Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1269: Chúng Ta Có Thể Sống Sót



- Lại bị ngăn chận!

Hi Bối Kỳ trừng lớn đôi mắt đẹp màu vàng.

- Đáng giận.

Nguyệt Phi Nhan buồn bực.

Cô lại tiến tới phía trước lỗ thủng, hít sâu một hơi, phồng hai má, nhắm ngay lỗ thủng phun ra ngọn lửa, khiến cho lũ hư quỷ bên ngoài cháy sạch.

Khặc khặc khặc…

Bầy hư quỷ kêu lên đầy đau đớn, chúng vội vàng thối lui về phía sau, không khí lần thứ hai mạnh mẽ tiến vào bên trong hình cầu, nhưng cũng mang theo không ít khí nóng.

- Không được, phải mở thêm một lỗ thủng ở đối diện, mới có thể hít thở.

Hi Bối Kỳ gấp giọng nói.

Nguyệt Phi Nhan bất đắc dĩ nói:

- Không còn Phú Năng Trân Châu ngọc lưu ly.

- A, vậy không còn cách nào khác nữa, phải đuổi lũ hư quỷ ở trước lỗ thủng đi, không khí mới có thể tiến vào.

Hi Bối Kỳ nghiêm mặt nói.

- Ta đến.

Nguyệt Phi Nhan lấy ra quạt chu tước, nhắm ngay lỗ thủng bắt đầu dùng sức vỗ.

Vù vù hô…

Ngọn lửa tràn ngập cả lỗ thủng, làm bỏng tất cả hư quỷ gần đó.

Mười phút sau, cô gái tóc hồng có chút mỏi mệt, thu lại quạt Chu Tước, sắc mặt cô trắng bệch lui về phía sau.

Hi Bối Kỳ phất tay khẽ kêu một tiếng:

- Người đâu, bắn tên nổ mạnh ra bên ngoài đi.

Binh lính không quân đưa mắt nhìn nhau, cuối cùng bọn họ vẫn kiên trì đi về phía trước, giơ lên quân nỗ nhắm ngay lỗ thủng.

Hưu hưu hưu… Một mũi tên nổ mạnh được bắn ra, chuẩn xác đánh trúng hư quỷ bên ngoài lỗ thủng.

Trong nháy mắt, tiếng nổ mạnh không dứt bên tai, làm cho cả hình cầu cũng bị lắc lư.

Lần này đã hoàn toàn chọc giận lũ hư quỷ bên ngoài, công kích của chúng nó trở nên hung mãnh hơn, tầng ngọc lưu ly thứ hai rất nhanh đã xuất hiện khe hở, tùy thời có thể văng tung tóe.

Phanh…

Năm phút đồng hồ sau, tầng ngọc lưu ly thứ hai nát vụn, biến thành từng mảnh nhỏ rơi vào trong biển rộng. Chỉ còn lại một tầng ngọc lưu ly, tiếng kêu của hư quỷ trở nên rõ ràng hơn.

Bên trong hình cầu, Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ cố nén sợ hãi không lui về phía sau.

Hi Bối Kỳ run giọng hỏi nhỏ:

- Phi Nhan, ngươi nói xem, sau khi thành chủ đại nhân tới, chúng ta có còn sống không?

- Đừng nói bậy, chúng ta có thể sống sót.

Nguyệt Phi Nhan ném qua cái nhìn thường.

Răng rắc… Nhưng âm thanh rạn nứt của tầng ngọc lưu ly thứ ba đã vang lên, như hung hăng tát cho cô một cái.

- Nhanh nứt ra như vậy?

Nguyệt Phi Nhan trừng lớn đôi mắt màu đỏ, trên mặt đầy vẻ kinh ngạc.

Khặc khặc khặc…

Âm thanh khiến người ta chán ghét vang lên, hư quỷ cấp tám toàn lực công kích hình cầu, vì vậy khiến cho ngọc lưu ly rạn nứt với tốc độ nhanh hơn.

Sắc mặt Nguyệt Phi Nhan trắng bệch, cô nghiến răng nghiến lợi nói:

- Đáng giận, còn tưởng rằng có thể kiên trì được hơn mười phút.

Hi Bối Kỳ ủ dột, yếu ớt nói:

- Nếu hiện tại thành chủ đại nhân có mặt ở đây, thì tốt biết bao…!

Cô nhớ tới Mục Lương, trong đầu đều là khuôn mặt sáng ngời kia.

Vù vù hô…

Đột nhiên, mọi người bên trong hình cầu đều cảm nhận được nhiệt độ trong không khí nhanh chóng hạ xuống. Chỉ trong nháy mắt, nhiệt độ tư hai mươi đã hạ xuống mức không.

Răng rắc!

Hi Bối Kỳ ngây ngốc nhìn ra bên ngoài hình cầu, bầy hư quỷ đang đứng im không nhúc nhích, không biết từ khi nào thân thể chúng đã bị hàn băng bao trùm.

Ngay sau đó, tất cả hàn băng đều nát bấy, tất cả hư quỷ bên ngoài hình cầu đều không ngoại lệ, toàn bộ biến thành vụn băng, rơi vào trong nước biển.

Hình cầu tràn đầy vết rách bị phân giải rồi biến mất, khí tức đầy áp lực kia cũng biến mất, không khí không còn thiếu thốn nữa.

- Dường như ta không tới muộn?

Âm thanh trong trẻo vang lên trên đỉnh đầu mọi người.

Nguyệt Phi Nhan ngẩng đầu nhìn lên, khuôn mặt quen thuộc khiến cho cô hưng phấn:

- Mục Lương, cuối cùng ngươi cũng đến!

- Thành chủ đại nhân!

Hai tròng mắt màu vàng của Hi Bối Kỳ phiếm hồng, cô như trút được gánh nặng nhẹ nhàng thở ra.

- Thành chủ đại nhân!

Binh lính không quân vội vàng nâng tay chào theo nghi thức quân đội.

- Ừm.

Mục Lương lạnh nhạt gật đầu.

Anh từ trên trời giáng xuống, đi tới trước mặt cô gái ma cà rồng và cô gái tóc hồng.

- Các ngươi không có việc gì chứ?

Mục Lương ôn hòa hỏi.

Hi Bối Kỳ dùng sức lắc đầu, hai tròng mắt phiếm hồng ngây thơ nói:

- Không có việc gì, chúng ta thật sự tốt.

- Thật có lỗi, lẽ ra ta không nên phái các ngươi đi vẽ bản đồ trong giai đoạn trăng máu như thế này.

Mục Lương áy náy nói.

Nguyệt Phi Nhan dùng sức lắc đầu, nghiêm mặt nói:

- Không có việc gì, ta biết ngươi sẽ đến cứu chúng ta.

- Đương nhiên.

Mục Lương mỉm cười cười, thân anh đưa tay xoa nhẹ đầu Hi Bối Kỳ và Nguyệt Phi Nhan rồi ôn hòa nói:

- Thu thập một chút, chúng ta trở về.

- Vâng.

Nguyệt Phi Nhan và Hi Bối Kỳ dùng sức gật đầu.

…………..

Ô ô...

Đúng mười hai giờ trưa ở rừng Vạn Khô, bão cát vẫn bay đầy trời như trước.

Ở nơi ánh Trăng Máu bao phủ, có vẻ cực kỳ âm trầm đáng sợ.

Bên cạnh thành Phi Điểu, căn cứ trung chuyển đang bị gió cát vờn quanh cũng lộ ra vẻ không chút yên bình.

Khặc khặc khặc...

Bên ngoài lá chắn ngọc lưu ly thật lớn, tiếng kêu của hư quỷ vang lên bên tai không dứt, chúng nó ẩn giấu ở trong cơn bão táp, khởi xướng tiến công căn cứ trung chuyển.

Bên trong căn cứ trung chuyển.

Vẻ mặt Hạ Khoa Phu đầy ngưng trọng. Lão ngước mắt nhìn chăm chú vào lá chắn ngọc lưu ly vẫn đang lù lù bất động, trong lòng lão có chút lo lắng, hư quỷ có thể tấn công vào bên trong không?

- Cha, hư quỷ càng ngày càng nhiều!

Vẻ mặt Hạ Nạp Ân ngưng trọng.

Hai giờ trước, bên ngoài căn cứ trung chuyển bắt đầu xuất hiện số lượng lớn hư quỷ. Bọn chúng bắt đầu khởi xướng tiến công với căn cứ trung chuyển.

Hạ La Thái trầm giọng nói:

- Ước tính có gần mười ngàn con hư quỷ.

- Vấn đề không lớn, hẳn là vẫn bảo vệ được.

Hạ Khoa Phu cụp mắt xuống, dường như đang suy tư về điều gì đó.

Hạ La Thái cảm thán nói:

- Cũng may có cha lo lắng chu toàn, trước tiên đã chuyển dời thành dân đến căn cứ trung chuyển, tiết kiệm được rất nhiều nhân lực.

Thủ vệ của thành Phi Điểu có rất ít, giữa căn cứ trung chuyển và thành Phi Điểu chỉ có thể chiếu cố được một nơi.

- Chuẩn bị tốt tinh thần chiến đấu đi.

Hạ Khoa Phu trầm giọng nói.

Hư quỷ bên ngoài căn cứ trung chuyển đều là hư quỷ cấp thấp, tạm thời còn không có phát hiện hư quỷ cấp cao. Hư quỷ cấp thấp không vào được căn cứ trung chuyển, nhưng lão cũng không dám khẳng định hư quỷ cấp cao có đột phá được phòng tuyến không.

Vì an toàn, nếu có hư quỷ cấp cao xuất hiện, phải lập tức đánh chết, như vậy mới có thể bảo đảm an toàn cho căn cứ trung chuyển.

- Vâng.

Hạ La Thái và Hạ Nạp Ân cùng trả lời.

- Không biết hiện tại Lạc Nhi thế nào...?

Hai mắt Hạ Khoa Phu lóe ra, lão đang nhớ tới Hạ Lạc ở thành Huyền Vũ.

Hạ Nạp Ân ôn hoà an ủi:

- Cha đừng lo lắng, thành Huyền Vũ còn an toàn hơn ở nơi này của chúng ta, chắc chắn em gái không có việc gì.

-...

Hạ La Thái cũng bĩu môi, trong lòng hắn cực kỳ nhớ em gái. Hơn nữa, hắn cũng không cho rằng Hạ Lạc ở thành Huyền Vũ sẽ an toàn hơn so với ở thành Phi Điểu.

- Ừm.

Hạ Khoa Phu gật đầu.

Khặc khặc khặc...

Vẻ mặt của Hạ Khoa Phu nghiêm túc lên, lão ngẩng đầu nhìn lá chắn ngọc lưu ly trên đỉnh đầu.

Bạn cần đăng nhập để bình luận