Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2699: Trùng Thận Lâu

- Cộp cộp cộp ~~~

Có tiếng bước chân từ xa truyền đến, Mục Lương bước ra khỏi phòng làm việc, anh vừa ra đã nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Nguyệt Thấm Lan và Ba Phù.

- Bệ hạ.

Ba Phù vội vàng hành lễ.

Mục Lương nhướng mày hỏi:

- Có chuyện gì vậy, trông các ngươi có vẻ rất bất ngờ khi nhìn thấy ta à?

Nguyệt Thấm Lan ngạc nhiên hỏi:

- Ngươi không ở trong phòng làm việc thêm vài ngày nữa hả?

- Tài liệu có chút vấn đề nên ta phải đi tìm cái mới.

Mục Lương bất đắc dĩ nói.

Nguyệt Thấm Lan tò mò hỏi:

- Tài liệu gì thế?

- Cần da của Trùng Thận Lâu.

Mục Lương ôn hòa đáp.

Nguyệt Thấm Lan ngồi thẳng người, suy nghĩ trong chốc lát rồi nói:

- Trùng Thận Lâu à, cái tên này ta thật đúng là chưa từng nghe qua.

Mục Lương bình thản nói:

- Nó khá hiếm, ở trong sách cổ có đề cập tới.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Vậy ngươi bảo Hồ Tiên lưu ý một chút, có lẽ sẽ có người cầm nó đến Ngân Hàng đổi thành đồng Huyền Vũ.

Mục Lương vuốt cằm gật đầu:

- Ừm, nếu không tìm được thì ta phải tìm vật thay thế, nhưng nếu như vậy thì việc chế tạo linh khí phải trì hoãn thêm một đoạn thời gian nữa rồi.

- Vậy trong khoảng thời gian này ngươi sẽ rảnh rỗi à?

Đôi mắt xanh nước biển của Nguyệt Thấm Lan chợt sáng lên.

Mục Lương ôn hòa cười nói:

- Không có chuyện này thì còn chuyện khác, còn lâu ta mới được rảnh.

Đôi mắt của Nguyệt Thấm Lan hiện ra ý cười:

- Cũng đúng, ngươi là Quốc Vương mà.

- Ừm, vẫn nên mau chóng tìm được Trùng Thận Lâu, không thể kéo dài quá lâu.

Mục Lương bình thản nói.

Trong lúc tìm kiếm Trùng Thận Lâu thì hắn cũng sẽ tìm kiếm tài liệu khác có thể thay thế Trùng Thận Lâu, chỉ là tạm thời hắn vẫn chưa nghĩ ra nên tìm thứ gì.

Nguyệt Thấm Lan thanh thúy nói:

- Ta sẽ phân phó người đi hỏi thăm đám người quý tộc và phú thương, có lẽ trong gia tộc bọn họ có thứ này.

- Tốt.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Việc chế tạo linh khí in ấn ma pháp trận chỉ có thể tạm thời dừng lại, hắn chuẩn bị chế tạo đạn đạo trước, cái này đã có manh mối. Chế tạo đạn đạo cũng phức tạp không kém, cần radar có thể định vị mới được. Nhưng dựa vào kỹ thuật của thế giới này thì việc chế tạo linh khí thành Radar sẽ có kha khá các loại cửa ải khó khăn cần vượt qua, hắn sẽ phải liên tục tìm tòi và sửa chữa một thời gian dài nữa.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân vang lên, Hi Bối Kỳ và Mễ Á lần lượt đi vào cung điện.

Cô gái Ma Cà Rồng đi đằng trước với vẻ mặt hồng hào, tâm trạng vui vẻ, người phía sau thì lộ ra dáng vẻ sống không còn gì luyến tiếc.

Hôm nay Mễ Á và Hi Bối Kỳ đã chạy đến rất nhiều nơi, đi thăm toàn bộ tộc nhân Ma Cà Rồng ở vương quốc Huyền Vũ, dọc theo đường đi Hi Bối Kỳ vẫn luôn ồn ào khiến cô cảm thấy nhức đầu vô cùng.

- A, Mục Lương!

Đôi mắt màu vàng óng của Hi Bối Kỳ sáng ngời.

Mục Lương mỉm cười hỏi:

- Các ngươi vừa đi đâu về thế, thoạt nhìn Mễ Á có vẻ rất mệt mỏi.

- Ai~ ~~~

Mễ Á thở dài một tiếng, mắng thầm:

- Ngươi đừng nhắc tới chuyện này nữa, đi cùng Hi Bối Kỳ quả là rút hết tinh lực của ta.

- Cái gì chứ, ta không có làm gì ngươi nha!

Hi Bối Kỳ trừng mắt nhìn cô gái tai mèo.

Mễ Á nghiêm mặt nói:

- Ngươi quá ồn ào, không thể an tĩnh lại dù chỉ một giây.

- Đường xá xa xôi, quá an tĩnh sẽ rất nhàm chán.

Hi Bối Kỳ bĩu môi.

- Thật sao, ta cảm thấy ngươi là muốn bị đánh đòn.

Mễ Á trợn trắng mắt với cô gái Ma Cà Rồng.

Nguyệt Thấm Lan chen vào hỏi một câu:

- Được rồi, được rồi, cho nên rốt cuộc hôm nay cả hai đi đâu?

