Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2526: Một Ngày Bình Yên Và Phong Phú

Ly Nguyệt chớp chớp đôi mắt màu trắng bạc, cô nhìn ra cô gái tóc đỏ đang nói dối nhưng không có vạch trần cô ấy.

Nguyệt Phi Nhan đánh trống lảng sang chuyện khác:

- Hôm nay chị Ly Nguyệt mặc xinh đẹp như vậy là muốn đi đâu à?

- Ừm, ta định ra ngoài đi xem phim.

Ly Nguyệt dịu dàng trả lời.

- Ngươi đi đâu xem thế?

Nguyệt Phi Nhan kinh ngạc hỏi.

Ly Nguyệt nhẹ giọng đáp:

- Đi Vệ Thành Số Mười Hai, xem xong còn có thể trượt tuyết một hồi.

Nghe vậy, trong lòng Nguyệt Phi Nhan khẽ nhúc nhích, lại hỏi:

- A, vậy ngươi đi cùng ai?

Ánh mắt của Ly Nguyệt lấp lóe, mỉm cười nói:

- Ta đi một mình, tất cả mọi người bề bộn nhiều việc, hôm nay cũng chỉ có ta được nghỉ phép.

- Ồ, vậy được rồi.

Nguyệt Phi Nhan hơi nghiêng đầu, ngây thơ nói:

- Vậy ngươi có trở lại ăn cơm trưa không?

Ly Nguyệt thanh thúy đáp:

- Cơm trưa ta sẽ ăn ở bên ngoài, bữa tối sẽ trở về.

- Vậy ngươi chơi vui vẻ nhé, lần sau ta được nghỉ nhất định sẽ đi với ngươi!

Nguyệt Phi Nhan nhoẻn miệng cười nói.

- Tốt.

Ly Nguyệt mỉm cười, phất tay chào tạm biệt cô gái tóc đỏ, xoay người chuẩn bị rời khỏi cung điện.

Nguyệt Phi Nhan vội vàng hỏi:

- A, chị Ly Nguyệt không ăn sáng sao?

- Ta đi ăn bánh cuốn.

Ly Nguyệt phất tay mà không quay đầu lại.

- Được rồi.

Nguyệt Phi Nhan chớp chớp mắt đỏ, nhìn chăm chú vào bóng dáng của cô gái tóc trắng.

- Cộp cộp cộp ~~~

Lúc này Nguyệt Thấm Lan và đám người Ngải Lỵ Na đi tới chính sảnh, vội vàng hỏi:

- Ly Nguyệt đi rồi à?

Nguyệt Phi Nhan gật đầu một cái, đáp:

- Ừm, nói là cơm tối mới trở về.

- Bữa tối mới về à, vậy là chúng ta vẫn còn có thời gian.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu.

Cô quay đầu nhìn Tiểu Tử và các hầu gái khác, nhanh nhẹn an bài công việc:

- Các ngươi bắt đầu bố trí cung điện đi, bữa tối cũng phải chuẩn bị phong phú một chút.

- Vâng!

Các tiểu hầu gái cười tươi như hoa đáp lại, xoay người bắt đầu bận rộn lu bù.

Nguyệt Thấm Lan nhìn về phía con gái, thuận miệng hỏi:

- Ngươi đã chuẩn bị lễ vật xong chưa?

Nguyệt Phi Nhan khẽ hất hàm lên, nói với giọng điệu đắc ý:

- Đương nhiên rồi, ta đã phải chuẩn bị cả một đêm đấy, đảm bảo sẽ khiến chị Ly Nguyệt vui vẻ!

- Ngươi chuẩn bị thứ gì thế?

Ngải Lỵ Na nghe vậy tò mò hỏi.

Nguyệt Phi Nhan tỏ vẻ thần bí nói:

- Hì hì, không nói cho các ngươi biết đâu, đợi đến buổi tối mọi người sẽ biết thôi.

Nguyệt Thấm Lan trợn trắng mắt với con gái, đả kích:

- Mau ăn điểm tâm đi, sau đó phải đến căn cứ Không Quân nữa.

- A, ta biết rồi mà ~

Trong mắt của Nguyệt Phi Nhan lộ vẻ u oán, ủ rũ cúi đầu cụp đuôi đi tới nhà ăn.

Nguyệt Thấm Lan và Ngải Lỵ Na liếc nhìn nhau, không khỏi bật cười.

Bên kia, Ly Nguyệt rời khỏi Khu Vực Trung Ương đến Khu dân cư, ngoại hình và khí chất của cô gái tóc trắng rất nổi bật, người qua đường đều lén lút quan sát nàng.

Y Lệ Y đạp xe đạp đi ngang qua, nhìn thấy Ly Nguyệt thì ngừng lại chào hỏi:

- Chào buổi sáng tiểu thư Ly Nguyệt, hôm nay trông ngươi rất xinh đẹp.

- Cảm ơn.

Khóe môi của Ly Nguyệt cong lên.

- Tiểu thư Ly Nguyệt định đi đâu thế?

Y Lệ Y tò mò hỏi.

Cô rất ít khi nhìn thấy Ly Nguyệt mặc quần áo thường ngày, bình thường đều là một thân Khôi Giáp U Linh chín màu, có đôi khi thậm chí không thể nhìn thấy khuôn mặt nàng ấy, chỉ lộ ra một đôi mắt màu bạc không có bị mặt nạ bảo hộ che kín mít.

- Ta đi ăn bánh cuốn.

Ly Nguyệt nhẹ giọng trả lời.

Y Lệ Y bước xuống xe đạp rồi đẩy xe đi tới trước, nghi ngờ hỏi:

- Ta nhớ không lầm thì các hầu gái trong cung điện cũng biết làm bánh cuốn mà, tại sao tiểu thư Ly Nguyệt còn muốn đi ra ngoài ăn chứ?

Ly Nguyệt giải thích:

- Ta đột nhiên muốn ăn, nếu bảo nhóm Tiểu Mật làm ngay thì quá phiền phức, không bằng đi ra ngoài ăn.

Làm bánh cuốn phải chuẩn bị hỗn hợp bột gạo từ sớm, còn phải chuẩn bị nước chấm và nhân bánh, những thứ này đều cần thời gian.

- Thì ra là như vậy.

Y Lệ Y bừng tỉnh gật đầu.

Cô đề nghị:

- Ta cũng muốn ăn bánh cuốn, tiểu thư Ly Nguyệt cùng đi chứ?

- Tốt.

Ly Nguyệt không có từ chối, sánh vai với Y Lệ Y đi tới cửa hàng bánh cuốn cách đó không xa.

Y Lệ Y nghi ngờ hỏi:

- Đúng rồi, tại sao dạo gần đây ta không thấy bệ hạ nhỉ?

- Dạo gần đây Mục Lương bề bộn nhiều việc.....

Ly Nguyệt thuận miệng giải thích một câu.

- Hóa ra là như vậy.

Y Lệ Y chậm rãi gật đầu, không có hỏi tiếp.

Hai người tới cửa hàng bánh cuốn, nhân viên bán hàng nhiệt tình chào hỏi:

- Lão sư Y Lệ Y, ngày hôm nay lại tới ăn bánh cuốn à.

- Đúng vậy, một ngày không ăn cứ cảm thấy thiếu thứ gì đó.

Y Lệ Y mỉm cười gật đầu.

Ly Nguyệt gọi hai phần bánh cuốn rồi ngồi xuống bàn trống cạnh tường, chờ đợi nhân viên bưng bánh cuốn tới.

Cô và Y Lệ Y nhỏ giọng trò chuyện, cảm thán sự biến hoá của vương quốc Huyền Vũ, hồi ức lại dáng vẻ của thành Huyền Vũ trước khi kiến quốc, càng thêm thán phục tốc độ phát triển vương quốc Huyền Vũ.

Bánh cuốn nhanh chóng được bưng lên bàn, đĩa bánh nóng hôi hổi thoạt nhìn rất mê người.

- Ăn ngon thật đấy!

Y Lệ Y nhai bánh cuốn, đôi mắt đẹp híp lại vì thỏa mãn.

Ly Nguyệt gật đầu nhận đồng, bánh cuốn rất ngon, nhưng so với bánh cuốn mà tiểu hầu gái làm ở cung điện vẫn là có chút chênh lệch.

Bánh cuốn ở cung điện làm bằng linh mễ, không giống loại bột gạo làm bánh cuốn thông thường mà đa số dân chúng hay ăn, cho nên sẽ có một ít chênh lệch.

Hai người ăn xong bánh cuốn thì tách ra, Ly Nguyệt đi tới Cửa Truyền Tống Khu Vực Trung Ương đến Vệ Thành Số Mười Hai, như vậy sẽ không cần lãng phí quá nhiều thời gian đi đường.

- Vù vù vù ~~~

Cô gái tóc trắng bước ra Cửa Truyền Tống, bầu trời đang có tuyết rơi, cảnh tượng rất mộng ảo và cực kỳ xinh đẹp.

- Thật đẹp.

Ly Nguyệt vươn tay tiếp được một mảnh bông tuyết, đột nhiên nghĩ tới Mục Lương.

Cô nhẹ giọng lẩm bẩm:

- Hiện tại hắn đang làm gì nhỉ?

Ánh mắt của Ly Nguyệt lấp lóe, không biết Mục Lương có nhớ mình hay không.

Cô gái tóc trắng không suy nghĩ nhiều, cất bước đi tới sân trượt tuyết, hôm nay là sinh nhật của nàng, nên thư giãn và thả lỏng một chút.

Nàng đến sân trượt tuyết chơi trượt băng và trượt tuyết mà hồi lâu không được chơi.

Tuy trên Trà Thụ Sinh Mệnh cũng có sân trượt tuyết và sân trượt băng, nhưng cô gái tóc trắng càng thích bầu không khí ở Vệ Thành Số Mười Hai hơn, dù sao thì nơi này được gọi là thành băng tuyết, nơi khởi nguồn của các trò vận động trên băng tuyết.

- Đông đông đông ~~~

Tiếng Chuông Huyền Vũ báo hiệu chạng vạng tối vang lên, lúc này Ly Nguyệt mới thỏa mãn rời khỏi Vệ Thành Số Mười Hai, chuẩn bị trở về cung điện thưởng thức bữa tối.

Hôm nay cô giải quyết cơm trưa ở Vệ Thành Số Mười Hai, ăn lẩu một người, còn ăn thêm kem ốc quế và đá bào, hưởng thụ một ngày bình yên và phong phú.

- Cộp cộp cộp~

Ly Nguyệt bước ra khỏi Cửa Truyền Tống, cưỡi Thang Vận Chuyển đi tới tầng tám Khu Vực Trung Ương.

Cô mới vừa đi ra khỏi Thang Vận Chuyển thì đã phát hiện cung điện tối đen, bình thường vào thời gian này thì Đèn Lồng Bọ Cánh Cứng đã bắt đầu tỏa sáng rồi mới phải.

Bạn cần đăng nhập để bình luận