Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1076: Thành Huyền Vũ Tuyệt Đối Ngăn Cản Được Thủy Triều Hư Quỷ

Trăng Máu buông xuống, trong thành nhất định sẽ dẫn phát khủng hoảng, cho nên cần phải sắp xếp người đi duy trì trật tự, giảm bớt ảnh hưởng xuống mức nhỏ nhất có thể.

- Ta đã biết.

Nguyệt Thấm Lan lên tiếng, bước nhanh rời đi.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ.

Tán cây to lớn của Trà Thụ Tinh Thần khẽ rung rinh, lĩnh vực Tinh Thần bao phủ toàn bộ thành Huyền Vũ, hàng tỷ ngôi sao sáng rực, ngăn cản ánh trăng máu ở bên ngoài.

Sau khi làm xong những thứ này, Mục Lương mới cúi đầu nhìn về phía Kim Phượng đang ngồi xếp bằng.

Cô ấy vẫn duy trì tư thế ban đầu, mặt trăng màu đen trên trán đang chuyển động, nhìn rất là quỷ dị.

Tất cả mọi người kiên nhẫn chờ đợi.

Thời gian chậm rãi trôi, đã hơn một tiếng đi qua.

- Chẳng lẽ cô ấy không bói ra được sao?

Hồ Tiên kéo tay của Mục Lương.

- Đừng nóng vội, chờ thêm một chút nữa.

Mục Lương vỗ nhẹ vào mu bàn tay của cô gái đuôi hồ ly.

- Ừ.

Hồ Tiên cắn môi dưới, tám cái đuôi hồ ly sau lưng rũ xuống.

Phụt!!

Kim Phượng bỗng nhiên mở mắt rồi phun ra một búng máu lớn.

- Khụ khụ!!

Cô ho khan kịch liệt, cơ thể nhanh chóng suy yếu, khí tức trở nên uể oải.

Mục Lương đưa tay ra, nguyên tố sinh mệnh ngưng kết lại rồi bao phủ trên người Kim Phượng.

- Ngươi cảm thấy thế nào rồi?

Anh quan tâm hỏi.

Kim Phượng được Bối Nhĩ Liên đỡ dậy, sắc mặt của cô đã khá hơn rất nhiều.

- Cám ơn, ta ổn hơn rồi.

Kim Phượng cảm kích nói.

Cô giơ tay lau vết máu trên khóe miệng, trong lòng cảm thấy kinh ngạc, đây chính là năng lực thức tỉnh của Mục Lương sao?

- Ngươi tính ra được gì không?

Mục Lương trầm giọng hỏi.

- Đúng vậy, tình huống thế nào rồi?

Đại trưởng lão Ốc Đảo nghiêm nghị hỏi.

- Năm mươi ba ngày.

Kim Phượng khổ sở đáp.

Cô ngẩng đầu, gằn từng chữ:

- Sau năm mươi ba ngày, thủy triều Hư Quỷ sẽ bùng nổ toàn diện.

- Năm mươi ba ngày, còn chưa tới hai tháng!

Bối Nhĩ Liên loạng choạng hai bước, sắc mặt cô có chút tái nhợt.

Kim Phượng nâng mắt nhìn về phía anh, khàn giọng nói:

- Trước đó sẽ có một phần nhỏ Hư Quỷ lần lượt chui lên khỏi mặt đất.

……….

- Chỉ còn lại năm mươi ba ngày.

Đôi mắt màu đen của Mục Lương thâm thúy, trong lòng bắt đầu tính toán cái gì đó.

Trước khi thủy triều Hư Quỷ tiến đến, làm thế nào mới có thể gia tăng thực lực tổng hợp của thành Huyền Vũ một cách nhanh nhất?

Thuần dưỡng thú, Linh khí, bí dược cường hóa cơ thể!

Mục Lương tỉnh táo lại, anh đã quyết định, ngay sau khi Hội Nghị Thánh Địa vừa kết thúc thì hắn sẽ tiến hoá Rùa Đen đến cấp 11.

Sau đó lại nghĩ biện pháp để cho Trà Thụ Tinh Thần cũng tiến hóa đến cấp 11 trước khi thủy triều Hư Quỷ kéo đến.

- Còn chưa tới hai tháng.....

Đại trưởng lão Ốc Đảo lộ ra vẻ mặt trầm trọng, nghiêm túc nói:

- Nhất định phải nhanh chóng chế định kế hoạch đối kháng thủy triều Hư Quỷ lần này.

- Chờ ngày mai mở Hội Nghị Thánh Địa, lúc đó rồi tiếp thu ý kiến của mọi người.

Mục Lương trầm giọng nói.

- Thời gian không còn nhiều lắm, ba ngày sau nhất thiết phải đưa mọi người trở về.

Bối Nhĩ Liên đột nhiên nói.

- Gấp tới như vậy sao?

Hồ Tiên nhăn mày.

Ốc Đảo sẽ rời khỏi sau ba ngày nữa, mang ý nghĩa các thành chủ khác cũng sẽ rời đi.

Trong thời gian ngắn như vậy, tinh thạch mà bọn họ mang tới có thể tiêu hết sao?

Cô gái đuôi hồ ly vẫn luôn nhớ kỹ, Mục Lương cần rất nhiều tinh thạch hung thú, càng nhiều càng tốt.

- Thời gian rất gấp rút, sau khi các đại thành chủ trở về còn phải thông báo cho các bộ lạc xung quanh, để cho bọn họ vào thành tị nạn.

Bối Nhĩ Liên giải thích:

- Tập trung toàn bộ nhân lực đối kháng sự xâm lấn của Hư Quỷ.

