Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1643: Không Ngờ Lại Bị Ra Tìm Được Nhanh Như Vậy

Ngôn Băng đứng trước quầy rồi giơ tay gõ vào đầu Tiểu Bội.

- A?

Cơ thể của Tiểu Bội run lên, nàng lập tức ngồi thẳng lưng theo phản xạ có điều kiện, hai mắt mơ hồ dò xét bốn phía.

- A, không có ai hết?

Cô ngáp một cái, buồn bực nói:

- Chẳng lẽ là ta nằm mơ sao?

- Ngủ có ngon không?

Một giọng nói lạnh lùng vang lên khiến cơ thể của Tiểu Bội cứng đờ.

Khi cô ngước mắt lên lần nữa thì Ngôn Băng đã xuất hiện trước quầy và nhìn nàng với vẻ mặt không cảm xúc.

- Đại nhân....!

Tiểu Bội gượng cười hai tiếng, nhận ra Ngôn Băng là người thường đi bên cạnh thành chủ đại nhân.

- Ngươi từng gặp qua người này chưa?

Ngôn Băng lấy ra ảnh chụp Mặc Liên rồi đưa tới trước mặt nhân viên phục vụ.

Tiểu Bội nghe vậy hơi nghiêng người tới trước, quan sát tỉ mỉ người phụ nữ trên tấm ảnh.

Đôi mắt đẹp của nàng sáng lên, gật đầu nói:

- Ta từng nhìn thấy người này rồi, vị khách này ở lầu ba.

- Thật sao?

Nghe vậy, Ngôn Băng lập tức lên tinh thần.

Tiểu Bội nghiêm túc đáp:

- Đúng vậy, cô ta đã ở đây rất nhiều ngày rồi.

- Ở phòng nào?

Ngôn Băng vội hỏi.

- Để ta xem một chút.

Tiểu Bội nhanh chóng lấy bảng đăng ký rồi lật hai trang, bắt đầu dò tìm từ hàng đầu tiên.

Sau hai phút thì cô ấy mới ngẩng đầu, nói:

- Cô ta ở tại phòng số tám.

Ngôn Băng hỏi thêm:

- Tên gọi là gì?

- Mặc Hoa.

Tiểu Bội nhỏ giọng đáp.

- Quả nhiên là đối phương dùng tên giả.

Trong mắt của Ngôn Băng lóe lên tia lạnh lẽo.

Tiểu Bội ôm bảng đăng ký hỏi:

- Đại nhân, có cần ta bảo cô ấy xuống đây không?

- Không cần, đây là nhân vật nguy hiểm, ta sẽ tự đi lên bắt cô ta.

Ngôn Băng thanh lạnh lùng nói.

- Ngươi đợi ở chỗ này, đừng lên đó.

Cô xoay người lên lầu ba rồi đi thẳng tới phòng số tám, trong lúc đó thì cơ thể đã tiến vào trạng thái ẩn thân.

Ở lầu ba, Ngôn Băng lặng lẽ đứng ngoài cửa phòng số tám.

Cô nghiêng tai lắng nghe động tĩnh bên trong phòng nhưng lại không nghe thấy âm thanh nào, chẳng lẽ đối phương đã ngủ rồi?

Vì để đề phòng, Ngôn Băng lấy ra một bình lưu ly, bên trong có chứa Phấn Hoa Mê Mang.

Cô thi triển năng lực thức tỉnh rồi cất bước vọt tới cửa phòng, thân thể xuyên qua cửa như thể xuyên qua không khí, thành công tiến vào bên trong.

Trong phòng rất tối, không hề có ánh sáng, nhưng cũng có thể nhìn thấy một người đang nằm trên giường.

Mặc Liên nằm nghiêng ở trên giường, góc chăn quấn quanh eo cô ta, hô hấp đều đặn.

Ngôn Băng lạnh lùng nhìn Mặc Liên, cô đang phân biệt xem đối phương có phải là đang giả vờ ngủ hay không.

Qua thêm vài phút đồng hồ, Mặc Liên vẫn ngủ rất say.

Lúc này, cô gái tóc tím mới tiến lên trước, cẩn thận quan sát dáng vẻ của Mặc Liên, xác nhận đối phương chính là người mà mình muốn tìm.

- Tìm được rồi.

Ngôn Băng khẽ lẩm bẩm một câu, sau đó rắc Phấn Hoa Mê Mang vào miệng mũi của Mặc Liên.

Mặc Liên cau mày, sau vài lần hô hấp thì Phấn Hoa Mê Mang đã bị hít vào trong cơ thể.

Ngôn Băng đếm thời gian, sau khi xác nhận rằng phấn hoa có tác dụng thì mới lấy dây thừng trói Mặc Liên thành cái bánh chưng, để ngăn cô ta thức giấc giữa chừng.

Cô gái tóc tím lại dùng vải để bịt kín miệng của Mặc Liên, phòng ngừa đối phương đọc chú ngữ ma pháp.

Sau khi hoàn thành mọi việc xong xuôi, cô gái tóc tím mới đưa tay vác Mặc Liên lên vai rồi xoay người rời khỏi phòng.

Ngôn Băng mang theo Mặc Liên rời đi Tam Tinh Lâu, quen cửa quen nẻo trở lại bên trong Sơn Hải Quan.

