giơ tay lên nhẹ nhàng gõ xuống đầu của cô gái đuôi cáo:

- Ngươi đó, lầu hai sẽ loạn mất.

Hồ Tiên khẽ nâng cằm lên, cười quyến rũ nói:

- Không đâu, bọn họ dám làm náo loạn, thì vừa đúng lúc 'giết gà dọa khỉ'.

- Lại học từ của ta.

Chân mày của Mục Lương hơi nhăn lên.

- Ha ha, chúng ta cùng đi lên đi.

Hồ Tiên cười quyến rũ lên tiếng, giơ tay khoác tay của Nguyệt Thấm Lan. Đáy mắt của Nguyệt Thấm Lan có ý cười, bị kéo đến thang vận chuyển dành cho nhân viên.

Bên trong một thang vận chuyển khác, Bạch Sương muốn khởi động thang vận chuyển, lại bị cha cô ngăn cản. Tiếng nói ôn hòa của Quốc vương:

- Đợi Công Tước và Kỵ Sĩ trưởng một chút.

- Cha, người là Quốc Vương, làm sao có thể đi chung một thang vận chuyển với bọn họ được chứ?

Bạch Sương phồng miệng lên lẩm bẩm. Quốc Vương chỉ là cười cười, đáy mắt hiện lên một tia sáng.

Đợi sau khi Công Tước và Kỵ Sĩ trưởng di chuyển vào trong thang vận chuyển, Bạch Sương mới dùng sức ấn vào tinh thạch hung thú ở trên tường.

Dụ~~~ Thang vận chuyển chuyển động, mức độ chuyển động lên trên, khiến cho đám người kinh ngạc hô lên.

- Chuyển động rồi, thật là thần kỳ.

Phó Linh Na kinh ngạc không thôi.

- Là ma cụ cao cấp!!

Kỵ Sĩ trưởng trợn to con mắt, nhận ra thang vận chuyển cũng là ma cụ. Khóe miệng Công Tước quắp quắp, ánh mắt hừng hực nói:

- Thật là xa xỉ.

Kỵ Sĩ trưởng hừ lạnh một tiếng, châm chọc nói:

- Để ma cụ cao cấp ở chỗ này, không sợ bị người khác cướp đi sao?

Bạch Sương nghe thấy vậy liền nhìn qua Kỵ Sĩ trưởng, khuôn mặt cô nghiêm túc hỏi:

- Kỵ Sĩ trưởng muốn trộm thang vận chuyển sao?

- Không có.

Khuôn mặt của Kỵ sĩ trưởng đen lại.

…………

Thang vận chuyển dừng ở tầng hai của Quán rượu Huyền Vũ, Bạch Sương kéo cha và mẹ mình đi ra thang vận chuyển.

Tầng hai nơi này đều là cửa hàng, thiết bị lắp đặt và các thị trường Mục Lương đã từng đi qua ở kiếp trước rất giống nhau, tường của cửa hàng đa số đều là Lưu Ly, có thể nhìn thấy vật phẩm trưng bày ở bên trong.

Hai tầng từ trên bao quát xuống, là bố cục hai hình chữ 'hồi' (回), chữ 'hồi' lớn bao quanh chữ 'hồi' nhỏ.

- Mẹ, chúng ta đi mua nước hoa trước.

Bạch Sương hồn nhiên nói.

- Hai người đi đi, ta đi xem ma cụ.

Quốc Vương trầm giọng nói.

Trước khi lão tiến vào thang vận chuyển, đã nghe thấy Hồ Tiên nói, nên quyết định đi xen ma cụ trước, sau đó mới đi mua Sứ Thanh Hoa và rượu.

Bạch Sương nhỏ tiếng nói:

- Cha, người là Quốc Vương, thực ra có thể nói với Mục Lương một tiếng, thì bây giờ không cần phải ở đây nữa.

- Cũng đúng.

Bạch Sương cười dí dỏm.

Phó Linh Na dịu dàng nói:

- Sương Nhi, ngươi đi đi, ta cùng với cha ngươi đi giành ma cụ.

- Giành?

Bạch Sương chớp chớp đôi mắt màu vàng tím xinh đẹp.

Âm thanh thanh thúy của Phó Linh Na nói:

- Đương nhiên rồi, nhiều người cảm thấy có hứng thú đối với ma cụ như thế, thì tự nhiên là phải cướp mua rồi.

Bạch Sương ngây thơ hỏi:

- Cha, người là Vương hậu, thứ mà người muốn mua, có ai sẽ giành với người chứ?

- Ha ha, Kỵ Sĩ trưởng và Công Tước dám.

Phó Linh Na cười lạnh một tiếng.

Đôi mắt của Đại Vương tử Khải Thấn Tư lộ ra ánh sáng lạnh lẽo, trong khoảng thời gian gần đây, Công Tước và Kỵ Sĩ trưởng càng ngày càng không kiêng nể gì cả, sự cung kính đối với Vương thất cũng không bằng trước đây.

Quốc Vương vội vã thúc giục:

- Đi nhanh thôi, Công Tước và Kỵ Sĩ trưởng đã đi trước một bước rồi.

Đôi môi hồng của Bạch Sương khẽ nhếch lên, nhìn cha và mẹ mình được đoàn Kỵ Sĩ bảo vệ rời hỏi.

- Bạch Sương, nơi bán nước hoa là chỗ nào?

Mai Đặc trầm giọng hỏi.

Hắn muốn nhanh chóng đi mua nước hoa, sau đó cùng đi xem ma cụ và loại rượu.

Nếu như không phải lo lắng em gái hành động một mình sẽ không an toàn, thì hắn sẽ không nhận lời đi theo nàng mua nước hoa.

- Thôi đi, ta không mua nước hoa nữa, đến lúc đó đến thành Huyền Vũ tìm chị Hồ Tiên mua là được, chị ấy chắc chắn có.

Bạch Sương hồn nhiên nói.

Bạn cần đăng nhập để bình luận