Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1600: Hai Con Hồ Ly Gian Xảo



- Thua...

Trong thư phòng ở cung điện, Ly Nguyệt nhìn mười tấm thẻ bài chất đống trước mặt, bọn họ toàn bộ bị thua.

Ngay cả Rồng Lửa Dung Nham Khổng Lồ, cũng bị Mục Lương lợi dụng thẻ bài thuộc tính khác nhau, thi triển tổ hợp chiêu thức đánh bại.

Thẻ bài năm sao, cũng có thể kết hợp với thẻ bài số sao nhỏ hơn, tạo ra hiệu quả khác nhau, không thể coi thường thuộc tính thẻ bài cấp thấp.

- Hiếu cách chơi chưa?

Mục Lương mỉm cười hỏi.

Ly Nguyệt nhỏ giọng nói:

- Ừm, kỳ thực không khó.

- Ta đang suy nghĩ, chờ bán được nhiều thẻ bài thì tổ chức thi đấu, lấy ma cụ cao cấp làm phần thưởng hạng nhất.

Mục Lương ôn nhuận nói.

- À?

Thiếu nữ kinh ngạc nhìn anh, phần thưởng này cũng quá khoa trương rồi.

Mục Lương nhìn nữ tử tóc trắng, ôn hòa hỏi”

- Biết tại sao ta lại làm vậy không?

Ly Nguyệt suy nghĩ một chút, nhẹ giọng nói:

- Chuyện này có thể kích thích các quý tộc mua nhiều thẻ bài hơn, tăng sức mạnh thẻ bài để tranh vị trí Quán Quân, khiến Phố Buôn Bán hấp dẫn nhiều khách hơn?

- Không sai, chính là như vậy, về sau còn có thể thành điểm đặc sắc của thành Huyền Vũ, hàng năm tổ chức một lần, hấp dẫn người của các vương quốc qua đây.

Mục Lương bổ sung thêm.

Có thành thị đặc biệt, mới khiến người ta lưu lại ấn tượng sâu sắc, lúc ấy khi mọi người nhắc tới thẻ bài, sẽ nhớ tới thành Huyền Vũ.

Ly Nguyệt cảm thán nói:

- Cũng là ngươi nghĩ chu đáo.

- Kiếm tiền nha.

Mục Lương cười cười.

- Mục Lương, ta đã trở về.

Âm thanh kiều mỵ vang lên bên ngoài thư phòng. Ngay sau đó cửa thư phòng bị đẩy ra, nữ nhân đuôi cáo lắc mông đi tới.

- A, em Ly Nguyệt cũng ở đây?

Hồ Tiên cười híp mắt nhìn nữ tử tóc trắng.

Ly Nguyệt nhẹ giọng chào hỏi:

- Chị Hồ Tiên.

Hồ Tiên hờn dỗi hỏi:

- Ta tới tìm Mục Lương bàn chuyện buôn bán, không quấy rầy đến các ngươi chứ?

Ngày mai thẻ bài sẽ chính thức được bán ra bên ngoài, hôm nay sẽ quyết định giá cả, cùng với phương thức bán.

- Không đâu, chúng ta vừa chơi thẻ bài.

Ly Nguyệt đỏ mặt giải thích.

- Ta chưa biết chơi, dạy ta một chút đi.

Hồ Tiên ngồi bên cạnh Mục Lương

- Ừm, thật ra rất đơn giản, ta dạy cho ngươi.

Mục Lương nghiêm túc nói.

Anh lấy thẻ bài ra, bắt đầu giới thiệu cho nữ nhân đuôi cáo

Hồ Tiên nghe chăm chú, rất nhanh thì hiểu cách chơi thẻ bài.

Mục Lương lấy tư liệu đã viết xong, đưa cho Hồ Tiên:

- Đây là phương thức bán cùng định giá thẻ bài.

- Được rồi.

Hồ Tiên nhìn kỹ.

- Thẻ vàng phải rút thưởng mới có thể thu được, có thể kiếm rất nhiều tinh thạch ma thú, nếu như theo quy tắc trò chơi thì thẻ một sao đến ba sao sẽ không có ai mua.

Cô cau mày nhìn về phía Mục Lương.

Thẻ vàng cùng thẻ bạc rất mạnh, quý tộc giàu có sẽ chỉ mua thẻ bạc cùng thẻ vàng, thẻ xanh sợ rằng sẽ không mua.

- Không đâu, thẻ cấp thấp cũng có hiệu quả đặc biệt, nếu dùng tốt, cũng có thể giết thẻ bài năm sao.

Mục Lương mỉm cười nói.

Lực công kích cùng lực phòng ngự thẻ cấp thấp đều kém, nhưng lại có được thuộc tính đặc biệt, có thể kết hợp với các thẻ khác, phát huy ra hiệu quả 1 cộng 1 lớn hơn 2.

Hồ Tiên chậm rãi gật đầu:

- Nếu như là vậy thì không thành vấn đề, phổ biến điểm này trong quy tắc trò chơi là được.

Mục Lương ôn nhuận nói:

- Yên tâm. Phim được chiếu trong ngày mai sẽ đề cập điểm này, người nhìn thấy sẽ biết thẻ cấp thấp cũng rất quan trọng.

Hồ Tiên đề nghị:

- Ừm, nhưng để bán nhiều thẻ bài hơn, ta kiến nghị bán theo tổ hợp.

- Ta hiểu ý của của ngươi, có thể đẩy ra gói thẻ tổ hợp, năm cái thẻ làm một bao, có thể mua được thẻ mong muốn hay không, hoàn toàn bằng vận may.

Mục Lương lạnh nhạt nói.

Hồ Tiên cười vui vẻ:

- Không sai, nếu may mắn, bên trong gói thẻ sẽ có một tấm thẻ bạc, nếu không may, thì là thẻ xanh.

- Ừm, định giá gói thẻ, cứ dựa theo một tấm thẻ bạc cùng bốn tấm thẻ còn lại, một bao 2000 đồng Huyền Vũ tệ.

Mục Lương dặn dò.

- Giống với suy nghĩ của ta.

Hồ Tiên cười híp mắt gật đầu, lấy cuốn sổ.

Ly Nguyệt an tĩnh quan sát, hai người trước mắt giống như hai lão hồ ly, đang thương lượng làm sao ăn vụng nhiều hoa quả hơn.

- Một bộ phim tạo hiệu quả có hạn, tốt nhất là quay một bộ phim truyền hình.

Mục Lương trầm tư nói.

Hồ Tiên nói bổ sung:

- Còn có thể để người ta giả trang thành quý tộc, tuyên truyền trò chơi thẻ bài, kích thích tiêu phí.

- Ừm, quảng cáo nhỏ cũng không thể dừng.

Mục Lương trầm giọng nói.

- Ta sẽ sắp xếp.

Hồ Tiên ôm đồm nói.

Mục Lương bình thản nói:

- Ngươi làm việc, ta rất yên tâm.

- Sẽ không khiến ngươi thất vọng.

Hồ Tiên nói liếc mắt đưa tình.

-.....

Hai người ở thư phòng hàn huyên hơn một giờ, mới hoàn toàn quyết định giá cả cùng cách bán thẻ bài.

- Không nói nữa, ta tìm người chế tác đóng gói gói thẻ, không thể qua loa đại khái.

Hồ Tiên đứng lên, vội vã rời thư phòng.

Đồ đạc muốn bán tốt, thì việc đóng gói cũng quan trọng, đây là điểm hấp dẫn người nhìn.

Hồ Tiên đi rồi, Ly Nguyệt cũng rời thư phòng, chỉ còn lại có Mục Lương nhìn đống thẻ bài trầm tư....

- Nhóm thẻ bài thứ hai, phải vẽ gì đây...?

Ngón tay anh nhẹ nhàng gõ mặt bàn, suy nghĩ có nên vẽ thực vật trên thẻ bài.

- Có thể thử một chút.

Mục Lương đứng lên, rời thư phòng đi tìm Mễ Nặc.

Anh ở trong thiên điện tìm được thiếu nữ tai thỏ, cô ấy vẫn đang chăm chú sáng tác, vẽ loại thẻ bài khác.

- Mệt không?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

Tay Mễ Nặc run một cái, thiếu chút nữa phá hủy một bức họa, hiển nhiên là bị giật mình.

- Mục Lương, ngươi đi bộ không phát ra âm thanh gì sao?

Mễ Nặc nhíu miệng hỏi.

Mục Lương nhún vai một cái nói:

- Là ngươi quá nhập tâm, ta mở cửa ngươi cũng không nghe thấy.

- Phải, ta thực sự không nghe thấy.

Mễ Nặc chớp con mắt màu xanh lam.

Anh xoa xoa đầu thiếu nữ tai thỏ, ôn nhu nói:

- Có thể nghỉ ngơi một chút, sẽ có Họa Sư hỗ trợ.

- Ta không phiền nha, vẽ rất vui, có cảm giác thành công.

Mễ Nặc nghiêm túc nói.

- Vẽ lâu không ngán sao?

Mục Lương hiếu kỳ hỏi.

- Không đâu, càng vẽ càng thấy thú vị, còn rất nhiều ý tưởng chưa vẽ ra đâu.

Mễ Nặc tràn đầy phấn khởi nói.

- Ví dụ như?

Mục Lương nhướng mày.

Mễ Nặc buông họa bút, bẻ ngón tay nói:

- Ví dụ như sư tử chín đầu, thần điểu tám đầu thân xà, con vịt biết biến hình.....

- Ngươi rất sáng tạo, vẽ những thứ này đi.

Mục Lương thở dài nói.

- Ừm, ta biết rồi.

Mễ Nặc dùng sức gật đầu.

Mục Lương tiếp tục nói:

- Ngươi còn có thể vẽ một ít cây cối, giống như Đôi Cánh Thiên Sứ, Hoa Sương Mê, Măng Cụt Com.

- Được, những thứ này ta đều nghĩ tới rồi, nhưng trước đây ngươi chưa nói muốn vẽ thực vật nên ta không vẽ.

Mễ Nặc cười tươi như hoa nói.

- Bây giờ, có thể vẽ.

Mục Lương thấy buồn cười nói.

- Buổi tối ta vẽ thử, chỉ là không biết vẽ có đẹp không.

Mễ Nặc không chắc chắn nói.

Anh ôn nhu nói:

- Dựa vào kĩ năng hội họa của ngươi, sẽ không xấu.

- Ta cũng biết mà.

Mễ Nặc đỏ mặt, khoe khoang.

- Buổi tối muốn ăn cái gì, ta làm cho ngươi.

Mục Lương nói.

- Ta muốn ăn cơm xào trứng!

Mễ Nặc không chút do dự.

Cô đã được ăn cơm xào trứng do Mục Lương làm một lần, không thể quên được mùi vị đó.

- Được thôi.

Mục Lương sủng nịch cười.

Bạn cần đăng nhập để bình luận