Hi Bối Kỳ ngây thơ đáp:

- Ta đi thăm các tộc nhân, xem bọn hắn có thành thật làm việc hay không, thuận tiện gõ bọn họ một, tránh gây chuyện liên lụy đến ta.

- Thế bọn họ có nghe lời không?

Mục Lương cười hỏi.

Hi Bối Kỳ lộ ra dáng vẻ hận sắt không thành thép nói:

- Chỉ có một người còn ngoan cố không chịu đi tìm việc làm, nhưng mà đã bị ta răn dạy một trận rồi.

Cô vốn định ra tay “dạy dỗ” đối phương nhưng nghĩ đến hiến pháp của vương quốc Huyền Vũ, bản thân lại là đội trưởng Không Quân nên càng không thể phạm pháp. Mà người đối diện là tộc nhân nhà mình, cô cần phải làm tấm gương tốt, cho nên mới nhẫn nhịn không ra tay.

- Không tìm công việc thì mặc kệ bọn hắn.

Nguyệt Thấm Lan trấn an.

Hi Bối Kỳ tức giận nói:

- Không tìm công việc là một chuyện, nhưng mà hắn còn bắt nạt dân chúng, chuyện này ta không thể bỏ qua được.

- Ừm, nếu như phạm sai lầm thì cứ tống vào Ngục Giam cải tạo một thời gian là được rồi.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói.

Hi Bối Kỳ gật đầu:

- Chị Thấm Lan nói không sai, ta cũng nghĩ như vậy cho nên đã phái người nhìn chằm chằm hắn rồi.

- Đúng rồi, Mục Lương, ngươi xong việc rồi à?

Cô nhìn về phía Mục Lương.

- Ta thiếu tài liệu nên phải đợi bổ sung.

Mục Lương thuận miệng giải thích một câu.

Hi Bối Kỳ cái hiểu cái không, cô chậm rãi gật đầu nói:

- Vậy được rồi.

- Tối nay ăn cái gì thế?

Chóp mũi của cô giật giật, ngửi được mùi thơm bay ra từ phòng bếp.

Ba Phù ngoan ngoãn nói:

- Tối nay ăn rau xào ạ.

- Ta muốn ăn trứng xào cà chua!

Đôi mắt vàng óng của Hi Bối Kỳ sáng lên.

Ba Phù mềm mại lên tiếng:

- Có luôn.

- Ta đi vào nhìn xem còn có món gì nữa.

Hi Bối Kỳ hào hứng chạy về phía phòng bếp.

- Rốt cuộc cũng được yên tĩnh rồi.

Mễ Á thở phào một hơi.

- Ngươi vất vả rồi.

Nguyệt Thấm Lan buồn cười vỗ vai cô gái tai mèo.

Mễ Á nghiêm mặt kiến nghị:

- Lần sau ta không muốn đi riêng với cô ấy đâu, lỗ tai ta sắp nổ tung rồi.

- Ta biết rồi.

Mục Lương cười một tiếng, có thể nhìn ra được cô gái tai mèo uể oải, đôi tai mèo đều cụp xuống.

- Ha ha ha ~~~

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã cười nói:

- Ngươi quen biết Hi Bối Kỳ lâu nhất, chẳng lẽ hôm nay mới biết tính tình của cô ấy sao?

- Đâu phải do ta.

Ánh mắt của Mễ Á có chút u oán.

- Cộp cộp cộp ~~~

Tiếng bước chân từ ngoài cung điện vang lên, đám người Ly Nguyệt và Ny Cát Sa trở về.

Ny Cát Sa nhìn thấy Mục Lương thì cũng hơi sửng sốt một chút, tùy tiện nói:

- Mục Lương, chúng ta đã trở về rồi.

Mục Lương gật đầu, cười ôn hòa nói:

- Sắp tới giờ dùng cơm rồi, mọi người đợi một chút.

Hắn nhìn về phía Ly Nguyệt, ánh mắt trở nên hiền hòa.

- Mục Lương, ngươi làm xong việc rồi à?

Ly Nguyệt dịu dàng hỏi.

Mục Lương bình thản nói:

- Vẫn chưa, ta nghỉ ngơi một chút.

- Vậy ta có vài chuyện muốn báo cáo với ngươi.

Ly Nguyệt bình tĩnh nói:

- Vệ Thành Số Chín vừa xảy ra vụ việc bắt cóc dân chúng ở ngoài đường.

- Vừa xảy ra hôm nay à?

Nguyệt Thấm Lan cau mày lại.

Ly Nguyệt nói với giọng điệu nghiêm túc:

- Ừm, lúc trời gần tối, đối tượng bị bắt cóc là một người mẫu, còn có người bị đánh ngất xỉu.

- Người mẫu, ai thế?

Nguyệt Thấm Lan nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Ly Nguyệt đáp:

- Cô ấy tên là Tuyết Diệp, là một Ma Cà Rồng, có lẽ Hi Bối Kỳ cũng biết cô ấy.

- Cái gì?

Trong phòng bếp truyền ra giọng nói của Hi Bối Kỳ, hình như có ai đang nhắc tới cô.
Bạn cần đăng nhập để bình luận