Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 796: Ta Muốn Mua Tất Cả Chỗ Trà Tinh Thần Đó.



- Đây là...... Loại trà lần trước ta đã được uống!

Đôi mắt Vũ Thạch sáng lên.

Lão nhớ lại lần hắn tới Khu Trung Ương của Thành Huyền Vũ, khi đó lão cũng được uống một ly trà Tinh Thần ở trong phòng khách.

- Tốt lắm, các hạ nếm thử đi.

Hồ Tiên vung lên đôi tay ngọc, ý bảo thị nữ bưng trà lên tiến đến chỗ ngồi của lão.

Thị nữ nhìn mắt gia chủ, thấy lão không có phản đối, mới bưng chén làm bằng xương cốt đi lên phía trước, đặt ở một bên mặt bàn. Vũ Thạch cố gắng chịu đựng sự nóng ruột của mình, mặt ngoài lão vẫn giữ vẻ lạnh nhạt như trước.

Lão vươn tay, ngồi xổm xuống nâng cái chén làm bằng xương cốt lên, đầu tiên là ngửi ngửi, nhìn thật kỹ xem có chỗ nào không ổn hay không. Tuy rằng trong lòng lão vẫn còn nghi hoặc, nhưng lão vẫn không được nhịn, cúi đầu nhấp một ngụm trà nóng.

Ừng ực, ừng ực.

Ngay sau đó, Vũ Thạch há miệng uống một ngụm lớn trà nóng, trên mặt lão hiện lên vẻ say mê. Lúc này, lão cảm thấy tinh thần phấn chấn, thân thể của lão thoải mái đến mức trước nay chưa từng có.

Đồng thời, thực lực trước kia của lão vốn ngừng lại, sau khi uống trà lại có dấu hiệu buông lỏng. Điều này làm cho lão khiếp sợ không thôi.

- Các hạ, cảm giác thế nào?

Hồ Tiên cất giọng nhẹ nhàng thanh thoát hỏi.

Vũ Thạch chậm rãi mở mắt ra, bây giờ, hai tròng mắt của lão tràn đầy cuồng nhiệt hỏi:

- Loại trà này giao dịch như thế nào?

- Một hộp là một cân, mỗi một hộp được bán với giá một vạn viên tinh hạch sơ cấp trung đẳng.

Hồ Tiên lạnh nhạt nói.

- Một vạn viên tinh hạch hung thú sơ cấp trung đẳng một hộp sao?

Vũ Thạch trừng lớn con ngươi, hô hấp của lão vẫn dồn dập như trước.

Lão đang thầm tính toán trong lòng, nếu uống nhiều loại trà này có thể làm cho lão đột phá, giá tiền một vạn viên tinh hạch hung thú một hộp, thật ra cũng có thể chấp nhận được.

- Uống nhiều trà Tinh Thần rất tốt với thân thể, còn có thể kéo dài tuổi thọ......

Hồ Tiên mở miệng tuyên truyền hiệu quả của lá trà này, về công hiệu chói sáng này của nó, cô ấy đã nói không dưới mười câu rồi.

- Ta muốn mua nó.

Vũ Thạch chỉ hơi một do dự một chút, sau đó, lão lập tức quyết định ngay.

- Nơi này có mười hộp, đều mua hết phải không?

Hồ Tiên đưa tay gợi ý hỏi.

- Mười hộp, cũng chính là mười vạn viên tinh hạch sơ cấp trung đẳng.

Vũ Thạch hơi kéo kéo khóe miệng, nhất thời lão lại do dự.

Hồ Tiên thấy đối phương do dự, vội vàng nhân cơ hội nói:

- Mua mười hộp miễn phí một hộp, nghĩa là chín vạn viên tinh hạch hung thú sơ cấp trung đẳng là có thể mua được mười hộp trà Tinh Thần.

- Không bao lâu sau, thành Huyền Vũ chúng ta sẽ rời đi.

Hồ Tiên bắt đầu tạo áp lực, lạnh nhạt nói:

- Đến lúc đó, các hạ nghĩ muốn giao dịch thêm trà Tinh Thần cũng rất khó.

- Ta muốn mua tất cả chỗ trà Tinh Thần đó.

Vũ Thạch khẽ cắn môi phất tay nói.

Hồ Tiên cho ưu đãi thật sự quá mê người, nhưng điều quan trọng nhất vẫn là trà Tinh Thần có trợ giúp đối với lão. Trước khi tìm thấy cây xanh đã bị mất, nhóm lá trà này chính là hy vọng lớn nhất của lão.

- Chờ ta một chút.

Vũ Thạch đứng lên, quay đầu rời khỏi, lão muốn đi bảo khố của mình để lấy tinh hạch.

- Đã xong.

Hồ Tiên lặng lẽ phun ra một hơi.

Con ngươi màu xanh Cầm Vũ chớp loé ánh sáng, cô đã nhìn thấy toàn bộ quá trình giao dịch này của Hồ Tiên, không khỏi cảm thấy bội phục cô ấy.

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, thành Huyền Vũ đã thu được chín vạn viên tinh hạch hung thú sơ cấp trung đẳng, đây quả thực là một vụ giao dịch không thể tưởng tượng được.

