Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1641: Đại Nhân Hắc Phượng Hoàng

Mặc Liên vội vàng nói:

- Nó ở vương quốc Hải Đinh, bên cạnh thành Tát Luận.

Hắc Phượng Hoàng lại yên lặng lần nữa, qua hai phút sau mới đáp lại:

- Ta biết rồi, ta sẽ phái người tới xử lý phản đồ, ngươi tiếp tục theo dõi các cô ấy.

- Vâng.

Mặc Liên cung kính đáp lại.

Ma pháp trận yên tĩnh trở lại, không còn truyền ra âm thanh nào nữa.

Mặc Liên yên lặng đợi nửa giờ, sau khi xác định thật sự không có âm thanh nào thì mới đứng dậy xóa ma pháp trận.

- Lằng nhà lằng nhằng.

Cô ta bĩu môi, xoay người rời đi, chuẩn bị trở về thành Huyền Vũ tiếp tục giám thị Hồng chấp sự.

Mà lúc này ở Sơn Hải Quan, trong phòng nghỉ ở tầng ba, Tạp Giai và Lạp Nhã ngồi đối mặt nhau.

- Tạp Giai, ta thấy sắc mặt của ngươi không tốt cho lắm.

Lạp Nhã quan sát Tạp Giai, cô ấy gần như không động tới món ăn trước mặt.

Sơn Hải Quan có nhà ăn, chuyên phục vụ cho Thành Phòng Quân canh gác nơi đây.

Thức ăn trong nhà ăn không tệ, Lạp Nhã và Tạp Giai đều sẽ đi nhà ăn mua cơm ăn.

- Vậy sao?

Tạp Giai nghe vậy đặt đũa xuống rồi giơ tay xoa mặt mình.

Lạp Nhã chớp mắt, nhẹ giọng hỏi:

- Ngươi vẫn còn lo nghĩ chuyện của Hắc Phượng Hoàng sao?

- Ừ.

Tạp Giai thở dài, hoàn toàn không còn hứng thú ăn uống gì nữa.

Lạp Nhã thở dài, hạ quyết tâm nói:

- Thôi, để ta giúp ngươi bói một quẻ đi.

- Thật sao?

Đôi mắt của Tạp Giai lập tức sáng ngời.

- Ta có bao giờ lừa ngươi chưa?

Lạp Nhã liếc đối phương, vươn tay đẩy khay đồ ăn trước mặt ra.

Gương mặt xinh đẹp của Tạp Giai ửng đỏ, dịu dàng thúc giục:

- Vậy ngươi mau bói toán đi.

- Được.

Lạp Nhã thần sắc chuyên chú.

Cô lấy ra vài viên tinh thạch ma thú rồi đặt chúng lên trên mặt bàn, tạo thành một ngôi sao năm cánh theo trình tự đặc biệt, sau đó dùng bút lông vẽ hình giữa ngôi sao năm cánh đó rồi rót ma lực vào trong.

Tạp Giai kiên nhẫn chờ đợi.

Dụ~~

Ngôi sao năm cánh trên bàn sáng lên, tinh thạch ma thú đột nhiên lơ lửng trên không, gợn sóng vô hình khuếch tán ra rồi bao trùm Lạp Nhã.

Cô nhắm mắt lại, bắt đầu bói toán chuyện liên quan tới Hồng chấp sự và Hắc Phượng Hoàng.

Tạp Giai vô ý thức ngừng thở, không dám quấy nhiễu Lạp Nhã.

Phải biết rằng khi thi triển ma pháp bói toán thì kiêng kỵ nhất là bị người khác quấy rầy.

Nếu như khiến ma pháp gián đoạn vậy thì sẽ bị phản phệ, nhẹ thì nằm trên giường mười ngày nửa tháng, nặng thì linh hồn và tinh thần bị thương, nghiêm trọng hơn là sẽ biến thành đồ đần.

Tạp Giai nhìn về phía cửa phòng, nếu có ai tới gần thì nàng sẽ lập tức bước tới đuổi bọn họ đi.

Thời gian trôi qua, năm phút sau thì Lạp Nhã mở mắt ra, toát mồ hôi đầy đầu.

- Thế nào rồi?

Tạp Giai vội vàng truy hỏi.

Lạp Nhã thở phào một hơi, hổn hển nói:

- Ta thấy được rồi, trong tương lai thật sự có Hắc Ma Pháp Sư tới thành Huyền Vũ, đến nỗi là ai thì ta không rõ ràng lắm.

- Vậy có nghĩa là chúng ta đã bại lộ?

Tạp Giai cau mày nói.

- Đúng thế.

Lạp Nhã gật đầu với thần sắc nghiêm túc, cắn môi dưới, lạnh nhạt nói:

- Chuyện này có liên quan tới thuộc hạ của ngươi.

- Ai?

Chân mày của Tạp Giai nhíu sâu hơn.

Lạp Nhã nhớ lại nội dung bói toán, suy nghĩ một chút rồi nói:

- Hình như cô ta tên là Mặc Liên, bây giờ đang ở thành Huyền Vũ.

- Mặc Liên!

Tạp Giai bừng tỉnh, với tính cách của Mặc Liên thì đúng là cô ta sẽ tố cáo việc mình phản bội cho Hắc Phượng Hoàng.

Tạp Giai bắt được một tin tức khác, kinh ngạc hỏi:

- Ngươi nói cô ta đang ở ngay tại thành Huyền Vũ?

- Đúng vậy, về phần đang ở đâu thì ta không biết.