Hồ Tiên há to miệng, lẩm bẩm:

- Trên đất liền nhiều bộ lạc như vậy, nhưng chỉ còn lại năm mươi ba ngày, bọn họ tới kịp sao?

Đại lục rất lớn, bộ lạc lớn lớn bé bé nhiều vô số kể.

Có vài bộ lạc phải đi bộ gần vài tháng mới tới được đại thành gần nhất.

Bối Nhĩ Liên thở dài nói:

- Không còn cách nào khác, chỉ mong thương vong càng ít càng tốt.

Lần này, Trăng Máu buông xuống trước thời hạn mấy tháng, nguyên bản thời gian đầy đủ đã trở nên gấp gáp vô cùng.

- Lại sắp có thương vong vô số….

Nếp nhăn trên mặt Đại trưởng lão Ốc Đảo dường như càng nhiều.

Lão đã từng trải qua thủy triều Huyết Nguyệt Hư Quỷ, cảnh tượng núi thây biển máu vẫn còn rõ mồn một trước mắt, mỗi khi nhớ lại đều khiến hắn run rẩy.

- Thời gian chuẩn xác không?

Mục Lương trầm giọng hỏi.

- Đương nhiên.

Kim Phượng gật đầu lia lịa.

Mục Lương chậm rãi gật đầu, ngước mắt nói:

- Tốt, thời gian không còn sớm, mọi người trở về đi, chuyện còn lại chờ tới lúc tổ chức Hội Nghị Thánh Địa lại nói.

- Lúc này chắc chắn có rất nhiều người ngủ không được.

Kim Phượng ngẩng đầu, hàng tỷ ngôi sao chiếu vào trong ánh mắt, nhưng cô lại không có tâm tình thưởng thức.

Phía dưới Lĩnh Vực Tinh Thần, Trăng Máu đã không thể nhìn thấy.

Kim Phượng xoay người, cảm xúc hạ xuống rời đi.

Một lúc sau, Bối Nhĩ Liên và Đại trưởng lão Ốc Đảo cũng rời đi, khu Trung Ương chỉ còn lại Mục Lương và Hồ Tiên.

- Ta đi lên xem một chút.

Mục Lương đột nhiên nói.

- Ngươi muốn đi xem Trăng Máu sao?

Hồ Tiên vội vàng hỏi.

- Ừ.

Mục Lương hơi chuyển động suy nghĩ, cơ thể bay lên không trung.

- Chú ý an toàn!

Hồ Tiên gấp giọng căn dặn một câu.

- Ta biết rồi.

Anh đáp mà không quay đầu lại, cơ thể xuyên qua tán cây Trà Thụ Tinh Thần, đi tới bức tường lưu ly.

Trăng Máu lại bao phủ lên người anh lần nữa.

Bầu trời không còn tối đen, lọt vào trong tầm mắt chỉ có một màu đỏ như máu.

Mục Lương tiếp tục bay lên trên, xuyên qua tầng mây vừa dày vừa nặng, một vầng trăng máu cực lớn treo ở trên cao, không cách nào với tới.

Trăng Máu rất lớn, từ chỗ của anh có thể thấy Huyết Nguyệt to bằng Trà Thụ Tinh Thần.

Mục Lương chấn động tâm thần, nghiêm túc nhìn chăm chú Trăng Máu.

Hắn cẩn thận cảm thụ cơ thể, vẫn không có phát hiện cảm giác dị dạng.

Không lâu sau đó, Mục Lương trở lại cung điện khu Trung Ương.

Mễ Nặc, Hi Bối Kỳ và những người khác đã tỉnh lại.

- Mục Lương, thế nào rồi?

Mễ Nặc quan tâm hỏi.

Mục Lương lắc đầu, ôn hòa nói:

- Tạm thời không có chuyện gì đâu, tất cả mọi người về ngủ đi.

- Mục Lương, Trăng Máu đều buông xuống rồi, làm sao không có chuyện gì được chứ!

Nguyệt Phi Nhan nghiêm mặt nói.

- Chỉ là một mặt trăng màu đỏ mà thôi, trước khi thủy triều Hư Quỷ bộc phát thì nó tạm thời vô hại với cơ thể.

Mục Lương giải thích.

Lời nói của anh khiến các cô gái đưa mắt nhìn nhau, sự lo lắng trong mắt không hề thuyên giảm.

- Yên tâm đi, chỉ cần ở thành Huyền Vũ thì các ngươi đều rất an toàn.

Mục Lương trấn an.

- Đại nhân, ta không phải là lo nghĩ cho an nguy của mình, ta càng để ý tới an nguy của thành Huyền Vũ hơn.

Hi Bối Kỳ nghiêm túc nói.

- Đúng vậy.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu lia lịa.

Mục Lương ngơ ngác một lúc, sau đó khóe miệng của anh hơi cong lên, dịu dàng nói:

- Yên tâm đi, thành Huyền Vũ tuyệt đối ngăn cản được thủy triều Hư Quỷ.

- Đúng vậy, ta sẽ hỗ trợ một tay!

Hi Bối Kỳ hô to.

- Ta cũng vậy.

Nguyệt Phi Nhan mím môi nói.

- Tốt, còn năm mươi ba ngày nữa, điều quan trọng nhất hiện tại là mọi người cần phải tăng cao thực lực của mình.

Mục Lương nghiêm mặt nói.

- Ta sẽ cố gắng tập luyện!

Hổ Tây và Hạ Lạc đồng thanh hô to.
Bạn cần đăng nhập để bình luận