Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2669: Mô Hình Giải Trí Mới - Quán Karaoke

Mục Lương xem qua bản kế hoạch mà cô gái đuôi hồ ly viết, nếu như diễn ra thuận lợi thì đúng là có thể chế tạo ra ngôi sao ca nhạc thuộc về vương quốc Huyền Vũ, tương lai mở đại nhạc hội đúng là có thể kiếm không ít tinh thạch, vương quốc Huyền Vũ sẽ càng thêm nổi danh.

Anh đang suy nghĩ có nên thực thi bản kế hoạch mà cô gái đuôi hồ ly viết hay không.

Ly Nguyệt tiếp nhận bản kế hoạch nhìn một hồi, đôi mắt màu trắng bạc dần dần sáng lên, nhìn Mục Lương, nhẹ nhàng nói:

- Ta cảm thấy tốt vô cùng nha, nếu như kế hoạch này thành công thì chúng ta có thể kiếm được rất nhiều tinh thạch ma thú.

- Ừm, vậy cứ tiến hành dựa theo bản kế hoạch đi.

Mục Lương khẽ cười một tiếng, trong lòng đã có quyết định.

Bản kế hoạch do Hồ Tiên viết rất toàn diện, anh chỉ cần sửa đổi một phần nhỏ là có thể đưa xuống bên dưới tiến hành.

Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi:

- Nhưng ca khúc của chúng ta hơi ít thì phải?

- Đúng là hơi ít...

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Ca khúc chế thành Đá Phát Âm bán ra chỉ có chừng ba mươi, bốn mươi bài hát, tất cả đều là Mễ Nặc học trước rồi dạy lại người của ban nhạc.

Mặc dù trong điện thoại di động của Mục Lương có kha khá bài hát nhưng tất cả đều là tiếng trung và tiếng anh, không hợp với thế giới này, anh phải phiên dịch thành tiếng bản địa một lần nữa mới sử dụng được, mỉm cười nói:

- Đó là một vấn đề, nhưng chúng ta có thể cử hành một cuộc thi sáng tác ca khúc, làm cho dân chúng tự do phát huy.

- ...Ngươi xác định bọn hắn biết sáng tác ca khúc à?

Ly Nguyệt lộ ra vẻ mặt một lời khó nói hết.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Thử xem mới biết được chứ, chúng ta có thể mở chương trình học miễn phí trước, dạy cho những người cảm thấy hứng thú cách phân biệt nốt nhạc và biên soạn bài hát, cuộc thi đấu sẽ được cử hành ở nửa tháng sau.

- Ừm, đây cũng là một biện pháp tốt.

Ly Nguyệt như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu.

Mục Lương quyết định:

- Vậy thì cuộc thi Tìm Kiếm Giọng Hát Vàng và sáng tác ca khúc đều định vào nửa tháng sau, chừa thời gian cho dân chúng học tập và sáng tác.

Ly Nguyệt dịu dàng hỏi:

- Tốt, ngươi muốn đăng lên báo ngày mai à?

- Đương nhiên, chờ Thấm Lan trở về rồi để nàng ấy đi an bài.

Mục Lương ôn hòa nói.

- Thế cũng được.

Ly Nguyệt chớp mắt.

- Đúng rồi, còn phải biên soạn quy tắc tranh tài nữa!

Mục Lương nói xong lại nhanh chóng kéo một tờ giấy trắng, cầm bút lên bắt đầu viết quy tắc tranh tài.

Ly Nguyệt yên lặng ngồi một bên nhìn Mục Lương chừng nửa giờ thì đứng dậy rời đi, ngày mai phải tiến hành diễn luyện thực chiến, nàng muốn thương thảo chiến sách cùng với các đồng đội.

Cô gái tóc trắng đi rồi, Mục Lương sửa đổi một chút quy tắc, cuối cùng viết ra hai mươi điều quy tắc tranh tài.

- Trước hết cứ như vậy đi.

Anh hài lòng thả trang giấy trong tay xuống, suy nghĩ một lúc thì lại lấy ra Máy Phát Nhạc từ trong không gian tùy thân, bắt đầu chỉnh sửa ca khúc bên trong.

Thi đấu ca xướng tự nhiên phải có ca khúc để tuyển thủ hát, còn về việc thi đấu sáng tác ca khúc thì chờ sau khi tuyển ra một nhóm ca sĩ, những bài hát mới sẽ do bọn hắn biểu diễn.

Bây giờ, anh cần chỉnh sửa một vài ca khúc làm hàng mẫu, để cho dân chúng cảm thấy hứng thú đi luyện tập.

- Nhân lúc này có thể đẩy ra quán karaoke.

Mục Lương đang viết chợt dừng lại, nghĩ tới một chuyện khác.

Dân chúng thiếu một nơi để luyện hát, đâu thể cứ hát ở nhà mỗi ngày được, cái này không có lợi cho tình hàng xóm láng giềng.

- Ừm, đúng là nên mở quán karaoke...

