Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1623: Chờ Hội Đấu Giá Chấm Dứt, Ta Đi Gặp Quốc Vương Vương Quốc Hải Đinh Một Lần, Bàn Chuyện Hôn Sự Giữa Ngươi Và Bạch Sương

Bên kia, phía trước phòng đấu giá bên trong Tiểu Thành ở thành Tát Luận, đã có rất nhiều người đang xếp hàng, chuẩn bị kiểm tra vé rồi đi vào phía trong.

Những người phải xếp hàng, đều là những người bình thường bỏ tiền ra mua vé vào cửa, về phần những quý tộc, phú thương, vương thất cầm thiếp mời trong tay, sẽ được trực tiếp đi qua thông đạo khách quý vào bên trong mà không cần xếp hàng.

Đạp đạp đạp...

Người trong vương thất vương quốc Tây Hoa đến, bọn họ lập tức đi vào con đường dành cho khách quý.

- Nhìn thấy công chúa không?

Tề Nhĩ Nạp nghiêng đầu hỏi.

Tề Nhĩ Nạp là quốc vương vương quốc Tây Hoa, năm nay đã năm mươi tuổi. Hắn là cường giả cấp chín hàng thật giá thật.

- Bệ hạ, tạm thời không thấy.

Thị nữ đi theo cung kính nói.

Đại vương tử Đức Đức Đa Nhĩ nghiêm mặt nói:

- Em gái quá tùy hứng, cha, ngươi đừng nuông chiều em gái quá.

- Em gái ngươi còn nhỏ, ham chơi cũng là bình thường.

Tề Nhĩ Nạp không thèm để ý nói.

Hắn đã biết Lăng Hương lén lút chạy tới vương quốc Hải Đinh, thậm chí còn biết cô đã tới thành Huyền Vũ rồi, cho nên mới dặn thị nữ chú ý một chút tình huống chung quanh, xem có thể tìm được công chúa hay không.

- Cha à, em gái không còn nhỏ nữa, đã tới tuổi có thể lập gia đình rồi.

Đức Đức Đa Nhĩ nhíu mày nói.

- Ngươi còn chưa kết hôn, em gái ngươi làm sao lấy chồng được?

Tề Nhĩ Nạp liếc mắt nhìn đứa con lớn nhất một cái, trong ánh mắt mang theo tìm tòi nghiên cứu.

Đức Đức Đa Nhĩ vội vàng ngậm chặt miệng không dám nói một câu. Hắn biết cha đã muộn phiền về chuyện hôn sự của hắn từ lây rồi, nếu hắn dám nói thêm gì nữa, kiểu gì cũng bị ăn mắng.

Tề Nhĩ Nạp đột nhiên hỏi:

- Nghe nói công chúa vương quốc Hải Đinh rất xinh đẹp, ngươi có thích không?

- Công chúa Bạch Sương?

Đức Đức Đa Nhĩ sửng sốt, hắn lập tức nhớ tới tên của công chúa vương quốc Hải Đinh.

Tề Nhĩ Nạp nhướng mày, kinh ngạc nói:

- Ngươi còn biết tên của người ta cơ, xem ra có hứng thú với cô gái đó rồi.

Đức Đức Đa Nhĩ vội vàng lắc đầu giải thích:

- Không phải, ta chỉ biết có một người như vậy mà thôi.

Tề Nhĩ Nạp giả vờ lẩm bẩm đầy mục đích nói:

- Ngươi đã có hứng thú, vậy chờ hội đấu giá chấm dứt, ta đi gặp quốc vương vương quốc Hải Đinh một lần, bàn chuyện hôn sự giữa ngươi và Bạch Sương.

-...

Khóe miệng Đức Đức Đa Nhĩ giật giật. Sau đó, hắn nghiêm mặt nói:

- Cha, ta vẫn chưa nghĩ tới chuyện cưới vợ.

Tề Nhĩ Nạp nghiêm túc nói:

- Không được, đại đa số vương tử của các vương quốc khác đều lấy vợ rồi, mà ngươi vẫn còn độc thân, ta rất mất mặt vì ngươi đấy.

- Cha, theo ta được biết, đại vương tử và nhị vương tử vương quốc Hải Đinh đều chưa lập gia đình.

Đức Đức Đa Nhĩ nhỏ giọng nói.

- Không so với người tốt lại so với người xấu ư?

Tề Nhĩ Nạp chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói.

Đức Đức Đa Nhĩ lại ngậm chặt miệng không dám nói thêm điều gì.

- Hừ, việc này cứ quyết định thế đi.

Tề Nhĩ Nạp chắp tay sau lưng, sải bước đi vào thông đạo khách quý. Thị nữ và kỵ sĩ thủ vệ vội vàng đi theo vào.

- Ai.

Đức Đức Đa Nhĩ buồn bực thở dài, sau đó hắn cũng ủ rũ đi theo vào.

Người của vương thất vương quốc Tây Hoa đi vào không bao lâu thì quốc vương Hải Đinh và nhị vương tử Mai Đặc, đại vương tử Khải Tân Tư, Phó Linh Na cũng đến đây.

Mai Đặc nhìn quanh bốn phía, thấy từ xa xa vẫn có rất nhiều người đi về hướng phòng đấu giá.

Hắn nghiêm mặt nói:

- Cha, có không ít quý tộc đều tới đây.

Quốc vương lạnh nhạt nói:

- Cũng là chuyện bình thường, hội đấu giá lần này có ma cụ cao cấp, nếu có ít người tới mới là lạ.

- Nhưng như vậy sẽ gia tăng khó khăn nếu chúng ta cũng muốn có ma cụ cao cấp.

Khải Tân Tư thấp giọng nói.

- Thử xem mới biết được.

Quốc vương ngước mắt lên.

- Đi vào trước đi.

Phó Linh Na tao nhã nói.

- Ừm.

Quốc vương cất bước đi đến con đường dành cho khách quý.

Trên đường đi, Phó Linh Na nhẹ giọng nói:

- Không biết Bạch Sương có thể đến hay không?

Quốc vương lạnh nhạt nói:

- Đợi sẽ biết.

Dưới sự hướng dẫn của nhân viên công tác, bọn họ được đưa lên phòng bao khách quý trên lầu ba.

- Hoàn cảnh cũng không tệ lắm.

Mai Đặc nhìn chung quanh phòng bao một vòng, bên trong được trang bị sô pha da thú và bàn trà pha kê, bên trên còn đặt một mâm hoa quả.

Ngồi trên sô pha, cúi đầu xuống là có thể nhìn thấy khán đài bán đấu giá phía dưới lầu một, hơn nữa, ở vị trí này còn có tầm nhìn tốt nhất trong cả đại sảnh. Mấy người bọn họ im lặng ngồi xuống, chờ hội đấu giá bắt đầu.

- Chúng ta đến sớm, hội đấu giá còn nửa giờ nữa mới bắt đầu.

Phó Linh Na tựa vào sô pha, duỗi lưng một cái.

Hội đấu giá bắt đầu lúc mười giờ, hiện tại mới hơn chín giờ.

Bà cúi đầu nhìn xuống phía dưới, khu vực chỗ ngồi bình thường dưới lầu một đã có người ngồi xuống.

- Bình tĩnh chờ đi.

Quốc vương cầm một quả táo từ mâm trái cây lên cắn một ngụm.

Ngay sau đó, lão kinh ngạc nói:

- Thật ngọt, không kém hơn hoa quả đặc biệt trong vương cung.

Phó Linh Na cũng cầm lấy một quả táo, sau khi nhấm nháp, bà cũng kinh ngạc nói:

- Đúng thật, chắc đây là hoa quả của thành Huyền Vũ.

………..

Bên ngoài phòng đấu giá, đội ngũ xếp hàng đi vào vẫn kéo dài như trước.

- Đạp đạp đạp...

Cách đó không xa, có hai người đang chạy nhanh tới, rồi xếp sau cùng đội ngũ kia. Xảo Nhi nghiêng người đi từng bước, nhìn đội ngũ đằng trước, buồn bực nói:

- Phía trước còn nhiều người như vậy.

- Đều tại ngươi, ngươi không gọi ta rời giường.

Trinh Hoán phụng phịu, vẻ mặt mất hứng.

Hai người đều là thành viên của một đoàn hải tặc. Từ ba ngày trước, bọn họ đã đến thành Tát Luận, sau khi biết hội đấu giá lần này có ma cụ cao cấp, hai người không nói hai lời quyết định phải mua vé vào xem bằng được.

- Lão Đại, tại ngươi cứ nằm trên giường đó, ta đã gọi ngươi sáu lần, nhưng lần nào ngươi cũng không chịu đứng dậy.

Xảo Nhi quệt miệng nói thầm.

- Ngươi nói cái gì?

Khuôn mặt xinh đẹp của Trinh Hoán ửng đỏ, cô nâng tay làm bộ muốn gõ đầu Xảo Nhi.

- Ta sai rồi.

Xảo Nhi ôm đầu, rồi theo phản xạ có điều kiện nhận sai.

Cô mới mười sáu tuổi, chỉ cao tới bả vai Trinh Hoán, nhưng cũng đạt được chiều cao một mét bảy. Chẳng qua cô có một khuôn mặt búp bê non nớt, luôn khiến người ta nghĩ rằng cô chỉ mới mười ba, mười bốn tuổi.

Trinh Hoán liếc nhìn đầy xem thường, vừa kiêu ngạo vừa nũng nịu nói:

- Đương nhiên là ngươi sai rồi, làm sao ta có thể sai được?

- Không phải, lão Đại không hề sai, lão Đại làm sao mà sai được, là ta sai rồi.

Xảo Nhi vội vàng lắc đầu, tốc độ nhận sai vẫn trước sau như một.

- Biết là tốt rồi.

Trinh Hoán vừa lòng phẩy tay, sau đó cô kiên nhẫn chờ đợi tới lượt mình đi vào bên trong. Dáng người cô cao gầy, cao một mét tám, đứng trong đám người bên ngoài cực kỳ đáng chú ý.

Ngoại trừ dáng người cao lớn khiến người khác tò mò, dung nhan lạnh lùng xinh đẹp của cô cũng hấp dẫn rất nhiều người chú ý tới.

- Lão Đại, có rất nhiều người nhìn ngươi.

Xảo Nhi trêu ghẹo.

Trinh Hoán lại liếc xéo đầy xem thường, kiêu ngạo, nũng nịu nói:

- Xem ta để làm gì?

- Có thể là lão Đại rất lẳng...

Xảo Nhi vừa nói được một nửa, đầu cô đã bị Trinh Hoán hung hăng gõ cho một cái.

Bạn cần đăng nhập để bình luận