Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 852: Thả Lỏng Một Chút, Mục Lương Sẽ Không Ăn Ngươi.



Ngôn Băng và Ny Cát Sa đứng lên, bắt đầu hồi báo tình huống huấn luyện Bộ Đội Đặc Chủng U Linh, tiện thể hồi báo tiến triển huấn luyện của các tân binh Không Quân.

Mục Lương rũ mắt lắng nghe, anh vẫn rất yên tâm về Ngôn Băng và Ny Cát Sa, các nhiệm vụ được an bài đều hoàn thành một cách hoàn mỹ, công tác huấn luyện Không Quân cũng đang tiến triển thuận lợi.

Ba tháng huấn luyện tân binh Không Quân đã trôi qua một phần ba thời gian, đến bây giờ ba trăm tân binh chỉ còn lại một trăm năm mươi hai người.

Mục Lương nhớ tới cái gì, ngẩng đầu hỏi:

- Người tên Hoa lão kia thế nào rồi?

Ny Cát Sa giải thích:

- Không có gì khác thường, mỗi ngày chỉ ngồi trước cổng chính cứ điểm, phần lớn thời gian đều đang đọc sách, nếu không thì chính là ngủ.

- Ừ, tiếp tục quan sát.

Mục Lương gật đầu dặn dò.

- Vâng.

Ny Cát Sa nghiêm túc gật đầu.

Mục Lương nhìn về phía cô gái tóc vàng cột tóc hai chùm, ôn hòa hỏi:

- Phi Nhi, nghiên cứu có tiến triển gì sao?

Đáy mắt của Vưu Phi Nhi thoáng qua một tia thất lạc, nhỏ giọng xin lỗi:

- Vẫn giống như trước...

Cô rất muốn giúp đỡ Mục Lương nghiên cứu ra bí dược suy yếu thực lực Hư Quỷ mạnh hơn, còn có bí dược ức chế Hư Quỷ Cảm Nhiễm.

- Ừ, đừng nóng vội, nếu cần hỗ trợ thì cứ nói.

Mục Lương ôn hòa trấn an.

- Vâng!

Vưu Phi Nhi gật đầu lia lịa, trong lòng cô lại càng lo lắng, cô tuyệt đối không thể để cho anh thất vọng.

Mục Lương nói tiếp:

- Ta mang về một con Hư Quỷ cấp 9, chắc sẽ có thể trợ giúp cho ngươi.

- Hư Quỷ cấp 9!

Vưu Phi Nhi chấn động, tinh thần lập tức tỉnh táo.

Lời nói của Mục Lương khiến bọn người Cầm Vũ và Đại An Ti hoảng sợ nhảy dựng, các cô không biết về sự tồn tại của Hư Quỷ cấp 9.

Ngải Lỵ Na thanh thúy giải thích:

- Lần này, thành chủ đại nhân ra ngoài lại phá huỷ một sào huyệt Hư Quỷ.

Các cô gái không biết chuyện chợt hiểu ra, ánh mắt nhìn về phía Mục Lương càng sùng bái và kính nể.

Đại An Ti chớp đôi mắt màu băng, quay đầu nhìn về phía Cầm Vũ.

Hai cô gái liếc nhau, không khỏi nghĩ đến thành Sơn trước đây, nếu như không có Mục Lương thì các cô đã chôn xác ở nơi đó rồi.

- Tốt, đến phiên Già Lạc.

Mục Lương nhìn về phía cô gái tóc xanh da trời.

Già Lạc bình tĩnh đứng lên, giơ tay vén mái tóc dài sang một bên, trả lời không nhanh không chậm:

- Xưởng Chế Tạo Linh Khí vẫn như cũ, có điều Yên Bay thiếu tài liệu thú Lục Phù nên trước mắt chỉ có thể chế tạo ra sáu mươi ba kiện.

- Mô hình Phi Thuyền vận chuyển đã hoàn thiện, ngày mai có thể bắt đầu chế tác phi thuyền vận chuyển cỡ lớn.

Già Lạc dừng lại, khóe miệng của cô cong lên rồi nhàn nhạt nói:

- Nghiên cứu xe lửa đã có một chút đột phá, khi nào thành chủ đại nhân rảnh rỗi thì có thể đến xem.

- Ừ, ta biết rồi.

Mục Lương hài lòng đáp.

Anh nhìn về phía A Đát Trúc yên tĩnh không nói lời nào, ra hiệu:

- Đến phiên ngươi.

Cót két...

- Đại nhân.

A Đát Trúc đứng lên theo phản xạ, toàn thân thẳng tắp.

Mục Lương cười một tiếng, xem ra chuyện của Cầm Vũ đã dọa cô gái tóc trắng rồi.

- Thả lỏng một chút, Mục Lương sẽ không ăn ngươi.

Hồ Tiên cười trêu ghẹo nói.

Khóe miệng của A Đát Trúc nặn ra một nụ cười cứng nhắc.

Cô hít sâu một hơi, bắt đầu hồi báo tình huống của Ngục Giam trong khoảng thời gian này.

Ngục Giam vẫn giống như ngày thường, không có biến hóa quá nhiều, nếu có thì cũng chỉ là phạm nhân tăng nhiều, số lượng cảnh ngục cũng tăng nhiều.

Mà việc tăng thêm giám ngục đã được Mục Lương cho phép thông qua.

- Ừ.

Anh nhìn thoáng qua mọi người, bình tĩnh hỏi:

- Còn có chuyện gì muốn nói không?

Các cô gái ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, sau đó tập thể lắc đầu.