Ánh mắt của Mục Lương lấp loé, trong lòng đã có ý tưởng.

Anh lấy một tờ giấy trắng khác, bắt đầu hí hoáy viết viết vẽ vẽ.

Khi quán karaoke được xây dựng xong, sau này dân chúng lại có chỗ giải trí mới.

Khi Nguyệt Thấm Lan trở về cung điện thì Mục Lương đã không ở trong thư phòng, cô nhìn Tiểu Mật, ánh mắt mang theo dò hỏi:

- Mục Lương đâu rồi?

- Bệ hạ lại đi phòng làm việc rồi ạ.

Tiểu Mật giải thích.

- Tại sao hắn lại chui vào phòng làm việc nữa rồi, lần này là làm cái gì thế?

Nguyệt Thấm Lan hơi nhăn mi.

Tiểu Mật thanh thúy đáp:

- Ta nghe bệ hạ nói là muốn làm linh khí cho quán karaoke, ta cũng không biết là cái gì.

- Linh khí cho quán karaoke?

Nguyệt Thấm Lan lặp lại từ lạ, có chút khó đọc, sau đó dấu hỏi đầy đầu.

Tiểu Mật ngây thơ nói:

- Bệ hạ nói là cơm tối không cần chờ hắn, ngày mai tới giờ diễn luyện thực chiến thì kêu ngài ấy đi ra.

- Ta biết rồi.

Nguyệt Thấm Lan phất tay, cất bước đi vào trong thư phòng, nhìn thấy văn kiện trên mặt bàn, thuận tiện cầm lên lật xem một lượt.

- Cuộc thi Tìm Kiếm Giọng Hát Vàng, cuộc thi sáng tác ca khúc?

Cô chậm rãi ngồi xuống, bắt đầu nhìn kỹ hai phần kế hoạch này.

Một hồi lâu sau, Nguyệt Thấm Lan mới thả hai phần kế hoạch lại trên bàn, bắt đầu đọc quy tắc tranh tài.

- Hai cuộc thi đấu mới à, chắc là ngày mai phải đăng báo để tuyên truyền.

Cô nhẹ giọng lẩm bẩm, nhìn thấy thời gian tổ chức tranh tài trong bản kế hoạch, từ giờ đến đó còn hơn nửa tháng.

Khi Ly Nguyệt trở về, dựa theo lời thuật lại của cô gái tóc trắng thì Nguyệt Thấm Lan mới xác định chuyện này, lúc này cô mới cầm hai phần kế hoạch đi đến Tòa Soạn Báo.

Sau khi Hồ Tiên trở về, biết được Mục Lương bằng lòng kế hoạch của mình, hai mắt cô lập tức sáng lên.

- Khi nào bắt đầu tranh tài thế, ta muốn đi làm giám khảo.

Nàng quyến rũ cười nói.

- Mục Lương nói là nửa tháng sau.

Ly Nguyệt nhẹ giọng nói.

Đôi mắt màu đỏ rực của Hồ Tiên lóe sáng, quyến rũ nói:

- Nửa tháng à, vậy là trước đó ta phải sắp xếp tốt những công việc khác mới được.

Ly Nguyệt chớp mắt, xem ra Hồ Tiên rất để bụng cuộc thi đấu "Tìm Kiếm Giọng Hát Vàng" này.

Nhưng cô gái tóc trắng lại không biết, chỉ cần là chuyện có thể kiếm được ma thú tinh thạch thì Hồ Tiên đều sẽ rất có hứng thú.

……..

- Đông đông đông ~~

Tiếng Chuông Huyền Vũ du dương vang lên, Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ chậm rãi tỏa sáng làm cho vương quốc Huyền Vũ tiến vào ban ngày.

Bên trong cung điện, Hi Bối Kỳ và những người khác đã tỉnh lại, tất cả đều ăn mặc chỉnh tề, chuẩn bị cùng đi xem diễn luyện thực chiến của Bộ Đội Đặc Chủng U Linh và hộ vệ Trung Ương.

- Ta chuẩn bị xong rồi

Ngải Lỵ Na mặc Khôi Giáp U Linh đi vào chính sảnh.

Ngôn Băng, Ny Cát Sa, Mễ Á, Ly Nguyệt cũng đã chuẩn bị xong xuôi, trên mặt ai nấy đều hiện lên sự nghiêm túc, hiển nhiên là các nàng rất để bụng đối với buổi diễn luyện thực chiến hôm nay.

- Mục Lương đâu rồi, hắn còn chưa đi ra phòng làm việc à?

Ly Nguyệt nhẹ giọng hỏi.

- Chưa đâu, nhưng Thấm Lan đại nhân vừa đi gọi rồi.

Tiểu Mật thanh thúy nói.

Ny Cát Sa nhìn về phía phòng làm việc, cảm thán nói:

- Mục Lương lại bận bịu cả ngày.

- Hắn vẫn luôn là người bận rộn nhất.

Mặt của Ngôn Băng nghiêm túc nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận