Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2007: Trùng Hút Máu



Bốn con Rồng Bay, có hai con đã ngã xuống đất không nhúc nhích, chúng nó bị Hoa Vạn Gai đâm trúng, tạm thời không có nguy hiểm tánh mạng.

Hai con Rồng Bay còn lại thì gào thét liên tục, phẫn nộ nhìn chằm chằm Thành Phòng Quân xung quanh.

Các Long Vệ nỗ lực trấn an cảm xúc của Rồng Bay, vội vàng giải thích:

- Chúng ta không có ác ý, chuyện này là ngoài ý muốn.

Tát Nhạc Phân lạnh lùng nói:

- Ta biết, nếu không thì các ngươi đã chết rồi.

Khi Rồng Bay đột nhiên phát cuồng thì cô có mặt ở hiện trường, cảm thấy chuyện này có chút vấn đề cho nên gọi người thông báo tới Trung Ương.

…………..

Nguyệt Phi Nhan vừa rơi xuống đất, vội vàng đi ra phía trước, nghiêm túc tiếng hỏi:

- Tát Nhạc Phân, chuyện gì xảy ra?

- Đội trưởng, hai con Rồng Bay kia không hiểu vì sao, đột nhiên lại trở nên phát cuồng.

Tát Nhạc Phân nghiêm túc báo cáo.

- Ta xem một chút.

Nguyệt Phi Nhan nghe vậy đi ra phía trước, muốn đến gần nhìn Rồng Bay đang nổi điên để xem xảy ra chuyện gì.

- Đội trưởng, cẩn thận một chút.

Tát Nhạc Phân nhắc nhở một câu.

Nguyệt Phi Nhan khoát tay áo, không thèm để ý nói:

- Không có việc gì, hai con rồng mà thôi.

- Đạp đạp đạp ~

Mục Lương với Long Chủ cũng đi lên trước.

Lúc này, Tát Nhạc Phân mới lưu ý đến hai người, vội vã cung kính cúi chào:

- Thành Chủ Đại Nhân!

- Long chủ đại nhân!

Long Vệ nhóm thấy Long Chủ trở về, đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

- Kể lại tình huống từng chi tiết không bỏ sót.

Long Chủ trầm giọng nói.

Long Vệ cung kính nói:

- Long Chủ đại nhân, hai con rồng này giống với mấy con Rồng Bay khác, cũng đều phát bệnh.

Sắc mặt của Long Chủ trở nên khó coi, lại có hai con gặp chuyện không may, mà lại còn con có thân thể khoẻ mạnh, đã trưởng thành.

Nguyệt Phi Nhan đi tới trước mặt hai con rồng bị đánh ngã, bọn chúng nằm trên mặt đất không động đậy, chỉ có phần bụng hơi phập phồng, chứng minh bọn chúng chưa chết.

Thiếu nữ đi quanh Rồng Bay hai vòng, trên người có mấy vết thương, hiển nhiên là bị Hoa Vạn Gai đâm bị thương, gây tê làm cho bọn chúng ngã xuống đất không dậy nổi.

Cô đi đến gần quan sát những vết thương kia, phát hiện máu đã dừng chảy, nhưng có thể ngửi được một cỗ mùi thúi.

- Mùi thật là thúi.

Nguyệt Phi Nhan cau mày nói.

Cô do dự một chút, đưa tay đè lên da chung quanh vết thương, một đoàn dịch hôi thối máu đen chảy ra.

- A ~~~

Trên mặt Nguyệt Phi Nhan lộ tia ghét bỏ, trong tay sinh ra một đám lửa, ngay lập tức đốt máu đen dính trên tay.

- Đạp đạp đạp ~~~

Mục Lương với Long Chủ cũng tới trước mặt Rồng Bay, nhìn vết thương Rồng Bay chảy ra máu đen, sắc mặt bọn họ cũng thay đổi.

- Quả nhiên.

Long Chủ trầm mặt, nghiêng đầu nhìn về phía Mục Lương nói:

- Các hạ không phải muốn xem Rồng Bay như thế nào sao, hiện tại đã có.

Mục Lương không để ý đến Long Chủ, còn đang quan sát hai con rồng xảy ra chuyện, phát hiện bộ phận cơ thịt trong cơ thể nó đã xuất hiện diện tích lớn thối rữa.

- Trước đây, hai con này có xảy ra tình huống khác thường khác không?

Anh quay đầu hỏi.

Long Vệ khống chế Rồng Bay gặp chuyện không may, lắc đầu nói:

- Không có, trước khi đến nơi đây, bọn chúng đều rất bình thường.

- Những con rồng khác xảy ra chuyện cũng đều như thế.

Long Chủ thấp giọng nói.

Mục Lương lại hỏi:

- Mấy con chết đi, có giải phẫu ra thử không?

Long Chủ lắc đầu:

- Không có, ta hoài nghi bệnh này có tính truyền nhiễm, nên dùng lửa đốt sạch thi thể.

- Ừm.

Mục Lương chậm rãi gật đầu.

Trong lòng anh cũng không dùng manh mối, muốn giải phẫu con rồng trước mặt, nhưng nó còn chưa có chết, dựa vào trình độ hiếm hoi của Rồng Bay thì chắn chắc Long Chủ hiển nhiên sẽ không thể nào đồng ý.

Nghĩ tới đây, anh ngưng tụ ra một đoàn sinh mệnh nguyên tố rót vào trong cơ thể Rồng Bay.

Sinh mệnh nguyên tố tiến vào trong cơ thể bọn chúng, lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được trị liệu miệng vết thương của bọn nó, máu đen tựa như gặp phải nhiệt độ cao, rất nhanh đã bị tan rã, từ vết máu chảy ra trong cơ thể.

Cũng không lâu lắm, vết thương rất nhanh khép lại, chỉ lưu lại một đạo dấu vết. Mục Lương nhìn máu đen dưới mặt đất, ngồi xổm người xuống muốn chạm vào.

- Mục Lương, cẩn thận bị lây bệnh.

Nguyệt Phi Nhan khẩn trương nói.

- Không có việc gì.

Bề mặt da của Mục Lương hiện một lớp giáp chín màu, đó là năng lực thiên phú của Kỳ Nhông Chín Màu, độ cứng còn cứng hơn so với sắt thép.

Bàn tay của anh chạm vào dòng máu màu đen, ngón tay tinh tế quệt qua thử.

- Ừm?

Chân mày của anh hơi nhăn, đã tìm thấy được thứ gì trong dòng máu màu đen.

- Làm sao vậy?

Nguyệt Phi Nhan khẩn trương hỏi.

- Không có việc gì, trong máu có cái gì đó!

Mục Lương đứng lên, năm ngón tay vươn về hướng về phía trước, huyết dịch trên mặt đất toàn bộ trôi lơ lửng lên.

Anh hơi chuyển động ý nghĩ một chút, dòng máu màu đen phân giải thành từng luồng, giống như sương mù màu đen đang tan biến.

Sau khi huyết dịch bị phân ra, xuất hiện từng con côn trùng thật nhỏ màu đỏ, trước đó bọn chúng bị huyết dịch bao lấy mới không bị người ta phát hiện.

Côn trùng chỉ cỡ một phần mười hạt gạo, toàn thân màu đỏ đậm, dáng dấp cũng rất giống như muỗi, có một đôi cánh thật mỏng.

- Đây là..... Côn trùng?

Nguyệt Phi Nhan đôi mắt trừng mắt.

Long chủ cau mày nói:

- Rồng Bay gặp chuyện không may, chẳng lẽ có liên quan đến những con trùng này?

- Tạm thời không thể xác định.

Mục Lương lạnh nhạt nói, rồi vươn tay, nhẹ nhàng bắt một con Phi Trùng, nó giùng giằng ở đầu ngón tay của anh, dùng hàm răng sắc bén cắn xé da của anh, nhưng hàm răng bị vỡ cũng không cắn nát được.

- Keng! Kiểm tra đo lường thấy sinh mệnh có thể thuần dưỡng, có thuần dưỡng hay không?

Âm thanh gợi ý của hệ thống bất ngờ vang lên từ trong đầu Mục Lương.

Nhưng tay của anh đã bóp chết con côn trùng kia thành thịt nát.

-.....

Anh mím môi một cái, lần nữa bắt thêm một con.

- Ting! Kiểm tra đo lường thấy sinh mệnh có thể thuần dưỡng, có thuần dưỡng hay không?

Âm thanh gợi ý của hệ thống lần thứ hai vang lên.

- Thuần dưỡng.

Trong lòng Mục Lương mặc niệm một câu.

- Keng! Trùng Hút Máu cấp 0 đang được thuần dưỡng.....

- Keng! Tiêu hao 10 điểm thuần dưỡng.

- Trùng Hút Máu thuần dưỡng thành công.

- Keng! Có kế thừa thiên phú của Trùng Hút Máu: Huyết Độc hay không?

Mục Lương hơi nhăn mi, trong lòng anh không tiếng động lên tiếng:

- Kế thừa.

- Keng! Huyết Độc đang thay đổi... Đang thích ứng..... Truyền thừa hoàn tất.

Âm thanh lạnh nhạt của hệ thống dừng lại, thuần dưỡng thành công.

Ngón tay của Mục Lương buông lỏng ra một chút, còn con trùng nhỏ yên tĩnh ghé vào đầu ngón tay của anh, không có nhúc nhích.

Bây giờ, linh trí của nó quá thấp, muốn thông qua nó để biết Rồng Bay xảy ra chuyện gì, còn có chút khó khăn.

- Hệ thống, tiến hóa Trùng Hút Máu đến cấp 6.

Trong lòng Mục Lương nói thầm.

- Keng! Trùng Hút Máu tiến hóa từ cấp 0 đến cấp 6, khấu trừ tiến hóa điểm 1.111.111 điểm.

- Keng! Cấp 6

- Trùng Hút Máu cấp 6 tiến hóa thành công.

Bạn cần đăng nhập để bình luận