Lạp Nhã lạnh nhạt nói.

- Ta muốn nói cho thành chủ, để ngài ấy cho người tới bắt cô ta.

Tạp Giai lập tức đứng dậy.

- Hai ta cùng đi.

Lạp Nhã vịn bàn cũng muốn đứng dậy.

Tạp Giai lắc đầu, nghiêm túc nói:

- Không cần, lúc này ngươi đang suy yếu, nghỉ ngơi một hồi đi.

Thi triển ma pháp bói toán sẽ có hao tổn cực lớn đối với cơ thể tổn, cho nên Tạp Giai muốn Lạp Nhã nghỉ ngơi khôi phục sức lực.

Lạp Nhã khuyên:

- Bây giờ cũng không còn sớm, ngày mai ngươi báo cáo cũng không muộn, bây giờ thành chủ không nhất định gặp ngươi đâu.

- Ta muốn liên lạc khu Trung Ương trước hỏi một chút.

Tạp Giai bỏ lại một câu rồi nhanh chóng xoay người rời đi phòng nghỉ.

……………

Cộp cộp cộp ~~

Tiểu Mật bước nhanh đến thư phòng, khi tới gần thư phòng rồi thì mới đi chậm lại.

Cộc cộc cộc ~~

Cô bé giơ tay gõ vang cửa phòng:

- Thành chủ đại nhân đang bận sao?

- Vào đi.

Giọng nói không có chút cảm xúc nào của Mục Lương vang lên.

Tiểu hầu gái đẩy cửa phòng rồi đi vào trong, nhìn thấy anh đang duỗi thắt lưng và cử động mười ngón tay.

- Đại nhân, tiểu thư Tạp Giai ở Sơn Hải Quan truyền tin tức tới.

Tiểu Mật đi lên trước, đưa phần văn kiện viết tay cho Mục Lương, trên đó viết những gì Tạp Giai đã nói.

Anh tiếp nhận văn kiện rồi đọc lướt qua.

- Hắc Phượng Hoàng đã biết về thành Huyền Vũ, một tên Hắc Ma Pháp Sư tên là Mặc Liên đang mai phục trong thành.

Mục Lương nhíu mày, suy nghĩ một chút, ngước mắt nói:

- Đi gọi Ngôn Băng tới đây.

Hôm qua, Ngôn Băng trực đêm, hôm nay là ngày nghỉ của cô ấy.

- Vâng.

Tiểu Mật ngoan ngoãn lên tiếng, sau đó xoay người bước nhanh rời đi thư phòng.

Mười lăm phút sau, cô gái tóc tím đang đánh bài được gọi vào trong thư phòng.

Ngôn Băng nhẹ giọng hỏi:

- Mục Lương, có nhiệm vụ gì sao?

- Ừ, ngươi xem cái này trước đi.

Mục Lương đẩy văn kiện trên bàn tới trước mặt cô gái tóc tím.

Ngôn Băng cầm văn kiện lên đọc từ đầu, hai phút sau, sắc mặt của cô trở nên nghiêm túc, ngước mắt hỏi:

- Ngươi muốn ta tìm được người tên Mặc Liên này?

- Không sai, tìm được cô ta và mang về đây.

Mục Lương bình tĩnh nói.

- Vâng.

Ngôn Băng gật đầu thật mạnh.

Mục Lương nhắc nhở:

- Ngươi đi tìm Tạp Giai trước đi, dò hỏi rõ ràng dáng vẻ của Mặc Liên trông như thế nào rồi lại tra đơn đăng ký vào thành.

- Vâng, ta rõ rồi.

Ngôn Băng giơ tay chào theo kiểu nhà binh.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Sau khi ngươi làm xong chuyện này thì ta sẽ cho ngươi nghỉ thêm hai ngày.

- Được.

Khóe môi của Ngôn Băng hơi cong lên, nàng lại giơ tay chào lần nữa rồi mới xoay người rời đi thư phòng.

Khi Ngôn Băng trở về Thiên Điện thì Ngải Lỵ Na và Nguyệt Phi Nhan vẫn còn cầm bài trong tay, hai người nói chuyện phiếm như không có chuyện gì xảy ra.

Ngôn Băng liếc nhìn những quân bài được đặt xuống trước khi rời đi, chúng được cố ý xếp chỉnh tề mà bây giờ lại hơi rối loạn, nàng lại nhìn thoáng qua bài trong tay cô gái tóc đỏ, thiếu vài lá.

Nguyệt Phi Nhan hồn nhiên nói:

- Ngươi đã về rồi, tiếp tục đánh thôi.

- Ta nhất định sẽ thắng ngươi.

Ngải Lỵ Na nghiêm túc nói.

Ngôn Băng nhẹ nhàng nói:

- Các ngươi tìm Ly Nguyệt đánh đi, ta có việc muốn đến Sơn Hải Quan.

- A, đánh xong trận này lại đi không được sao?

Ngải Lỵ Na xụ mặt xuống, vất vả lắm cô mới thay bài với cô gái tóc đỏ, bây giờ lại nói không đánh?

Nguyệt Phi Nhan lắc đầu, hồn nhiên nói:

- Ta không đánh với Ly Nguyệt đâu, cô ấy có mắt nhìn xuyên thấu, lấy bài gì thì đều bị cô ấy nhìn thấu.

- Vậy các ngươi đổi bài không sợ bị ta phát hiện sao?

Ngôn Băng nói với giọng điệu nhẹ nhàng.

Bạn cần đăng nhập để bình luận