Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2208: Bọn Hắn Đều Nói Ngươi Là Vị Công Chúa Thông Minh Nhất, Theo Ta Thấy Thì Phải Là Ngu Nhất Mới Đúng.



Hổ Tây và Mễ Á bình tĩnh nhìn hai cô gái, cả hai liếc nhau, yên lặng chờ đợi các cô ấy lấy lại sức.

- Nơi này là…

Linh Vận ổn định lại rồi đứng thẳng, ngắm nhìn hoàn cảnh xung quanh một vòng, khuôn mặt lộ ra vẻ ngạc nhiên, kinh ngạc thốt lên một tiếng:

- A, đây không phải là cung điện vương quốc Huyền Vũ sao?

Mễ Á lạnh nhạt hỏi:

- Các ngươi xong chưa?

Hổ Tây gật đầu nói:

- Đừng để bệ hạ chờ quá lâu.

Lăng Hương chống nạnh, tức giận hét lên:

- Chúng ta là công chúa, chẳng lẽ không thể dịu dàng một chút sao?

- Nếu như các ngươi không phải là công chúa thì hiện giờ đã bị trói gô đưa tới đây rồi.

Mễ Á liếc nhìn hai người, lời nói lạnh lùng, tàn khốc và vô tình.

-...

Khóe miệng của Lăng Hương co giật, khuôn mặt hiện lên vẻ không vui.

Mễ Á tháo mũ giáp, mái tóc đen xõa tung, hai lỗ tai mèo xù lông run lên, khẽ hất hàm, lạnh lùng nói:

- Đi theo ta.

Lăng Hương và Linh Vận liếc nhau, bất đắc dĩ đi theo.

Bốn người đi vào trong cung điện, xuyên qua chính sảnh đi tới thư phòng.

- Cộc cộc cộc~-

Mễ Á đứng trước thư phòng, giơ tay gõ cửa:

- Bệ hạ, đã mang người đến rồi.

- Vào đi.

Giọng nói của Mục Lương truyền ra từ trong thư phòng.

- Cọt kẹt ~~~

Mễ Á đẩy cửa mà vào, Linh Vận và Lăng Hương cũng đi theo dưới ánh nhìn chăm chú của Hổ Tây.

Sau bàn làm việc, anh ngước mắt nhìn các cô gái, ánh mắt bình tĩnh không chút gợn sóng.

Diêu Nhi đứng bên cạnh hắn, đôi mắt lấp lánh mở to nhìn chằm chằm Linh Vận và Lăng Hương.

Linh Vận rất muốn tức giận, nhưng mà vừa nhìn thấy khuôn mặt của Mục Lương thì chỉ dám nhỏ giọng mở miệng:

- Mục Lương bệ hạ, ngươi kêu người đưa chúng ta tới đây là có chuyện gì sao?

Mục Lương hỏi với giọng điệu bình tĩnh:

- Các ngươi biết Phượng Nhi không?

- Phượng Nhi, cô ấy gặp chuyện gì sao?

Linh Vận ngạc nhiên trừng lớn đôi mắt đẹp.

Mễ Á lạnh nhạt nói:

- Trả lời vấn đề.

- Biết, cô ấy làm sao vậy?

Linh Vận lo lắng hỏi.

Mục Lương không trả lời thiếu nữ, chỉ tiếp tục hỏi:

- Vậy ngươi biết cô ta là Hắc Ma Pháp Sư sao?

- A! Hắc Ma Pháp Sư?

Linh Vận sửng sốt một chút, đáy mắt hiện lên một tia mờ mịt.

Lăng Hương kinh ngạc thốt lên một tiếng:

- Hầu gái kia là Hắc Ma Pháp Sư?

Linh Vận phục hồi tinh thần lại, lập tức phản bác:

- Không thể nào, làm sao Phượng Nhi có thể là Hắc Ma Pháp Sư chứ, cô ấy chỉ là một người bình thường thôi!

Mục Lương hơi nhướng mày, nhàn nhạt nói:

- Cho nên ngươi không biết cô ta là Hắc Ma Pháp Sư?

Linh Vận lắc đầu nguầy nguậy:

- Không biết, nhất định là có hiểu lầm gì đó rồi, Phượng Nhi là người rất ngoan ngoãn và rất nghe lời.

- Vậy ánh mắt xem người của ngươi rất kém.

Mễ Á bĩu môi.

Linh Vận nhìn chằm chằm Mục Lương, cắn răng hỏi:

- Mục Lương các hạ, tại sao ngươi lại cảm thấy Phượng Nhi là Hắc Ma Pháp Sư?

Mục Lương bình tĩnh trả lời:

- Cô ta giả dạng thành dáng vẻ của ngươi rồi xâm nhập vào khu Trung Ương, ý đồ cướp lấy thánh vật ở cấm địa hậu hoa viên, bị người của ta bắt tại trận.

Gọi Nước Suối Sinh Mệnh là thánh vật cũng không quá đáng, đó là thánh vật có thể khiến người ta sống lại.

- Cái gì mà giả dạng thành dáng vẻ của ta, ngươi đang nói gì thế?

Linh Vận há miệng.

- Cô ta không chỉ là Hắc Ma Pháp Sư, mà còn chính là Hắc Phượng Hoàng nổi tiếng.

Mục Lương đột ngột tung ra một quả bom.

- Sao cơ? Cô ấy là Hắc Phượng Hoàng?

