Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1030: Thành Chủ Đại Nhân, Ngươi Phải Đề Phòng Ly Nguyệt, Cẩn Thận Bị Cô Ấy Nhìn Hết

Vẻ mặt Ly Nguyệt trịnh trọng hẳn lên, cô nghiêm mặt nói:

- Mục Lương, lão đã sớm tới Thành Huyền Vũ từ lâu rồi. Có phải lão có mục đích gì không?

- Ta cũng không nghĩ ra lão có mục đích gì, với lại trên người lão có vết thương.

Mục Lương lắc đầu, lạnh nhạt nói:

- Dựa theo cách nói của lão, lão đến Thành Huyền Vũ chỉ vì dưỡng thương.

- Không thể thả lỏng cảnh giác, vẫn nên phái người đi nhìn chằm chằm lão vẫn tốt hơn.

Ly Nguyệt lộ ra vẻ mặt nghiêm túc nói.

Mục Lương vỗ nhẹ nhẹ bả vai cô gái tóc bạch kim, ôn nhu nói:

- Không cần, Thiên Cức Quan có Ong Chúa cùng đàn ong thợ, chúng nó chính là cơ sở ngầm tốt nhất.

- Vậy là tốt rồi...

Ly Nguyệt gật nhẹ đầu.

- Mục Lương đại nhân, huấn luyện đã bắt đầu rồi.

Ngải Lỵ Na hô

- Đã biết.

Mục Lương quay người lại, nhìn về phía đội không quân đã đeo bao dù chỉnh tề. Những binh lính bên cạnh, leo lên chỗ ngồi phi hành trên người ong thợ cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.

Huấn luyện bay trên không trung được chia làm hai nhóm tiến hành, ong thợ cấp sáu chỉ có trăm con, không thể để cho tất cả đội không quân đều thực hành được.

- Bắt đầu đi.

Mục Lương vung tay lên.

- Mọi người, chuẩn bị sẵn sàng.

Ngải Lỵ Na đồng thời cao giọng khẽ kêu.

Trăm lính không quân đều chỉnh tề xoay người ngồi lên mình ong thợ, sau đó đặt hai chân cố định tại chỗ ngồi phi hành, hai tay cầm thanh khống chế cánh ong thợ.

- Cất cánh.

Ngải Lỵ Na ra lệnh một tiếng.

Ong ong dụ…

Trăm con ong thợ cấp sáu đồng thời chấn động cánh bay lên, làm dấy lên một trận gió to thổi bay cát bụi trên mặt đất.

- Cảnh tượng này thực đồ sộ.

Đôi mắt đẹp màu bạch kim của Ly Nguyệt tỏa sáng, cô nhìn chăm chú trận địa trăm con ong thợ tạo thành một hình vuông bay lên trời cao.

- Nhưng số lượng này vẫn chưa đủ.

Mục Lương nhỏ giọng thì thầm.

Anh đang suy nghĩ, có nên tiến hóa Ong Chúa đến cấp chín hay không, nếu nó lên cấp chín có thể sinh ra thêm nhiều ong thợ cấp cao hơn.

- Phi Nhan, ngươi phụ trách bên trái, ta phụ trách bên phải.

Hi Bối Kỳ lanh lảnh nói.

Cô dồn sức vào hai chân, thân thể bay lên trời, trong nháy mắt hai tròng mắt màu vàng biến thành màu máu, đôi cánh to lớn mở ra sau lưng, cô cũng đập cánh đuổi theo bầy ong thợ.

- Được thôi.

Nguyệt Phi Nhan gật đầu.

Cô quay đầu lại nhìn về phía đám người Thái Khả Khả, hạ lệnh nói:

- Các ngươi nhớ chuẩn bị tốt công tác an toàn, để phòng có chuyện ngoài ý muốn phát sinh.

- Vâng.

Đám người Thái Khả Khả nghiêm túc lên tiếng.

Cô gái tóc xanh biến thành người rồng, cũng bay lên trời cao, xoay quanh bầy ong thợ.

Tạp Ny Y, Tạp Lý, Hạ Lạc đồng thời giương cánh bay lên, cùng Thái Khả Khả phụ trách công tác an toàn trong quá trình huấn luyện phi hành trên không trung.

- Đi lên nhìn.

Mục Lương ý niệm vừa động.

Lực lượng vô hình nâng anh và thân thể Ngải Lỵ Na cùng bay lên, vững vàng dừng lại giữa không trung. Mục Lương nghiêng đầu hỏi:

- Ngải Lỵ Na, ngươi có phát hiện ra chỗ nào không bình thường trên thân thể hay không?

Ngải Lỵ Na lắc đầu, ngây thơ nói:

- Không có nha, ta cảm thấy rất tốt.

- Một chút biến hóa cũng không có sao?

Ly Nguyệt cong môi hỏi.

Ngải Lỵ Na đưa tay lên nhéo khuôn mặt tươi cười của cô gái tóc bạch kim, tức giận nói:

- Làm sao? Ngươi còn hy vọng ta xảy ra vấn đề sao?

- Ta đã trở thành người thức tỉnh.

Ly Nguyệt nở nụ cười chân thành nói.

- Ngươi đã trở thành… Thức tỉnh giả rồi sao?

Ngải Lỵ Na khẽ nhếch đôi môi phấn hồng, lại trợn tròn đôi mắt đẹp màu hồng nhạt, sau đó cô nghiêng đầu hỏi.

Ly Nguyệt dịu dàng trả lời:

- Vừa thức tỉnh trên đường tới đây.

