Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 404: Lên Men Rượu

Hơn nửa canh giờ sau.
Ly Nguyệt lại trở về, lần này trong tay mang theo một cái túi da thú, bên trong đầy rau răm.
- Mục Lương, bao nhiêu đây đủ sao?
Ly Nguyệt mở ra túi da thú, lộ ra rau răm tươi bên trong.
- Đủ, trước tiên cần đi rửa sạch.
Mục Lương gật đầu nói.
- Ừm.
Ly Nguyệt lên tiếng, rồi cô liền cầm túi da thú đưa cho tiểu hầu gái đi rửa sạch.
Mục Lương để bút xuống, trên trang giấy đã viết ra phương pháp luyện chế men rượu.
- Chắc là như vậy, thử nghiệm một chút.
Nội dung phim phóng sự cũng không biết có thể áp dụng ở Dị Giới hay không, chỉ có thể từng bước từng bước nếm thử.
Mục Lương đứng dậy rời khỏi thư phòng, đi tới sảnh chính cung điện.
Vệ Ấu Lan đã rửa sạch rau răm, đặt vào trong rổ, đang đọng lại nước.
Mễ Nặc vừa trở về từ sau hoa viên, thấy thế mặt mũi tràn đầy chờ mong hỏi:
- Mục Lương, ngươi lại muốn làm món ngon gì sao?
- Ừm, muốn làm men rượu.
Mục Lương ôn hòa giải thích rõ.
- Men rượu, ăn ngon không?
Mễ Nặc chớp chớp con mắt màu xanh lam, đung đưa tai thỏ lông xù.
- Men rượu không phải dùng để ăn, mà dùng để nấu rượu.
Mục Lương nhịn không được cười lên.
Mễ Nặc ngạc nhiên:
- Nấu rượu lại là cái gì?
- Nấu rượu là một quá trình.
Mục Lương kiên nhẫn giải thích.
- Như vậy......
Mễ Nặc cái hiểu cái không gật đầu.
- Tiểu Lan, băm nát rau răm.
Mục Lương ôn hòa nói.
- Vâng.
Vệ Ấu Lan khôn khéo đáp lại.
Cô bé quay người tiến vào phòng bếp, lấy ra dao và tấm thớt, ngồi ở trên ghế động tác thuần thục cắt lấy rau răm.
Tiểu Mật cũng tới giúp đỡ, cắt nhỏ rau răm, bỏ vào trong cối đập nát.
Cô gái tai thỏ nghiêm túc đứng học hỏi, âm thầm nhớ mỗi bước làm.
- Mang tới đây một nắm lúa mì khô.
Mục Lương ôn hòa nói.
- Tiểu Mật, ngươi đi đi.
Mễ Nặc đứng vào vị trí của Tiểu Mật, không muốn bỏ lỡ quá trình làm men rượu.
- Vâng.
Tiểu Mật ngoan ngoãn đáp, nhanh chóng lau khô tay bước rời khỏi sảnh chính, đến đồng ruộng lấy lúa mì.
Mười lăm phút sau, tất cả rau răm đã được cắt nát và đập nhuyễn.
- Mục Lương, sau đó thì sao?
Mễ Nặc ngước mắt hỏi.
- Lấy thêm một ít bột mì tới đây.
Mục Lương suy nghĩ nói.
- Vâng.
Vệ Ấu Lan đứng dậy rời khỏi phòng bếp, sau đó, cô bé bưng về một thao bột mì.
Mục Lương ngồi xuống, đổ tất cả rau răm vào bên trong bột mì, di chuyển tay trộn đều chúng nó.
- Đây là muốn nhào nặn thành mì vắt sao?
Bờ môi hồng phấn của Mễ Nặc khẽ nhếch lên.
- Giống vậy.
Mục Lương nhẹ giọng đáp lời.
Anh giơ tay lên, ngưng đọng ra nguyên tố nước, hóa thành dòng nước đổ vào trong thao làm bằng pha lê.
Vốn dĩ bột mì đang rời nhau dần dần trở nên dính hơn, giống như vụn bánh mì nửa ẩm ướt.
Mục Lương nắm lên một chút bột mì, hơi dùng sức, bột mì bị bóp thành mì vắt như viên thuốc nhỏ.
- Mục Lương, trông rất ngon?
Mễ Nặc run lấy lỗ tai thỏ.
Cô nuốt xuống nước miếng trong miệng, chọt vào viên bột mì, nhìn trông ăn rất ngon.
- Thứ này không thể ăn được.
Mục Lương dở khóc dở cười nói.
Gương mặt xinh đẹp của Mễ Nặc ửng đỏ, hồn nhiên đáp:
- Biết rồi, để ta giúp ngươi.
Cô đưa tay ra cầm lấy ít bột mì, tay nhỏ dùng sức, nghiêm túc bóp thành dạng viên tròn.
- Hì hì...... Như vậy được không?
Mễ Nặc đưa ra viên bột mì trong lòng bàn tay.
- Ừm, rất tốt.
Mục Lương dùng giọng ấm áp khen một câu.
Mễ Nặc nghe vậy, cười cong mắt.
Một thao bột mì to, cuối cùng đã được nặn thành trên trăm viên bột mì.
- Mục Lương, kế tiếp làm sao nữa?
Mễ Nặc lau đi bột mì giữa kẽ tay, hỏi:
- Là muốn dùng dầu chiên hay nướng lên?
Mục Lương đưa tay búng vào cái trán của cô gái tai thỏ, khẽ cười nói:
- Đều không phải, sau đó đem đi lên men.
- Lên men?
Mễ Nặc cảm giác đầu có chút chóng mặt, hôm nay Mục Lương nói rất nhiều từ mới mà cô nghe cũng không hiểu.
- Đại nhân Mục Lương, ta mang lúa mì khô trở về.
Tiểu Mật ôm một bó lúa mì đi vào sảnh chính.
- Đưa ta.
Mục Lương lên tiếng.
Anh giơ tay lên, ở lòng bàn tay ngưng kết ra lưu ly, cuối cùng biến thành một cái thùng lưu ly to nửa mét.
Mục Lương cầm lấy một ít lúa mì, rải đều lên cái thùng lưu ly, lại cầm lên một viên bột mì đã nặn xong, đặt vào trong cái thùng phủ kín lúa mì, cuối cùng mặt ngoài lại rải lên một tầng lúa mì.
Nhóm người Mễ Nặc quan sát, đầu đầy dấu hỏi.
- Một bước cuối cùng.
Mục Lương lấy ra mấy tấm cải bọc lại miệng cái thùng, một tầng lại một tầng, cuối cùng bọc bốn năm tầng.
- Xong rồi.
Mục Lương vỗ tay, kế tiếp cần chờ đợi một quãng thời gian mới có thể kiểm tra được, loại phương pháp này có thể làm thành men rượu hay không.
- Chỉ như vậy?
Mễ Nặc càng ngày càng xem không hiểu cách làm của Mục Lương.
- Vẫn chưa, còn cần để hai ngày.
Mục Lương cầm lên thùng men rượu gói kỹ, đặt nó vào nơi thoáng mát ở chân tường, yên tĩnh chờ đợi lên men bốn mươi tám giờ.
- Nhìn có chút không hiểu.
Mễ Nặc miết miệng nói thầm một câu.
Mục Lương đi qua, đưa tay xoa xoa đầu cô gái tai thỏ:
- Về sau ngươi sẽ biết.
- Ừm.
Lỗ tai thỏ của Mễ Nặc mắc cỡ liền cụp xuống.
- Vù vù !
Dưới bầu trời xám xịt, đoàn Phi Điểu xếp thành một hàng bay thẳng tắp.
Phía sau Phi Điểu to lớn có không ít người đang ngồi, phần lớn đều chở nhiều túi hàng hóa phồng to ra.
Dẫn đầu đội ngũ Phi Điểu là anh em Hạ gia của gia tộc Phi Điểu.
- Anh, sao vẫn chưa tìm thấy thành Huyền Vũ chứ?
Hạ Lạc vỗ đôi cánh màu cam, nghiêng đầu nhìn anh hai Hạ Nạp Ân.
- Cũng nhanh thôi.
Hạ Nạp Ân không xác định nói.
Lần này, hắn và em gái dẫn đầu đoàn người của thành Phi Điểu chuẩn bị đến thành Huyền Vũ để tiến hành giao dịch.
Hai anh em dẫn đoàn người rời khỏi thành Phi Điểu đã gần ba ngày.
Đây là lần đầu tiên rời khỏi thành Phi Điểu một cách đúng nghĩa của Hạ Lạc.
Vì để có được cơ hội này, cô đã quấn quít lấy cha mình chừng mấy ngày, cuối cùng mới được cho phép đi theo thương đội Phi Điểu.
- Anh, hai ngày qua, anh đã nói lời này tới lần thứ tư rồi.
Hạ Lạc đảo đôi mắt trắng đáng yêu.
- Khụ khụ... Lần này thật sự sẽ nhanh tìm được thôi.
Hạ Nạp Ân ho khan hai tiếng, che đi sự xấu hổ.
Hắn quay đầu nhìn về phía trước, là một con Hùng Điểu có hình thể cường tráng, cũng nó đang dẫn đường bay về phía thành Huyền Vũ.
- Ca, có phải Phi Điểu xảy ra vấn đề rồi hay không?
Hạ Lạc vỗ cánh, bên trong cặp mắt màu cam hiện lên tia nghi hoặc.
- Chuyện này không thể nào.
Hạ Nạp Ân lắc đầu chắc chắn nói.
Phi Điểu của thành Phi Điểu rất đặc biệt, chúng tựa như bồ câu Địa Cầu, có bản năng về tổ.
Trước khi thành Huyền Vũ rời khỏi thành Phi Điểu, Hạ gia đã để lại trứng Phi Điểu ở trên thành Huyền Vũ.
Có Thư Điểu đang ấp trứng, Hùng Điểu thì sẽ mang thức ăn từ thành Phi Điểu trở về thành Huyền Vũ mỗi ngày, chưa bao giờ gián đoạn.
- Được thôi.
Hạ Lạc mím môi một cái.
Cô đang nhớ đến mỹ thực của thành Huyền Vũ, đã có chút không thể chờ đợi.
Hạ Lạc ngây thơ nói:
- Anh, lần này chúng ta phải giao dịch thêm nhiều đồ ăn ngon mang về đó.
- Được.
Hạ Nạp Ân sủng nịch gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận