Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 554: Chúng Ta Có Thể Lôi Kéo Cô Ấy

Anh đang nghiên cứu linh khí mới, trong đầu có rất nhiều ý tưởng để kiếm tinh thạch hung thú.
- Đại nhân Mục Lương, chúng ta mong muốn được ngài giúp đỡ.
Lê Nhã lại khom lưng hành lễ lần nữa.
- Các ngươi sẽ an toàn khi ở thành Huyền Vũ.
Mục Lương bình tĩnh nói:
- Chỉ cần các ngươi vẫn còn là người của thành Huyền Vũ, như vậy sẽ không có ai dám động tới các ngươi.
Lê Tuyết và em gái liếc nhau, trong mắt còn có một tia sầu lo.
- Nếu lo lắng người của thành Tương Lai đến bắt các ngươi, vậy thì các ngươi có thể yên tâm rồi.
Mục Lương đột nhiên nói một câu.
- Thành chủ nói vậy là có ý gì... ?
Lê Tuyết không hiểu hỏi.
- Ngươi biết Chí Hải không?
Mục Lương hơi nâng mí mắt lên.
- Trưởng lão Chí, một trong những người khống chế thành Tương Lai!
Đôi mắt của Lê Tuyết co rụt lại, trong mắt có sợ hãi.
- Chính là lão.
Mục Lương ngồi xuống, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn.
Anh kể lại tóm tắt chuyện xảy ra hôm nay cho hai chị em nghe.
- Ngài bắt giam trưởng lão Chí!
Đôi mắt màu tím nhạt của Lê Tuyết trừng lớn.
- Có thật không?
Cặp mắt màu xám của Lê Nhã co rụt lại, đáy mắt có một tia sát ý, thù giết cha còn chưa báo.
Sau này, cô muốn tự tay giết chết người kia.
- Hắn được thành Tương Lai chuộc về rồi.
Mục Lương nhàn nhạt nói.
- Vậy à....
Lê Nhã và Lê Tuyết chấn động trong lòng.
Không ngờ bọn họ vừa mới tới thành Tương Lai được một ngày mà đã xảy ra nhiều chuyện như vậy.
Hai người liếc nhau, sự âu lo nơi đáy mắt đã tiêu tan không còn một mống, ngay cả trưởng lão Chí còn không phải là đối thủ của Mục Lương, như vậy thì các cô cần gì phải sợ thành Tương Lai nữa?

- Nghiên cứu đầu máy xe lửa thế nào rồi?
Mục Lương đổi chủ đề.

- Tiến triển được một chút...
Lê Tuyết vội vàng tập trung tinh thần, thành thật trả lời.
- Ừ, cố gắng tiếp tục nghiên cứu.
Mục Lương khoát tay.
- Vâng.
Lúc này, toàn thân Lê Tuyết nhẹ nhõm vô cùng, cô khom lưng hành lễ lần nữa.
- Các ngươi có nghe nói về một người tên là Già Lạc không?
Mục Lương nhớ tới cái gì, ngước mắt nhìn về phía hai cô gái.
- Biết chứ! Già Lạc cũng là trưởng lão thành Tương Lai, có thực lực cấp 8 sơ cấp.
Lê Tuyết có chút bất ngờ, tại sao Thành chủ lại đột nhiên hỏi về trưởng lão Già Lạc?
Lê Nhã bổ sung:

- Cô ấy còn là Linh Khí Sư cao cấp.

- Linh Khí Sư cao cấp à...
Ánh mắt của Mục Lương chợt lóe.

- Trưởng lão Già Lạc là một người rất tốt, suy nghĩ của cô ấy giống cha của chúng ta, hai người đều phản đối Thí Nghiệm Linh Khí Cơ Thể Người.
Lê Nhã nghiêm túc nói.
Trong ba vị trưởng lão của Thành Tương Lai, cô có hảo cảm với trưởng lão Già Lạc.

- Cô ấy đã trốn khỏi thành Tương Lai.
Mục Lương thuận miệng nói một câu.
Phong Vũ từng nói câu này khi tới chuộc Chí Hải.
- Ài ài ài... Trưởng lão Già Lạc cũng chạy trốn rồi sao?
Lê Tuyết kinh ngạc lên tiếng, đôi mắt màu tím nhạt tràn ngập sự khó hiểu.
Ánh mắt Lê Nhã lấp lóe, nói suy đoán của mình:

- Có thể cô ấy không muốn tham dự Thí Nghiệm Linh Khí Cơ Thể Người giống như cha ta.
- Đúng, chắc là lí do này rồi.
Lê Tuyết tán đồng gật đầu.
- Có lẽ chúng ta có thể lôi kéo cô ấy tới đây.
Mục Lương trầm tư suy nghĩ.
Thành Huyền Vũ thiếu một vị Linh Khí Sư cao cấp, không thể luôn bắt anh chế tác toàn bộ linh khí cao cấp được.
Thứ nhất là anh rất bận rộn, thứ hai là suy xét về phương diện phát triển lâu dài, cho nên hắn cần phải có người thay thế.
Mục Lương quyết định phân phó Ly Nguyệt đi hỏi thăm tin tức của Già Lạc.
- Thành chủ đại nhân, vậy chúng ta xin phép đi về trước.
Lê Nhã cung kính nói.
- Đi đi.
Mục Lương thuận miệng đáp ứng.
Anh tiếp tục cầm Đá Hút Âm, tiếp tục nghiên cứu.
Cót két...
Cửa phòng bị mở ra rồi đóng lại.
Hai chị em Lê Nhã rời đi, lúc đến tâm trạng trầm trọng, lúc rời đi đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Màn đêm buông xuống.
Bên trong thành Huyền Vũ, tất cả Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng bắt đầu tỏa sáng.
Đạp đạp đạp...
Hồ Tiên đạp giày cao gót đi tới cửa thư phòng, cong ngón tay gõ cửa.
- Vào đi.
Giọng của Mục Lương truyền ra.
Cót két...
Hồ Tiên đẩy cửa rồi bước vào, uốn éo đi tới trước mặt Mục Lương.
- Đây, tinh thạch hung thú mà ngươi muốn.
Hồ Tiên đặt túi da thú trước mặt Mục Lương, thuận thế ngồi lên chân anh.
- Khen thưởng một chút.
Mục Lương cúi đầu lưu lại một dấu ấn trên gương mặt xinh đẹp của cô.
Anh thò tay vào túi, trong lòng mặc niệm.
- Hệ thống, chuyển hóa tinh thạch hung thú thành điểm tiến hóa.
- Keng! Chuyển hóa thành công.
Mục Lương lập tức mở giao diện thuộc tính bốn chiều của mình.
Thuần dưỡng sư: Mục Lương.
Thể lực: 791,2.
Tốc độ: 749,6.
Sức mạnh: 713.
Tinh thần: 769,8.
Tuổi thọ: 24 tuổi trên 7.489 năm.
Điểm thuần dưỡng: 1.100.
Điểm tiến hóa: 109 triệu 606 ngàn 990.
‘Cuối cùng cũng có thêm một loại thuần dưỡng vật cấp 9 rồi.’.
Đôi mắt màu đen của Mục Lương sáng lên.
- Chỉ khen thưởng một chút thôi sao?
Hồ Tiên yêu mị nở nụ cười, giơ tay chạm vào khuôn mặt của anh.

- Đừng nóng vội, Trà Thụ Tinh Thần có thể tiến hóa rồi.
Mục Lương ôm Hồ Tiên đứng lên, sải bước đi ra ngoài.
- A, mau thả ta xuống.
Hồ Tiên duyên dáng kêu to một tiếng.
Hiện giờ, các cô gái đều ở trong Cung điện, nếu cô bị ôm ra ngoài như vậy chắc chắn sẽ bị những ‘đôi mắt hình viên đạn’ bắn chết.
- Ha ha ha...
Mục Lương cười to.
Anh buông Hồ Tiên xuống rồi tiếp tục đi ra ngoài, tới lúc cho Trà Thụ Tinh Thần tiến hóa rồi.
Hồ Tiên xoa xoa gương mặt xinh đẹp, làm cho màu đỏ vì xấu hổ tản đi, giúp sắc mặt trở về bình thường.
Cô chớp chớp con mắt màu đỏ rực, thu lại yêu mị trong mắt, bước nhanh đuổi kịp bước chân Mục Lương, đi về phía hoa viên phía sau Cung điện.

- Đi nhanh như vậy, đi làm gì á?
Hi Bối Kỳ, Nguyệt Phi Nhan mới trở về từ bên ngoài Cung điện, liền thấy Hồ Tiên đuổi theo Mục Lương.
- Chúng ta theo sau xem.
Nguyệt Phi Nhan hồn nhiên đáp.
- Đi thôi.
Trong mắt của Hi Bối Kỳ hiện lên tia tò mò.
Hai cô gái cứ thế đi theo ra phía sau hậu hoa viên.
Đạp đạp đạp...
Mục Lương đi trên con đường nhỏ dẫn ra hậu hoa viên, cất bước đi tới gần Trà Thụ Tinh Thần.
Anh đi tới dưới cây, ngửa đầu nhìn thân cây khổng lồ của nó, trong lòng ngàn vạn chờ mong, sau khi tiến hóa lên cấp9, lại biến thành bộ dáng gì.
- Mục Lương.
Hồ Tiên cùng đi lên đến.
- Đứng đứng áp quá gần.
Mục Lương quay đầu ấm áp nói.
- Được.
Hồ Tiên ngoan ngoãn ngừng chân, lui về phía sau mấy bước.
Nguyệt Phi Nhan, thiếu nữ Ma Cà Rồng chạy đến, tò mò hỏi:
- Chị Hồ Tiên, đây là muốn làm gì?
Hồ Tiên đưa tay ngăn lại họ, dịu dàng quyến rũ nói:
- Mục Lương muốn tiến hóa Thánh Thụ.
- Lại tiến hóa.
Đôi mắt xinh đẹp của Hi Bối Kỳ tỏa sáng, ngừng chân ngửa mặt quan sát.
- Trước tiên, phải dời những thực vật khác sang nơi khác.
Mục Lương lo lắng Trà Thụ Tinh Thần tiến hóa sẽ gây nên động tĩnh quá lớn.
Anh nhẹ nhàng giậm chân, hơi chuyển động ý nghĩ một chút, thảm cây xanh ở dưới nó bi nâng lên, bay ra ngoài xa mười mấy mét, bao gồm gốc Đôi Cánh Thiên Sứ cấp bảy kia.
Bạn cần đăng nhập để bình luận