Đại An Ti đi ra nghênh đón, khi nhìn thấy người phụ nữ trong vai cô gái tóc tím thì kinh ngạc hỏi:

- Đây chính là người mà ngươi muốn tìm?

- Đây là người mà thành chủ đại nhân muốn tìm.

Ngôn Băng sửa đúng.

Đại An Ti nghe vậy thì đôi mắt màu băng trừng lớn, lại kinh ngạc hỏi một câu:

- Đại nhân? Chẳng lẽ cô ta là một trong những phu nhân tương lai của thành chủ sao?

Ngôn Băng co giật khóe miệng, nói với giọng kiên định:

- Không thể nào.

- Vậy là tốt rồi.

Đại An Ti thở phào một hơi.

- Ngươi đi mau đi, ta phải trở về.

Ngôn Băng gật đầu ra hiệu rồi xoay người chuẩn bị rời đi.

- Hỏi thăm thành chủ đại nhân thay ta.

Đại An Ti hô một tiếng.

Ngôn Băng rời đi mà không quay đầu lại, nàng đi thẳng đến chỗ của Tạp Giai và Lạp Nhã, xác nhận người phụ nữ trong tay mình là Mặc Liên một lần nữa.

Sau khi nhìn thấy Mặc Liên, Tạp Giai và Lạp Nhã trợn mắt cứng họng một hồi lâu.

Tạp Giai cảm thán một câu:

- Không ngờ lại bị ra tìm được nhanh như vậy.

- May mắn nhờ có ta bói toán đấy.

Lạp Nhã ngạo nghễ hất cằm lên.

Ngôn Băng liếc nàng ta một cái nhưng không nói gì.

Tạp Giai lại hỏi:

- Thành chủ đại nhân sẽ xử trí cô ta như thế nào?

- Ta không rõ, trở về sẽ biết thôi.

Ngôn Băng nhàn nhạt trả lời.

- Tốt thôi.

Tạp Giai mím môi.

- Ta đi đây.

Ngôn Băng thấy thế xoay người rời đi.

Lạp Nhã đưa tay chọc khuôn mặt của Tạp Giai, hồ nghi hỏi:

- Làm sao vậy, ngươi không hi vọng cô ta chết à?

Tạp Giai thở dài một hơi rồi nói:

- Linh hồn của cô ấy chỉ là bị lạc lối mà thôi, thật ra bản tính không xấu.

Lạp Nhã trợn trắng mắt, tức giận nói:

- Nếu bản tính không xấu vậy cô ta tố cáo chúng ta với Hắc Phượng Hoàng làm gì chứ?

- Cô ta không thể phân biệt được đâu là tốt và đâu là xấu.

Ánh mắt của Tạp Giai có chút cổ quái, sự khổ sở trong lòng giống như yếu bớt một chút.

- Ngươi mới là người không phân biệt được thì có.

Lạp Nhã gõ trán của Tạp Giai.

- Có lẽ là vậy.

Khóe miệng của Tạp Giai cong xuống.

Trong lòng cô vẫn hy vọng Mặc Liên có thể giữ được mạng nhỏ, dù sao thì đối phương đi theo mình đã mấy năm, vẫn có một chút tình cảm.

Ngôn Băng ôm Mặc Liên ngủ mê man đi tới trên tường thành, Ong Thợ vẫn còn chờ đợi.

Cô buộc Mặc Liên vào Ong Thợ, sau đó điều khiển Ong Thợ bay về phía khu Trung Ương ở Nội Thành.

…………..

Khu vực Trung Ương, một gian nào đó trong Thiên điện.

Ào ào ~

Thân thể của Mặc Liên run lên, một cơn lạnh thấu xương từ trên đầu truyền đến.

Cô ta nghe thấy tiếng nước, mơ mơ màng màng mở mắt ra.

Cô ta muốn vươn tay dụi mắt nhưng lại phát hiện thân thể hoàn toàn không thể cử động được, cánh tay đã bị dây thừng trói chặt vào tay vịn ghế.

Mặc Liên hoàn toàn tỉnh táo, lúc này, cô ta mới phát hiện mình bị hạn chế năng lực hành động, cơ thể bị cố định trên ghế ngồi, chỉ có phần cổ trở lên mới có thể cử động.

- Chuyện gì đã xảy ra?

Cô ta lắc đầu, mái tóc ướt một nửa, giọt nước từ đuôi tóc nhỏ xuống mặt đất.

- Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi.

Một giọng nói trong trẻo và lạnh lùng vang lên, hấp dẫn lực chú ý của Mặc Liên.

Cô ta ngước mắt lên, nhìn thấy Ngôn Băng vừa thả thùng lưu ly xuống, nước đá ở bên trong đều tạt lên đầu Mặc Liên.

- Ngươi là ai?

Mặc Liên tức giận hỏi.

Trong lòng cô ta chùng xuống, lúc ngủ bị người vô thanh vô tức bắt đi, rõ ràng là thực lực của đối phương ở trên mình.

- Ta là ai không quan trọng.

Ngôn Băng nhàn nhạt nói.

Sau khi cô ta mang Mặc Liên trở về khu Trung Ương thì Mục Lương vẫn còn đang bận rộn, anh bảo cô thẩm vấn phạm nhân trước, còn anh sẽ đến sau.

Bạn cần đăng nhập để bình luận