Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2468: Nữ Vương Tinh Linh! Tìm Kiếm.

- Không được, chiến đấu chỉ biết hủy diệt Rừng U Linh

Nữ vương Tinh Linh lắc đầu.

Cô ngồi dậy, quần áo mềm mại bằng lá cây trên người thõng xuống, chậm rãi nói:

- Huống hồ bí cảnh đã không còn ổn định.

- Bí cảnh không ổn định sao?

Ba người Tây Ninh lộ ra vẻ mặt khó hiểu.

- Ừm, hai năm qua bí cảnh dần không còn vững chắc như trước, thậm chí là có khả năng sụp đổ.

Nữ vương Tinh Linh thở dài một tiếng.

Tây Ninh như chợt hiểu rõ chuyện gì đó, đôi mắt trợn to nói:

- Cho nên nữ vương đại nhân vẫn luôn ở mãi trong hốc cây là vì duy trì bí cảnh không sụp đổ sao?

Nữ vương gật đầu đáp:

- Ừm, ta không thể rời đi, nếu không trong vòng ba ngày bí cảnh sẽ hoàn toàn đổ nát, đây là chuyện không thể thay đổi.

Khi Nữ vương Tinh Linh được tuyển chọn thì cô cũng đã bị ràng buộc với bí cảnh.

Bí cảnh đổ nát thì Nữ vương Tinh Linh sẽ bị trọng thương, thậm chí là tử vong.

- Tại sao lại là như vậy chứ....?!

Tây Tây Lý và Phi Phi khiếp sợ lên tiếng.

Tây Ninh vội hỏi:

- Nữ vương đại nhân, chỉ cần ngài không có việc gì thì bí cảnh vẫn luôn tồn tại sao?

Nữ vương Tinh Linh lắc đầu nói:

- Không phải, dù Rừng U Linh không có việc gì thì ta cũng chỉ có thể ổn định bí cảnh thêm một năm nữa thôi.

- Một năm? Vậy sau một năm chúng ta phải làm sao bây giờ?

Tây Tây Lý khiếp sợ hỏi.

Nữ vương lạnh nhạt nói:

- Một năm sau chúng ta phải rời đi bí cảnh, đi tìm nơi ở mới.

- Nhưng đi đâu mới được?

Sắc mặt của Tây Tây Lý trắng bệch, cô không cách nào tưởng tượng được nếu sau này không có bí cảnh thì tộc Tinh Linh phải sinh sống như thế nào.

- Không biết, điều này cần các ngươi đi tìm.

Nữ vương Tinh Linh thở dài nói.

Cô không cách nào rời đi Tinh Linh bí cảnh, nếu không bí cảnh sẽ nhanh chóng sụp đổ, khiến tộc Tinh Linh rơi vào nguy hiểm.

Tây Tây Lý cắn môi dưới, lẩm bẩm:

- Địa phương vừa an toàn vừa phải cách nhân loại...

Tây Ninh thở dài nói:

- Tìm được một nơi cách xa loài người không dễ đâu.

Phi Phi mở miệng nhắc nhở:

- Hiện tại trước hết phải nghĩ biện pháp ngăn lại đoàn Kỵ Sĩ, nếu không Rừng U Linh sẽ gặp nguy hiểm.

- Nhưng làm sao để cản bọn hắn đây?

Tây Ninh mím môi, nhìn về phía nữ vương Tinh Linh.

Cô không nhịn được nói:

- Nữ vương đại nhân không cho chúng ta phản kháng, cũng không để chúng ta chém giết với bọn chúng.

- Đánh đánh giết giết không thể giải quyết vấn đề.

Nữ vương lắc đầu nói.

Khóe mắt của Phi Phi co giật một cái, phản bác:

- Thế nhưng đánh đánh giết giết là có thể tiêu diệt tộc Tinh Linh chúng ta.

Tây Ninh gật đầu nhận đồng, Nữ vương Tinh Linh quá mềm yếu, điều này làm cho tộc Tinh Linh rất bị động.

Nữ vương Tinh Linh hỏi:

- Ta không cách nào rời đi bí cảnh, chỉ dựa vào các ngươi thì có thể chống đỡ những Kỵ Sĩ kia sao?

- Rất khó....

Ánh mắt của Phi Phi lấp lóe, Kỵ Sĩ Trưởng là cường giả Chí Tôn, mặc dù chỉ là Chí Tôn sơ cấp nhưng hắn ta vẫn có năng lực san bằng Rừng U Linh.

- Vậy rời khỏi nơi này thôi.

Nữ vương Tinh Linh đột nhiên lên tiếng.

- A? Rời đi?

Đám người Tây Tây Lý ngạc nhiên nhìn về phía nữ vương Tinh Linh.

- Sớm muộn gì cũng phải rời đi nơi này, hiện tại đi sớm một chút cũng không quá khác biệt.

Nữ vương Tinh Linh bình thản bảo.

……….

Trong vương thành vương quốc Người Thú.

Cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ đột nhiên tỏa ra ánh sáng xanh, hấp dẫn sự chú ý của Huyền Điểu.

- Đây là thế nào?

Huyền Điểu nghiêm túc nhìn chằm chằm vào cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh.

- Ông ~

Ánh sáng xanh thoáng hiện, Tinh Linh Sinh Mệnh lôi kéo Mục Lương bước ra khỏi thân cây.

- Cha, đến nơi rồi.

Linh Nhi ngây thơ nói.

- Ừm, vất vả cho ngươi.

Mục Lương vươn tay ngưng tụ ra một đoàn nguyên tố sinh mệnh và đưa đến trước mặt Linh Nhi.

Đôi mắt đẹp của Linh Nhi sáng ngời, ôm lấy nguyên tố sinh mệnh hút lấy hút để.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Trở về đi, khi nào cần ngươi thì ta sẽ gọi.

- Vâng.

Linh Nhi nhỏ nhẹ đáp, lắc mình trở lại bên trong cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh.

Huyền Điểu cao giọng hô to:

- Huyền Vũ bệ hạ.

Mục Lương nhìn thoáng qua, Huyền Điểu đang đứng chờ đợi cách đó không xa, anh từ trên trời giáng xuống hạ cánh trước mặt cô.

- Tại sao bệ hạ đột nhiên lại tới đây thế?

Huyền Điểu cung kính hành lễ.

- Có việc đi ngang qua.

Mục Lương nhàn nhạt nói.

Huyền Điểu cung kính hỏi:

- Bệ hạ có cần ta giúp một tay không?

- Không cần đâu, ngươi bảo vệ vương quốc Người Thú cho tốt là được.

Mục Lương bình tĩnh mở miệng.

- Vâng.

Huyền Điểu cung kính gật đầu.

Mục Lương bình thản hỏi:

- Việc mà ta dặn ngươi làm thế nào rồi?

Huyền Điểu đáp với giọng điệu nghiêm túc:

- Bệ hạ yên tâm, ta đã bảo các Thống Lĩnh đi triệu tập người thú, sau đó sẽ dàn xếp bọn hắn ở trong vương thành.

Hư Quỷ băng qua kênh Sương Mù, có sự uy hiếp của Vua Hư Quỷ, vương quốc Người Thú muốn vượt qua kiếp nạn lần này dưới tình huống không có cường giả Thánh giai thì chỉ có thể dựa vào cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh.

Có cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh ở đây, Phân Thân của Mục Lương có thể nhanh chóng chạy tới trợ giúp, Tinh Linh Sinh Mệnh cũng có thể xuất hiện, thực lực của cô bé không thua kém gì Mộc Phân Thân.

Thực lực của Tinh Linh Sinh Mệnh mạnh hay yếu được quyết định bởi Trà Thụ Sinh Mệnh, mà Trà Thụ Sinh Mệnh đã lên đến cấp 12, tương đương với sự tồn tại Thánh giai.

Mục Lương nhàn nhạt hỏi:

- Ừm, dạo gần đây có phát hiện tung tích của Hư Quỷ không?

- Bẩm bệ hạ, tạm thời không có.

Huyền Điểu lắc đầu.

- Ừm, không sao.

Mục Lương nói xong nhắm mắt lại.

- Ông ~

Cành cây Trà Thụ Sinh Mệnh khổng lồ khẽ run lên, từ cành lá tản mát ra một mảng ánh sáng xanh rồi khuếch tán ra ngoài như gợn sóng, cấp tốc bao trùm không gian xung quanh.

Huyền Điểu ngẩng đầu, nhìn chăm chú vào sóng gợn khuếch tán đến đường chân trời, sau đó biến mất ở phía xa xăm.

- Không cảm nhận được khí tức của Hư Quỷ.

Mục Lương mở mắt nói.

Anh mới vừa mượn năng lực của Trà Thụ Sinh Mệnh để dò xét tình huống xung quanh.

Mục Lương suy nghĩ một chút, quay đầu nhìn về phía biển khơi, cất bước biến mất tại chỗ.

Huyền Điểu đứng tại chỗ đợi một hồi, sau khi xác định Mục Lương sẽ không trở về mới xoay người trở lại vương cung.

Cô đang đợi các người thú Thống Lĩnh trở về, lại điều động người thú Kỵ Sĩ bảo vệ vương thành, chờ đợi Hư Quỷ xuất hiện.

Bên kia, Mục Lương thi triển năng lực Nhảy Vọt Ám Ảnh, cơ thể biến mất rồi lại xuất hiện, chỉ chớp mắt đã cách xa vương thành Người Thú.

Anh đang chạy về phía bờ biển, lấy tốc độ của anh mà đi đường không ngừng nghỉ thì chiều nay là có thể đến nơi.

Mục đích của Hư Quỷ băng qua kênh Sương Mù là tiến vào đất liền, cho nên bọn chúng nhất định phải đi qua chỗ giao giới giữa biển và đất liền, những vương quốc vùng duyên hải là nơi có khả năng gặp được Hư Quỷ và Vua Hư Quỷ nhất.

Ý tưởng của Mục Lương là đi dọc các vương quốc ven biển nhìn xem có tìm được Hư Quỷ hay không, đồng thời tìm quốc vương của bọn hắn “nói chuyện một chút”

Bạn cần đăng nhập để bình luận