Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2022: Trường Kỹ Thuật Phiên Bản Dị Giới



- Cha, có chuyện gì vậy?

Linh Nhi ngoan ngoãn hỏi.

Mục Lương trầm giọng hỏi:

- Mới vừa rồi ngươi có cảm nhận được khí tức của Hắc Ma Pháp Sư không?

Linh Nhi ngây thơ nói:

- Có nha, ta còn đến đó xem qua, nhưng chủ nhân của khí tức kia trốn nhanh quá, ta không tìm được.

- Ngươi cũng không tìm được?

Mục Lương hơi nhướng mày, có thể tránh thoát sự truy tung của Linh Nhi, xem ra thực lực của tên Hắc Ma Pháp Sư trà trộn vào đây sẽ không thấp.

Hai ngón trỏ của Linh Nhi chạm vào nhau, cúi đầu nói:

- Cha, có phải Linh Nhi rất vô dụng không?

Trong lòng Mục Lương mềm nhũn, giơ tay xoa đầu Linh Nhi, an ủi:

- Làm sao có chuyện đó được chứ, chỉ là đối phương quá xảo trá mà thôi.

Đôi mắt đẹp của Linh Nhi sáng lên, gật đầu thật mạnh nói:

- Ta sẽ nhìn chằm chằm khắp thành.

- Được.

Mục Lương cười một tiếng, Tiểu Tinh Linh thật sự rất đáng yêu, làm sao anh trách cứ con bé được, đành giơ tay ngưng tụ một đoàn nguyên tố sinh mệnh rồi đưa cho Linh Nhi, nói:

- Đi thôi.

- Ê a~~~ Cha tốt với ta nhất.

Đôi mắt đẹp của Linh Nhi phát sáng, ôm lấy nguyên tố sinh mệnh rồi biến mất tại chỗ.

Cô đi rồi, trong thư phòng lại trở nên an tĩnh.

- Sẽ là kẻ nào đây?

Đôi mắt đen nhánh của Mục Lương trở nên thâm thúy.

Trong lòng anh liệt ra một phần danh sách, xếp ở vị trí thứ nhất chính là Hắc Phượng Hoàn thần bí, thứ hai chính là Tử chấp sự, Lam chấp sự.

Ánh mắt của Mục Lương loé lên, kết hợp tình báo mà Già Lực Lỗ cung cấp, chỉ có khả năng là mấy người này.

Anh không có miệt mài theo đuổi vấn đề này, binh đến tướng đỡ, nước đến đất cản, tốt nhất là đối phương cả đời đừng ló đầu ra, nếu không nhất định sẽ bị bắt, đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Mục Lương lắc đầu, cầm bút lên chấm vào mực nước, tiếp tục soạn giáo án, vẽ ra các loại bản thiết kế kết cấu, viết xuống ưu điểm và đặc tính kết cấu khác nhau, những kiến thức này vẫn còn nằm ở trong đầu anh.

- Cọt kẹt ~~~

Cửa phòng bị nhẹ nhàng đẩy ra một chút, một đôi mắt màu xanh nước biển nhìn vào trong phòng.

- Quả nhiên là ngươi còn chưa nghỉ ngơi.

Sau khi Nguyệt Thấm Lan nhìn thấy anh, cô đẩy cửa ra và cất bước vào thư phòng.

Mục Lương ôn hòa nói:

- Ta còn có việc chưa làm xong, hơn nữa cũng không cảm thấy buồn ngủ.

- Còn ngươi, tại sao cũng không ngủ thế?

Anh ngước mắt nhìn về phía Nguyệt Thấm Lan.

- Ta vừa mới chợp mắt một lúc.

Cô mặc đồ ngủ rộng thùng thình, cất bước đi tới bên cạnh Mục Lương.

Anh vẫn chưa dừng bút, vừa viết vừa trò chuyện với cô gái ưu nhã:

- Vậy tại sao ngươi không ngủ thêm một lúc đi?

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã nói:

- Ta tới thăm ngươi một chút.

Khóe môi của anh giơ lên, cười trêu ghẹo:

- Mỗi ngày đều có thể thấy ta, chẳng lẽ ngươi nhìn không chán sao?

Nguyệt Thấm Lan trợn trắng mắt, gắt giọng:

- Ngươi cũng thấy ta mỗi ngày đấy thôi, chẳng lẽ không chán à?

- Đương nhiên là không rồi.

Mục Lương cảm thấy buồn cười, đặt bút xuống rồi kéo cô gái ưu nhã vào lòng.

Anh ngửi được mùi hoa nhàn nhạt và mùi thơm cơ thể riêng biệt của nữ nhân, cả hai hòa chung một chỗ làm người ta say mê.

- Ngươi đang viết cái gì đấy?

Lực chú ý của Nguyệt Thấm Lan đặt tại giáo án trên mặt bàn.

Mục Lương ôn hòa giải thích:

- Đây là sách giáo khoa cho Trường Kỹ Thuật.

- Trường Kỹ Thuật?

Trong mắt của Nguyệt Thấm Lan lộ vẻ nghi ngờ.

Anh liền giải thích:

- Ta mới có chủ ý này tối hôm nay, ta muốn xây một khu trường học dạy về các loại kỹ thuật, bồi dưỡng nhân tài các ngành các nghề, như vậy mới có lợi cho việc phát triển lâu dài.

- Đúng là cần một nơi đặc thù để bồi dưỡng nhân tài.

Nguyệt Thấm Lan nghe xong đôi mắt đẹp nhất thời sáng lên, nhanh chóng hiểu rõ mối quan hệ lợi và hại trong đó.

Sau này, thành Huyền Vũ sẽ trở thành vương quốc Huyền Vũ, các ngành các nghề đều sẽ nghênh đón khiêu chiến lớn hơn nữa, việc thiếu khuyết nhân tài hiểu kỹ thuật sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của vương quốc Huyền Vũ.

Nguyệt Thấm Lan nghĩ tới điều gì đó, hỏi:

- Vậy thì chúng ta nên tuyển một nhóm lão sư để giảng bài cho Trường Kỹ Thuật phải không?

- Đúng vậy, có thể lưu ý đến những người có kỹ thuật giỏi về nghề mộc, đầu bếp, thợ vẽ tranh, thợ rèn và những ngành nghề khác.

Mục Lương bình thản nói:

- Chỉ cần bọn họ biết chữ, nhân phẩm và tính cách không thành vấn đề thì đều có thể trở thành lão sư.

- Vâng, ngày mai ta sẽ phân phó thuộc hạ lưu ý một chút.

Nguyệt Thấm Lan gật đầu đáp ứng.

Anh lại dặn dò:

- Ừm, cũng phải làm tốt việc tuyên truyền, những đứa bé lớp lớn sắp tốt nghiệp rồi, bọn họ sẽ là nhóm học sinh đầu tiên của Trường Kỹ Thuật.

Nguyệt Thấm Lan suy nghĩ một chút, gật đầu nói:

- Việc này ta sẽ giao cho Y Lệ Y phụ trách, nàng thành thạo việc này.

- Được rồi.

Mục Lương bình thản nói.

Nguyệt Thấm Lan hỏi:

- Vậy thì có thu học phí không?

Anh nhàn nhạt nói:

- Đương nhiên rồi, dù sao cũng phải thu một ít, nếu không một ít người sẽ cảm thấy đây là giáo dục miễn phí, không chăm chỉ học tập.

- Có lý, nhưng học phí cũng không thể rất cao, như vậy sẽ doạ chạy bọn họ.

Nguyệt Thấm Lan đề nghị.

Hiện tại, tư tưởng của phần lớn dân trong thành là sớm làm việc sớm kiếm tiền, giả sử học phí quá đắt thì bọn họ sẽ từ bỏ.

- Tham khảo bình quân thu nhập của mọi người để định giá học phí đi.

Mục Lương mỉm cười nói.

Đôi mắt đẹp của cô lộ ra ý cười, gật đầu nói:

- Việc này giao cho ta.

Định giá không phải là chuyện qua loa, cô muốn đi điều tra thị trường, hỏi ý kiến của những đứa bé sắp tốt nghiệp và người nhà của bọn họ, hiểu biết thu nhập của từng nhà rồi lại quyết định muốn thu bao nhiêu học phí.

- Ngươi muốn xây trường học ở đâu?

Cô lại hỏi.

Mục Lương bình tĩnh nói:

- Khu trường học chính vẫn ở Chủ Thành như cũ, nhưng mỗi tòa Vệ Thành đều sẽ có khu trường học riêng.

- Ừm, như vậy cũng tốt.

Nguyệt Thấm Lan ưu nhã gật đầu, rồi nhìn chằm chằm hai bàn tay đang nắm lấy nhau, đột nhiên cười tươi như hoa mà hỏi:

- Trường Kỹ Thuật có dạy làm móng tay không?

-... Cũng không phải không được.

Mục Lương co giật khóe miệng.

- Ta nói giỡn thôi.

Nguyệt Thấm Lan cười duyên nói.

- Hừ...

Anh hơi nhướng mày, không nói lời nào mà bế cô gái ưu nhã lên, tiến vào phòng nghỉ.

……….

Sau khi dùng xong cơm trưa, Mục Lương đang chuẩn bị trở về thư phòng, bị Vân Vân gọi lại.

Cô lấy ra thật dầy một xấp giấy, đi phía trước chuyển nói:

- Mục Lương, tư liệu ngươi muốn ta đã ghi ra xong.

Mục Lương tiếp nhận toàn bộ tư liệu, kinh ngạc nói:

- Hiện tại mới ba ngày, ngươi đã viết xong?

Tư liệu trong tay anh, ít nhất cũng ba trăm tấm giấy, nếu như mỗi tấm giấy đều chỉ ghi thông tin một người, cũng phải tốn thời gian không ngắn.

Vân Vân nhỏ giọng nói:

- Ta bình thường cũng không có chuyện gì, nhớ ra thì viết.

Mục Lương xem thấu nói:

- Mỗi ngày, ngươi còn phải huấn luyện sáu giờ đồng hồ, lại còn viết những thứ này, mấy ngày nay đều ngủ rất trễ đúng không?

- Không, không tính là muộn.

Vân Vân xấu hổ cúi đầu, đáp rất nhỏ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận