Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1300: Trăng Máu Đã Biến Mất! Thuỷ Triều Hư Quỷ Chấm Dứt



- Con thứ ba mươi tám!

Ngoại thành, Nguyệt Phi Nhan khống chế khôi giáp Chu Tước, tìm được hư quỷ trốn trong một mảnh bụi cây.

Ngay lúc Trăng Máu sắp tan biến, cô đã bay vào Ngoại thành bắt đầu rửa sạch hư quỷ, đây là con thứ ba mươi tám cô tìm được.

Vù vù...

- Chết đi.

Nguyệt Phi Nhan chém ra quạt chu tước trong tay, quả cầu lửa có đường kính một mét xuất hiện, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai hung hăng đánh vào bụi cây.

Tiếng nứt vỡ vang lên, bụi cây bị đốt chát, mặt đất tan tành, hư quỷ trốn bên trong chết không thể chết lại

Phanh!

- Phi Nhan, đừng bạo lực như vậy, cây xanh vô tội.

Hi Bối Kỳ hét lên.

- Tuy nói như vậy, nhưng để phòng ngừa vạn nhất, vẫn nên cẩn thận một chút.

Nguyệt Phi Nhan đanh mặt nói.

Hi Bối Kỳ quyệt miệng, cô cũng hiểu nên lấy an toàn làm trọng. Cô quay đầu lại nhìn về phía sau, Cầm Vũ mang theo Thành Phòng Quân đang tiến hành tìm kiếm hư quỷ khắp nơi.

Cầm Vũ lạnh lùng nghiêm túc nói:

- Tìm thật cẩn thận, không được buông tha bất kỳ con hư quỷ nào.

- Vâng!

Thành Phòng Quân cùng kêu lên đáp lại.

- Đi, chúng ta tới phía trước nhìn.

Nguyệt Phi Nhan vung tay lên, tiếp tục bay về phía trước.

Hi Bối Kỳ nói thầm một câu:

- Nơi đó hình như là Trại Chăn Nuôi.

Hai người bay nhanh tới, mau hơn những người khác.

- Ngươi đuổi không kịp ta đâu.

Hi Bối Kỳ thè lưỡi, Giày Chạy Nhanh trên chân cô sáng lên ánh sáng màu vàng. Tốc độ bay tăng nhanh, chỉ trong nháy mắt đã lao nhanh về phía trước hơn trăm mét.

Nguyệt Phi Nhan ồn ào lên:

- Đáng giận, nếu không dùng linh khí, tuyệt đối ngươi sẽ bay chậm hơn ta.

- Hì hì, vì sao lại không dùng chứ, đó chính là tuyệt kỹ để thu phục ngươi!

Âm thanh của Hi Bối Kỳ từ xa xa truyền đến, nhưng người đã tới gần Trại Chăn Nuôi rồi.

Chờ tới khi đến khu vực nuôi heo, cô gái Ma Cà Rồng vừa vặn nhìn thấy Nhện Quỷ Ảnh đang dọn dẹp tơ nhện trên Trại Chăn Nuôi.

- Oa, nhiều tơ nhện như vậy!

Hi Bối Kỳ ngừng lại, nhìn thấy tơ nhện xếp thành núi nhỏ ở phía trước Trại Chăn Nuôi, thoáng qua một chút cũng đếm được tới vài ngàn cái.

Tê tê...

Nhện Quỷ Ảnh ngẩng đầu nhìn cô gái Ma Cà Rồng một cái, con mắt màu xanh của nó sáng lên, sau đó lại tiếp tục dọn dẹp tơ nhện.

- Vất vả cho ngươi rồi.

Hi Bối Kỳ nhỏ giọng nói thầm một câu, cô cũng nhìn ra được Nhện Quỷ Ảnh đang rất mỏi mệt, thân thể của nó cũng nhỏ lại một vòng.

Cô nghiêng đầu nghĩ, chẳng lẽ nó đã phun ra quá nhiều tơ nhện sao?

Nhện Quỷ Ảnh không để ý tới cô, nó chỉ tiếp tục dọn dẹp tơ nhện trong Trại Chăn Nuôi. Cô gái Ma Cà Rồng dừng lại bên trong Trại Chăn Nuôi, bắt đầu tuần tra một vòng quanh khu nuôi dưỡng.

Trong trại Chăn Nuôi, những con Vịt Lông Vàng và Thỏ Tai Cụp Lông Nhung đã bị doạ sợ vỡ mật, cả lũ lạnh run trốn trong khu nuôi dưỡng.

- Đều còn sống, vậy coi như không có gì tổn hại…

Hi Bối Kỳ nhỏ giọng thì thầm, rồi xoay người rời khỏi khu nuôi dưỡng.

- Hi Bối Kỳ!

Nguyệt Phi Nhan đuổi theo, phồng hai má dừng ở bên cạnh cô gái ma cà rồng.

- Trại Chăn Nuôi không có việc gì.

Hi Bối Kỳ không nhìn ánh mắt u oán của cô gái tóc hồng, cô nhẹ như không nói:

- Đi thôi, chúng ta qua khu gieo trồng nhìn. Không đợi cô gái tóc hồng nói chuyện, cô đã bay lên trời, nháy mắt lại qua xa trăm mét.

Nguyệt Phi Nhan lộ vẻ cực kỳ hâm mộ, cô không nhịn được bắt đầu nghiến răng liên tục.

- Đáng giận, ta cũng muốn một đôi Giày Chạy Nhanh.

Cô uỷ khuất bĩu môi, trong lòng nghĩ nhất định phải tìm một cơ hội, để cho Mục Lương cũng làm một đôi Giày Chạy Nhanh cho cô.



Bên trong Nội thành, vẫn đang đứng ở phía trước cung điện, bỗng nhiên Nguyệt Thấm Lan nhìn thấy Trà Thụ Sinh Mệnh ngừng công kích.

Y nha...

Tinh Linh Sinh Mệnh kêu lên một tiếng, âm thanh có chút suy yếu. Ngay sau đó cô bé hóa thành một tia sáng màu lục rồi biến mất đâu không thấy, có lẽ đã trở lại bên trong Trà Thụ Sinh Mệnh nghỉ ngơi rồi.

- Thuỷ triều hư quỷ đã chấm dứt rồi ư?

Con ngươi màu xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan sáng lên, xa xa trên bầu trời đã không còn ánh trăng màu máu. Cô nghiêng tai lắng nghe, nội thành cũng nghe còn vang lên tiếng kêu của hư quỷ, Thao Thiết và Kỳ Nhông Chín Màu đều an tĩnh lại, không tiếp tục gây nên động tĩnh.

Cô nghiêng đầu dặn dò:

- Ny Cát Sa, dẫn người tới Nội thành điều tra tình huống một chút.

- Vâng.

Ny Cát Sa gật đầu, phất tay kêu đám người A Mạn chuẩn bị rời đi.

- Chú ý an toàn.

Nguyệt Thấm Lan dặn dò một câu.

- Ta hiểu.

Ny Cát Sa nâng thủ vẫy vẫy, cũng không quay đầu nhìn lại mà lập tức mang người rời đi.

- Hy vọng thật sự đã xong...

Hai mắt Nguyệt Thấm Lan lóe sáng, trong lòng cô đầy lo lắng và mong đợi.

Bên kia, Ny Cát Sa đã mang theo hộ vệ rời khỏi Trung Ương.

- A Mạn, ngươi mang hai người tới khu Gieo Trồng trong Nội thành nhìn.

Ny Cát Sa ngừng chân, bắt đầu phân phối nhiệm vụ:

- A Thanh, ngươi mang hai người tới phụ cận đại hội đường và xưởng công nghiệp quân sự điều tra tình huống, những người còn lại theo ta tới khu dân cư.

- Vâng!

Đám người A Thanh cung kính đáp lại.

Chín người chia nhau ra, theo ba phương hướng rời đi.

Ny Cát Sa nghiêm túc đi ở phía trước, đồng thời thi triển năng lực thức tỉnh, mọc thêm lỗ tai và con mắt trên kiến trúc xa xa, rồi dựa vào đó để quan sát tình huống chung quanh.

Hiện tại, ngã tư đường trên khu dân cư không có một bóng người, chỉ còn lại mặt đất gồ ghề, thi thể hư quỷ nằm đầy trên đất, trên đầu chúng đều có miệng vết thương.

Ngoại trừ những thi thể hư quỷ, còn có ngã một cây đại thụ đổ ngang trên mặt đất, lộ cả rễ cây, trên nhánh cây đầy những vết máu đen kịt.

Ny Cát Sa nhíu mày nhìn thoáng qua, sau đó cô lại tiếp tục đi về phía trước.

Khặc khặc khặc...

Đột nhiên phía bên trái cô xuất hiện tiếng kêu của hư quỷ.

Tinh thần Ny Cát Sa chấn động, vội vàng quay đầu nhìn lại, từ rất xa đã xuất hiện một con hư quỷ cấp thấp.

- Hư quỷ cấp năm!

Con ngươi màu xanh của cô híp lại.

Cùm cụp...

Hộ vệ Khu Trung Ương đi theo phía sau cô gái tóc xanh đã giơ lên súng bắn tỉa trong tay, không chút do dự bóp cò súng.

Phanh!

Cô gái đó đứng rất vững, thân súng nhẹ nhàng run lên, viên đạn lập tức bắn ra xuyên thủng đầu hư quỷ.

Phanh!

Hư quỷ vẫn bảo trì tư thế vọt tới phía trước. Sau khi trúng đạn, nó còn lao về phía trước thêm mấy mét nữa mới ngã quỵ trên mặt đất.

- Thuật bắn súng rất chuẩn.

Ny Cát Sa quay đầu lại khen ngợi một câu.

- Vẫn kém xa đội trưởng.

Cô gái xinh đẹp cười.

Cô âm thầm cảm thán, mỗi ngày luyện bắn súng hai giờ, mỗi ngày đều bắn ra số lượng đầu đạn gần bốn chữ số, có thể không bắn chuẩn sao?

- Đi, tiếp tục tiến về phía trước.

Ny Cát Sa cười cười, phất tay tiếp tục đi tới.

Phanh!

Đột nhiên, từ xa xa cũng truyền đến tiếng súng, nhưng chỉ có duy nhất một tiếng.

Ny Cát Sa ngừng chân, quay đầu nhìn về phương hướng tiếng súng, sau đó cẩn thận phân biệt.

Cô gái hồi nãy vừa nổ súng mở miệng nói:

- Bên kia là phương hướng đại hội trường, chắc là chị A Thanh gặp được hư quỷ.

Cô tên là A Lê, giống như A Thanh và A Mạn, là những nhóm hộ vệ Trung Ương đầu tiên, đều đến từ thành Thánh Dương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận