Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1189: Một Chân Là Có Thể Giẫm Bẹp Cốc Táng



Tốc độ của Rùa Đen rất nhanh, một phút trước cốc Táng còn ở nơi xa, bây giờ đã đến gần rồi.

Rống rống rống ~~~

Vệ Cảnh vừa nói xong thì Rùa Đen đã ngừng lại.

Nó chậm rãi di động phương hướng, để cho Sơn Hải Quan quay mặt về phía cốc Táng.

Rùa Đen xoay người khiến nước biển dâng lên, kém chút tràn vào bên trong cốc Táng.

- May mắn, chỉ kém một chút nữa thôi.

Đại An Ti đột nhiên thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Nếu nước biển thật sự tràn vào bên trong cốc Táng, sợ là sẽ đổ đầy cái chén đá kia.

Đúng vào lúc này, trên ngọn núi cao nhất của cốc Táng, ba anh em Lệ Ngõa Cương, Lệ Ngõa Khương, Lệ Ngõa Chương ngơ ngác nhìn chằm chằm Rùa Đen khổng lồ, cả ba hoàn toàn bị choáng váng.

- Cái này..... Đây là Rùa Đen của thành Huyền Vũ?

Lệ Ngõa Khương sững sờ ngẩng đầu nhìn lên, lắp bắp hỏi.

- Tại sao nó lại trở nên lớn như vậy!?

Lệ Ngõa Chương kinh ngạc thốt lên.

- Chúng ta vừa mới rời đi không được bao lâu...

Sắc mặt của Lệ Ngõa Cương có chút trắng bệch, thành Huyền Vũ tới đây là tìm bọn họ để tính sổ sao?

Lệ Ngõa Chương quay đầu run rẩy hỏi:

- Đại ca, chúng ta phải làm sao bây giờ?

- Ta có thể làm được gì chứ?

Lệ Ngõa Cương tức giận nói.

Rùa Đen hiện giờ còn lớn hơn cá Nhà Táng rất nhiều lần, cốc Táng hoàn toàn không có năng lực phản kháng.

Lệ Ngõa Khương khàn khàn nói:

- Chờ xem đi, có thể chuyện không tồi tệ như chúng ta nghĩ đâu.

- Hi vọng là như vậy.

Lúc này, sắc mặt của Lệ Ngõa Cương rất khó coi, ánh mắt hắn vẫn luôn dính chặt trên người Rùa Đen.

- Nếu hai bên thật sự đánh nhau, chỉ cần một chân của Man Thú Hoang Cổ thôi là có thể giẫm bẹp cốc Táng rồi.

Lệ Ngõa Chương rụt cổ nói.

- Ngươi nói bậy cái gì đấy?

Lệ Ngõa Cương tức giận gõ mạnh đầu em trai.

Lệ Ngõa Chương kêu đau một tiếng, đưa tay ôm đầu, mặt mũi tràn đầy không phục:

- Ta chỉ nói sự thật mà thôi, tại sao lại đánh ta chứ?

- Ngươi im miệng đi.

Lệ Ngõa Khương cảm thấy bó tay toàn tập với đứa em trai này.

Lệ Ngõa Chương ôm đầu, nhỏ giọng thì thầm:

- Sớm biết như vậy, trước đây không nên đắc tội thành Huyền Vũ….

-...

Lệ Ngõa Khương co giật khóe miệng, trong lòng cũng có suy nghĩ tương tự.

- Việc đã xảy ra rồi, bây giờ có hối hận thì cũng vô dụng.

Lệ Ngõa Cương đen mặt, trừng Lệ Ngõa Chương một cái.

- Bây giờ, chúng ta bỏ trốn vẫn không muộn, có cá Nhà Táng ở đây, bọn họ không thể bắt kịp chúng ta.

Lệ Ngõa Chương nghiêm túc nói.

- Vậy những người trên đảo thì sao, bỏ mặc bọn họ ở lại đây à?

Lệ Ngõa Khương nhíu mày, lúc này ước gì có thể đè em trai ra đánh một trận.

- Bọn họ.....

Lệ Ngõa Chương im lặng, không có nói thêm gì đi nữa.

Lệ Ngõa Cương nói với giọng điệu bất thiện:

- Việc này đừng nhắc lại nữa, nếu không thì cả ta cũng muốn đánh ngươi.

Trên đảo có hơn ba chục ngàn nhân khẩu, mọi người đều đời đời sống ở nơi này.

- Ta biết rồi.

Lệ Ngõa Chương chán nản ngồi xổm xuống.

Lệ Ngõa Cương thở dài, ngẩng đầu nhìn về phía Rùa Đen, đáy lòng hết sức khẩn trương.

Không bao lâu, có từng cụm mây mù từ bên trên Rùa Đen tràn ra rồi kéo dài tới trước mặt ba anh em Lệ Ngõa Cương.

Ngay sau đó, trên mây mù được phủ thêm một tầng lưu ly, một chiếc xe ngựa đi ra Sơn Hải Quan rồi chạy thẳng tới cốc Táng.

Phía sau xe ngựa là hộ vệ Trung Ương cưỡi Sói Mặt Trăng.

- Tới rồi!!

Ba anh em Lệ Ngõa Cương lập tức lên tinh thần.

Sắc mặt của cả ba đều trắng nhợt, khẩn trương nhìn chăm chú Sói Mặt Trăng lôi kéo xe ngựa tới gần Cốc Táng.

Không lâu sau đó, xe ngựa dừng lại trước mặt ba anh em Lệ Ngõa Cương.

Cót két ~~~

- Thành chủ đại nhân, đã đến nơi rồi.

Vệ Ấu Lan ngoan ngoãn mở cửa khoang xe.

Mục Lương từ trên xe bước xuống, đi theo phía sau là Nguyệt Thấm Lan, Ly Nguyệt và Ngải Lỵ Na.

- Cuối cùng cũng đến rồi, ngồi xe ngựa mấy giờ liền đau cả lưng.

Ngải Lỵ Na duỗi lưng một cái, đôi mắt màu hồng đánh giá cốc Táng.

Hôm nay là ngày nghỉ của cô, vừa vặn đi theo Mục Lương tới tham quan cốc Táng.

- Ba vị, chúng ta lại gặp mặt rồi.

Mục Lương bình tĩnh nhìn ba anh em Lệ Ngõa Cương.

- Các hạ tới đây có chuyện gì không?

Lệ Ngõa Cương trầm giọng hỏi.

Mục Lương hơi nhướng mày, kinh ngạc hỏi:

- Thế nào, ngươi không chào đón chúng ta à?

-... Không có, rất hoan nghênh mọi người ghé thăm.

Da mặt của Lệ Ngõa Cương co rút, nhắm mắt gật đầu.

- Đúng vậy, cốc Táng hoan nghênh mọi người.

Lệ Ngõa Chương vội vàng gật đầu lia lịa, sợ mình trả lời chậm một chút sẽ đắc tội Mục Lương.

………….

- Chớ khẩn trương, lần này chúng ta tới chủ yếu vì giao dịch lần trước.

Ánh mắt của Mục Lương bình tĩnh nhìn ba anh em Lệ Ngõa Cương.

Anh vung tay lên, khôi giáp và vũ khí chất thành đống xuất hiện, kém chút nữa chôn ba anh em Lệ Ngõa Cương ở bên trong.

Ầm ầm ầm ~~

Lệ Ngõa Cương bị giật mình trước sự xuất hiện đột nhiên của núi khôi giáp, hắn phải chật vật lùi về phía sau để né tránh.

- Thì ra là tới để giao khôi giáp.....

Lệ Ngõa Chương và Lệ Ngõa Khương thở phào một hơi, sự phiền muộn trong lòng tan biến rất nhiều.

Hồ Tiên khẽ hất hàm, cười nhạt nói:

- Kiểm tra lại số lượng đi, nếu như không có vấn đề gì thì nhanh chóng trả khoản còn lại.

- Được.

Lệ Ngõa Cương thở dài một hơi, lúc này hắn mới nhớ mình từng đặt mua khôi giáp của thành Huyền Vũ ở hội nghị Thánh Địa.

Hắn lườm hai đứa em trai một cái, ra hiệu nói:

- Mau đi kêu người đến kiểm tra.

- Vâng.

Lệ Ngõa Khương xoay người bước nhanh rời đi.

Không lâu sau đó, Lệ Ngõa Khương mang theo một đội thuộc hạ trở về, tất cả đều là đại hán cao lớn vạm vỡ, lưng hùm vai gấu.

Có thể là đã được Lệ Ngõa Cương dặn dò trước, cho nên tất cả đại hán nhìn thấy Mục Lương đều tất cung tất kính, chỉ lo vùi đầu kiểm kê khôi giáp, toàn bộ quá trình không nói một lời.

Hơn mười phút sau, các đại hán đã đếm xong số lượng vũ khí và khôi giáp, không có nhiều cũng không có thiếu.

- Đảo chủ, số lượng chính xác.

Một đại hán nói với giọng ồm ồm.

- Ừ, các ngươi mang tất cả trở về đi.

Lệ Ngõa Cương phất tay.

- Vâng!

Bọn đại hán đồng thanh đáp lại.

Bọn hắn dùng dây thừng làm bằng da thú cột khôi giáp thành từng bó lớn rồi gánh trên vai đi xuống chân núi.

Lệ Ngõa Cương đặt mấy túi tinh thạch hung thú lớn ở trước mặt Mục Lương, khàn khàn nói:

- Các hạ, đây là số tinh thạch còn lại!

Ly Nguyệt đi lên trước rồi mở túi da thú kiểm tra một lượt, sau khi xác định không có vấn đề thì mới nhìn Mục Lương và gật đầu.

Anh vung tay lên, thu lại tinh thạch hung thú vào không gian tùy thân.

Trong lòng ba anh em Lệ Ngõa Cương căng thẳng, tò mò năng lực thức tỉnh của Mục Lương là cái gì.

Giao dịch đã hoàn thành, lúc này người của thành Huyền Vũ nên rời đi đúng không?

Mục Lương tiến lên trước mấy bước rồi nhìn xuống chân núi, lọt vào trong tầm mắt là một thung lũng cực lớn, chung quanh có hơn mười mấy ngọn núi vây lại.

Bên trong thung lũng có mấy ngàn gian nhà bằng đá, hơn ba mươi ngàn người của cốc Táng đều ở đây.

- Ta thấy hòn đảo này cũng không nhỏ, tại sao mọi người đều sống chen chúc ở một chỗ?

Mục Lương nhìn về phía Lệ Ngõa Cương.

Bạn cần đăng nhập để bình luận