Lăng Hương lại kinh ngạc thốt lên lần nữa, cảm thấy chuyện này có chút ma huyễn.

Linh Vận nghe vậy không khỏi rùng mình, sắc mặt trắng bệch nói:

- Điều này không thể nào....?!

Đôi mắt đẹp của Mễ Á híp lại, lạnh nhạt hỏi:

- Cho nên ngươi không hề biết những việc mà cô ta làm, càng không phải là người giật dây cô ta?

- Dĩ nhiên là không phải rồi, ta không có lý do để làm như vậy.

Linh Vận chấn động tinh thần, vội vàng lắc đầu thật mạnh.

Diêu Nhi nhỏ giọng nói:

- Bệ hạ, cô ấy không có nói dối.

Mục Lương như suy nghĩ gì đó rồi gật đầu, đôi mắt thâm thúy lấp lóe.

Linh Vận cắn môi dưới, sắc mặt rất là khó coi, không khỏi hỏi tới:

- Mục Lương các hạ, Phượng Nhi thật sự là Hắc Phượng Hoàng sao?

- Ừm.

Mục Lương thuận miệng đáp một tiếng, rồi nhìn thiếu nữ, bình thản nói:

- Ta mời ngươi qua đây chính là muốn xác định điểm này, nếu các ngươi không có can hệ với những chuyện cô ta làm, vậy thì có thể rời đi.

- Mục Lương các hạ, ta muốn gặp Phượng Nhi một lần.

Linh Vận đột nhiên đưa ra yêu cầu.

Anh suy nghĩ một chút rồi quay đầu nhìn về phía Mễ Á:

- Dẫn cô ấy đến Ngục Giam đi.

- Vâng.

Mễ Á cung kính gật đầu, nhìn về phía Linh Vận, nhàn nhạt nói:

- Đi theo ta.

- Được, cảm ơn.

Linh Vận đi theo.

Lăng Hương suy nghĩ một chút, cuối cùng cũng cất bước đi theo.

Cô gái tai mèo không có ngăn cản, mang theo hai người rời đi cung điện, tới tầng ba.

Sau khi trải qua hộ vệ Trung Ương kiểm tra an toàn, ba người thành công tiến vào Ngục Giam.

- Cộp cộp cộp ~~~

Ba người bước trong một lối đi sâu thẳm, cuối đường là phòng giam Phượng Nhi.

Lăng Hương xoa xoa cánh tay nổi da gà, vội vàng nhích tới gần bạn thân.

- Nơi đây thật lạnh lẽo và âm trầm.

Cô nhỏ giọng mở miệng.

- Không sao đâu.

Linh Vận nuốt nước miếng, lực chú ý vẫn đặt ở phía trước.

- Cộp cộp cộp ~~~

Mễ Á dừng bước lại, ra hiệu hộ vệ Trung Ương canh gác mở cửa phòng giam trước mặt.

- Cọt kẹt ~

Cửa phòng giam mở ra, Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng trên tường tỏa sáng, chiếu rọi hoàn cảnh bên trong.

-...

Phượng Nhi chậm rãi mở mắt, tiêu cự đồng tử tụ tập ở trên người Linh Vận, miệng giật giật, không nói được một câu.

- Phượng Nhi!

Đôi mắt đẹp của Linh Vận trừng lớn.

Cô bước nhanh tới trước rồi dừng lại cách Phượng Nhi nửa mét.

Ánh mắt của Phượng Nhi chỉ toàn là sự hờ hững, cô ta khàn khàn mở miệng:

- Sao ngươi lại tới đây?

Linh Vận hít sâu một hơi, nghiêm mặt hỏi:

- Bọn hắn nói ngươi là Hắc Phượng Hoàng, ta không tin.

- A ~

Phượng Nhi co giật khóe miệng, lộ ra một nụ cười châm chọc khiến cho vẻ mặt của Linh Vận lập tức cứng đờ.

Một lát sau, cô ta lên tiếng:

- Ngươi vẫn còn ngu xuẩn như thế, đã nhiều năm như vậy mà không hề thay đổi một chút nào.

Phượng Nhi chậm rãi lên tiếng.

- Cái gì?

Khuôn mặt của Linh Vận trắng bệch.

Phượng Nhi giễu cợt nói:

- Bọn hắn đều nói ngươi là vị công chúa thông minh nhất, theo ta thấy thì phải là ngu nhất mới đúng.

- Ngươi nói vậy là sao, chẳng lẽ ngươi thật sự là Hắc Phượng Hoàng?

Lúc này, sắc mặt của Linh Vận trở nên rất khó coi.

Phượng Nhi quay đầu sang chỗ khác, cười lạnh một tiếng nói:

- Đương nhiên rồi, nhiều năm bên nhau như vậy mà ngươi lại không hề phát hiện thân phận của ta, không phải ngu ngốc thì còn là gì nữa?

Linh Vận nghe vậy không khỏi lảo đảo hai bước, cắn răng hỏi:

- Làm sao lại có chuyện này chứ? Ta không rõ, nếu ngươi là Hắc Phượng Hoàng, vậy tại sao ngươi lại muốn ở bên cạnh ta?

Phượng Nhi dừng một chút rồi đạm mạc nói:

- Ha ha, là vì thân phận này dùng tốt thôi, vô cùng thuận tiện để làm rất nhiều chuyện, có ngươi ở đây thì sẽ không ai hoài nghi ta cả.

Bạn cần đăng nhập để bình luận