Hơn mười phút sau, Vũ Thạch đã trở lại, trong tay lão còn mang theo hai cái túi da thú lớn, bên trong căng phồng.

- Đây là tinh hạch ngươi cần.

Lão để túi da thú ở trước mặt Hồ Tiên.

- Đưa trà Tinh Thần cho lão ấy.

Hồ Tiên phất phất tay.

Nhân viên công tác đi lên phía trước, đưa mười hộp trà cho thành chủ Thành Ngự Thổ. Vũ Thạch tiếp nhận trà Tinh Thần, lão lập tức mở hộp ngọc lưu ly ra để xem xét.

Sau khi lão nhìn thấy ánh sáng của lá trà Tinh Thần ở bên trong, đột nhiên lão cảm nhận được giá trị của một vạn viên tinh hạch sơ cấp trung đẳng này không uổng.

- Nếu như không còn vấn đề gì nữa, chúng ta phải rời đi trước.

Hồ Tiên lạnh nhạt nói.

- Tiễn khách.

Vũ Thạch cũng không ngẩng đầu lên, chỉ phất phất tay ra hiệu.

- Mấy vị, mời đi theo ta.

Thị nữ cất giọng yếu ớt nói.

- Đi thôi.

Hồ Tiên xoay người, dáng đi đoan trang hướng ra phía ngoài phủ thành chủ đi đến.

Nhân viên công tác vội vàng vác hai túi da lớn có chứa tinh hạch hung thú lên vai, đi theo cô gái tai hồ ly và Cầm Vũ. Bốn người đi chậm rãi dọc theo đường xuống núi.

Vẻ mặt của Cầm Vũ nghiêm túc, trên khôi giáp có tia điện màu tím nhảy lên.

- Thật sự là thoải mái, không có việc gì xảy ra cả.

Hồ Tiên cười quyến rũ nói.

- Chúng ta vẫn nên cẩn thận hơn một chút mới tốt.

Trên khuôn mặt Cầm Vũ nở nụ cười, nhưng dư quang từ khoé mắt của cô vẫn chú ý động tĩnh xung quanh, không chút nào lơi lỏng.

Hồ Tiên quay đầu lại nhìn về phía phủ thành chủ trên đỉnh núi, giọng lạnh nhạt nói:

- Thành chủ Thành Ngự Thổ không dám động thủ với chúng ta, trừ phi lão muốn bị Mục Lương một cái tát chụp chết.

-....

Cầm Vũ nghẹn lời.

Tuy rằng sự thật đúng là vậy, nhưng không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.

Sự thật đã chứng minh lời Hồ Tiên nói là chính xác, bởi vì khi các cô về tới Sơn Hải Quan, cũng không gặp phải tập kích.

- Tốt lắm, cám ơn ngươi, ta về khu Trung Ương trước.

Hồ Tiên hướng Cầm Vũ chớp chớp con ngươi màu đỏ hồng, tỏ vẻ cảm tạ.

- Được.

Cầm Vũ gật đầu với cô ấy, sau đó cô cũng xoay người rời đi. Cô cần phải đi về quân doanh xử lý sự vụ. Hồ Tiên lập tức mang theo tinh thạc, ngồi trên xe ngựa riêng của mình quay về nội thành.

Gần một giờ sau, xe ngựa đã đi tới cổng lớn của Trung Ương.

Hồ Tiên từ trên xe đi xuống, đưa tay vẫy vẫy hộ vệ Trung Ương.

- A Mạn, mau lại đây hỗ trợ ta.

Cô cất âm thanh vừa trong sáng lại vừa quyến rũ nói.

A Mạn vội vàng đi lên phía trước, kéo hai túi da thú to trên xe mang xuống dưới.

- Đại nhân Hồ Tiên, trong này có cái gì vậy?

A Mạn tò mò hỏi.

- Những chuyện không nên hỏi thì tốt nhất đừng nên hỏi.

Hồ Tiên đưa tay ra gõ nhẹ vào trán A Mạn.

- Vâng.

A Mạn vội vàng cung kính lên tiếng.

Hồ Tiên hơi cong lên khoé miệng, lạnh nhạt nói:

- Tốt lắm, ngươi đưa nó đến Cung điện đi.

- Vâng.

Hai tay A Mạn dùng sức, cô ấy khiêng hai túi da thú đi theo cô gái tai chồn vào thang vận chuyển.

Không bao lâu sau, hai người đi vào tầng tám Trung Ương, lại tiếp tục tới cung điện rồi đi vào cửa thư phòng của Mục Lương.

Cộc cộc cộc, Hồ Tiên gõ cửa.

- Mục Lương.

Hồ Tiên gọi một tiếng.

- Vào đi.

Âm thanh ôn hòa của Mục Lương truyền ra.

Kẽo kẹt......

Cửa thư phòng đẩy ra, Hồ Tiên và A Mạn đi vào thư phòng, đặt túi da thú ở trước mặt Mục Lương.

- Ngươi đi xuống đi.

Hồ Tiên nghiêng đầu ra hiệu.

- Vâng!

A Mạn đầu tiên là cúi chào với Mục Lương, sau đó cô ấy rời khỏi thư phòng. Trước khi đi, cô ấy còn không quên đóng cửa phòng lại.

Bạn cần đăng nhập để bình luận