Mục Lương quyết định nói:

- Nếu đã như thế, sau này cứ cách bảy ngày sẽ tổ chức Đại Hội Báo Cáo Công Tác một lần, cách sáu mươi ngày sẽ tổ chức Hội Nghị Cải Cách một lần.

Hội nghị cần phải được tổ chức thường xuyên để những người quản lý này biết được tình huống của thành Huyền Vũ ở tất cả phương diện, như vậy tiếp thu ý kiến quần chúng và giải quyết vấn đề sẽ có hiệu quả tốt hơn.

- Vâng.

Các cô gái đồng thanh đáp lại.

- Nếu không còn chuyện gì khác thì tan họp.

Mục Lương đứng lên bình tĩnh nói.

- Vâng.

Các cô gái cũng vội vàng đứng lên.

Cộp cộp cộp.....

Anh rời khỏi phòng họp, đi về phía thư phòng.

- Mục Lương.

Vưu Phi Nhi chạy ra phòng họp, đuổi theo anh.

Mục Lương quay đầu nhìn lại, nghi ngờ hỏi:

- Làm sao vậy?

- Mục Lương, Hư Quỷ cấp 9 ở nơi nào?

Đôi mắt màu vàng óng của Vưu Phi Nhi tỏa sáng, nhìn chằm chằm anh.

Mục Lương lật tay một cái, khối băng đột nhiên xuất hiện trước mặt hai người, thể tích chiếm hơn nửa căn phòng.

- Lớn tới như vậy sao!!

Đôi mắt màu vàng óng của Vưu Phi Nhi trừng to, liên tục lùi về sau mấy bước.

Cô tập trung nhìn xuyên thấu qua khối băng, thấy được Hư Quỷ cấp 9 bên trong.

Cô gái tóc hai chùm cả gan tiến lại gần để quan sát Hư Quỷ rõ hơn.

- Mục Lương, nó đã chết rồi à?

Vưu Phi Nhi tò mò hỏi, đầu cũng không quay đầu lại, tiếp tục quan sát.

- Còn sống.

Mục Lương nhàn nhạt đáp.

Chỉ dựa vào băng là không thể giết chết Hư Quỷ cấp 9.

- Còn sống!!

Vưu Phi Nhi kinh ngạc thốt lên một tiếng, sợ hãi lùi về sau.

- Ngươi như vậy thì còn làm thí nghiệm thế nào nữa?

Mục Lương nói một câu nửa đùa nửa thật.

Vưu Phi Nhi nghe vậy thì dừng bước, nàng đứng tại chỗ do dự một hồi lâu, sau đó nhắm mắt bước tới trước.

- Đây chính là Hư Quỷ cấp 9 sao?

Bọn người Cầm Vũ và Đại An Ti đi tới, vây quanh khối băng và bắt đầu đánh giá.

- Thật xấu xí.

Già Lạc nhẹ giọng bình luận.

Thần sắc của Cầm Vũ và Đại An Ti ngưng trọng, dù Hư Quỷ cấp 9 đã bị nhốt lại nhưng vẫn khiến hai người cảm thấy thể xác và tinh thần không thoải mái, nó làm các cô nhớ tới thành Sơn.

Vưu Phi Nhi nôn nóng nói:

- Mục Lương, ta muốn bắt đầu nghiên cứu ngay bây giờ.

- Nếu như ngươi muốn nghiên cứu Hư Quỷ cấp 9 thì ta cần phải có mặt ở bên cạnh.

Mục Lương nghiêm túc nói.

- A!!

Vưu Phi Nhi sửng sốt một chút.

Cô tưởng tượng, nếu người mình thầm mến ở bên cạnh, vậy cô còn có thể tĩnh tâm nghiên cứu sao?

Ly Nguyệt nói khẽ:

- Đây là vì sự an toàn của ngươi.

- Ta, ta hiểu rồi.

Ánh mắt của Vưu Phi Nhi có chút né tránh.

- Hôm nay, không còn sớm, ngày mai rồi làm nghiên cứu, ngươi nên nghỉ ngơi cho tốt.

Mục Lương vung tay lên, Hư Quỷ cấp 9 biến mất tại chỗ không thấy.

- Vâng.

Vưu Phi Nhi nghe lời gật đầu.

- Đi thôi.

Anh phất tay, quay người đi về phía Bảo Khố.

……….

Cót két…..

Ly Nguyệt đẩy cánh cửa dày nặng của Bảo Khố ra, Bọ Cánh Cứng Đèn Lồng nghe tiếng sáng lên, chiếu rọi toàn bộ căn phòng.

- Đây là lần đầu tiên ta tới Bảo Khố đấy!

Ngải Lỵ Na đi vào Bảo Khố, hết nhìn trái rồi lại nhìn phải.

Bảo Khố rất lớn, khoảng hai trăm mét vuông.

Ở cạnh tường có mấy hàng kệ lưu ly bày tài liệu hung thú quý hiếm, ở một góc khác là từng hòm gỗ chứa đầy tinh thạch hung thú.

- Thật nhiều đồ tốt.

Đôi mắt màu hồng của Ngải Lỵ Na trợn tròn, bồi hồi trước từng cái kệ hàng.

Mục Lương đi vào Bảo Khố, liếc mắt một cái rồi đi thẳng về phía cất chứa tinh thạch hung thú.

Anh chạm tay vào tinh thạch, trong lòng ra lệnh:

- Hệ thống, chuyển hóa tinh thạch hung thú thành điểm tiến hóa.

- Keng! Chuyển hóa thành công.

Bạn cần đăng nhập để bình luận