- A a…

Ngải Lỵ Na buồn bã cúi đầu xuống, cô cất giọng rầu rĩ nói:

- Vì sao ngươi đã trở thành người thức tỉnh, còn ta chưa thấy có biến hoá gì?

Mục Lương buồn cười nói:

- Cho nên ta mới hỏi ngươi, có phát hiện chỗ nào không bình thường trên cơ thể hay không?

- Không có, không hề có biến hoá gì cả.

Ngải Lỵ Na xụ mặt, trên khuôn mặt đáng yêu hiện lên vẻ buồn bực cùng mất mát. Ly Nguyệt ôn nhu hỏi:

- Ngươi lại cẩn thận cảm thụ một chút xem sao, thật sự không có biến hóa gì hả?

Cô gái tóc hồng cắn môi dưới, lại một lần nữa cẩn thận cảm thụ biến hóa trong thân thể.

- Vẫn không có!

Ngải Lỵ Na than thở, mất mát nói:

- A, ta cũng muốn trở thành thức tỉnh giả......

- Đừng nóng nảy, có lẽ ngày mai ngươi sẽ thức tỉnh thôi.

Mục Lương dùng thanh âm an ủi cô.

- Hy vọng là như vậy.

Ngải Lỵ Na quyệt miệng, than thở một tiếng.

Cô dùng ánh mắt hâm mộ hỏi:

- Ly Nguyệt, ngươi thức tỉnh năng lực gì vậy?

- Mục Lương nói là Mắt Xuyên Thấu.

Ly Nguyệt nói xong nhìn về phía Mục Lương.

- Mắt Xuyên Thấu sao?

Ngải Lỵ Na chớp chớp đôi mắt đẹp màu hồng nhạt.

Ly Nguyệt nhắm mắt lại, tới khi cô mở mắt ra, con ngươi bạch kim đã biến thành nửa trong suốt.

Cô nhìn về phía khôi giáp u linh trên người Ngải Lỵ Na, bình tĩnh mở miệng:

- Hôm nay, ngươi mặc đồ nhỏ màu đỏ.

- Ngươi, ngươi… làm sao ngươi biết?

Ngải Lỵ Na kinh hô một tiếng, khuôn mặt tươi cười của cô lập tức hiện lên một mảnh phấn hồng.

Ngày hôm qua, cô không ở trong khu Trung Ương, lẽ ra hôm nay không ai biết quần áo nhỏ trong người cô mới đúng.

- Ta nhìn được mà.

Ly Nguyệt chớp chớp mắt đẹp, con ngươi đã khôi phục lại bình thường.

- Năng lực thức tỉnh của ngươi thật thú vị!

Đôi mắt đẹp của Ngải Lỵ Na sáng lên.

Sau đó, cô nghiêng đầu nhìn về phía Mục Lương, trong đáy mắt toát lên một tia cổ quái.

-??

Khóe mắt Ly Nguyệt giật giật, cô tức giận nói:

- Ngươi đang nghĩ lung tung cái gì đấy?

- Ai nha nha, ta không có nghĩ lung tung nha, là trong lòng ngươi có ý đồ xấu.

Ngải Lỵ Na che miệng trêu chọc nói.

Cô nhìn về hướng Mục Lương, dùng ngữ khí trêu ghẹo nhắc nhở:

- Thành chủ đại nhân, ngươi phải đề phòng Ly Nguyệt, cẩn thận bị cô ấy nhìn hết.

-...

Mục Lương lập tức bật cười, có nên nói chuyện anh đã bị cô ấy nhìn hết ra không nhỉ?

Ly Nguyệt nhìn chằm chằm vào cô gái tóc hồng, nhịn không được nhe ra hàm răng màu trắng.

- Ngải Lỵ Na, ta nghĩ ngươi bị ngứa da rồi.

Cô ngại ngùng đỏ mặt uy hiếp.

Những lời vừa rồi của cô gái tóc hồng, đã thành công làm cô nhớ lại hình ảnh trong xe. Đến tận bây giờ cô vẫn nhớ rõ như in dáng người rắn chắc của Mục Lương.

- Ha ha ha!

Ngải Lỵ Na vui cười.

- Được rồi, đừng đùa nữa, huấn luyện phải bắt đầu rồi.

Mục Lương vươn tay, nhẹ nhàng gõ lên mũ giáp của cô gái tóc hồng.

- Vâng!

Ngải Lỵ Na tắt nụ cười trên mặt, thần sắc trở nên nghiêm túc hơn.

Trái tim Ly Nguyệt đập nhanh hơn, cô lặng lẽ liếc mắt nhìn Mục Lương một cái, thấy biểu cảm bình tĩnh trên mặt anh, lúc này mới cô mới thở phào một hơi. Sau đó, cô quay mặt nhìn về phía trước. Lúc này trên bầu trời, đội không quân đã bắt đầu điều khiển yên bay, khống chế ong thợ hoàn thành một ít động tác có độ khó cực cao.

Ví dụ như, ngưng lại giữa khoảng không, sau đó xoay tròn một góc một trăm tám mươi độ, hoặc khi đang phi hành với tốc độ cao, thì xoay tròn ba trăm sáu mươi độ, tiếp theo thực hiện những động tác lao xuống, bay cao, trốn tránh…

Hai chân của lính không quân, được cố định trên chỗ ngồi phi hành, cho nên không có tình trạng binh lính bị rơi khỏi lưng ong thợ.

- Tốt lắm, lại thực hiện lại một lần những động tác vừa rồi.

Nguyệt Phi Nhan hài lòng hô.

- Vâng.

Đội không quân hưng phấn hô.
Bạn cần đăng nhập để bình luận