Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 2357: Mọi Việc Đều Đang Thay Đổi.

Không bao lâu, Hư Tam Vương thành công tiến vào sào huyệt của Hư Tứ Vương, thấy được từng núi thịt mấp mô, còn có trong Hư Tứ Vương đang ngủ mê.

- Tại sao đại nhân Hư Tam Vương lại tới đây?

Hư Quỷ cao cấp ở trên núi thịt tỉnh lại, cung kính nhìn về phía Hư Tam Vương.

Hư Tam Vương nhìn quanh sào huyệt một vòng, kinh ngạc hỏi:

- Tại sao lại thiếu nhiều tộc nhân cao cấp như vậy?

Hư Quỷ cấp cao giải thích:

- Hư Tam Vương đại nhân, bọn nó đều bị Hư Tứ Vương đại nhân phái đi ra ngoài điều tra hành tung của ba vị đại nhân khác.

Hư Tam Vương cau mày lại, hỏi:

- Chuyện này là thế nào?

Hư Quỷ cấp cao cung kính trả lời:

- Khí tức của Hư Bát Vương đại nhân, Hư Cửu Vương đại nhân và Hư Lục Vương đại nhân đều biến mất, cho nên Hư Tứ Vương đại nhân phái bọn nó đi ra ngoài điều tra.

Hư Tam Vương nghe vậy đồng tử co rút lại:

- Khí tức biến mất?

- Vâng.

Hư Quỷ cấp cao cung kính gật đầu.

Hư Tam Vương quay đầu nhìn về phía Hư Tứ Vương đang ngủ say, cơ thể bay lên rơi ở trước mặt nó, giơ tay muốn gọi đối phương tỉnh lại.

- Hư Tứ Vương.

Nó trầm giọng quát lên rồi vung tay xuống.

- Bá ~~~

Ngay sau đó, Hư Tứ Vương vốn dĩ đang nhắm chặt hai mắt đột nhiên vươn tay chặn lại cái tát của Hư Tam Vương.

- Đại nhân!

Nhóm Hư Quỷ cấp cao vội vã cung kính hành lễ.

- Hư Tam Vương, tại sao ngươi lại đột nhiên tới đây thế?

Hư Tứ Vương chậm rãi ngồi dậy, nhìn về phía Hư Tam Vương với ánh mắt bất thiện.

Hư Tam Vương hừ lạnh một tiếng:

- Hừ, ta không tới đây thì sau này chúng ta chết như thế nào cũng không biết được.

Hư Tứ Vương cau mày lại, nghĩ tới điều gì đó, mắt nó trợn to hỏi:

- Bên đại nhân La Y có động tĩnh sao?

Hư Tam Vương trầm giọng nói:

- Ừm, ngài ấy sắp thức tỉnh, chúng ta chỉ còn lại một năm.

- Cái gì!?

Hư Tứ Vương thốt lên một tiếng, trầm giọng hỏi:

- Ngươi chắc chắn chứ?

- Đương nhiên, chính miệng ngài ấy nói với ta.

Hư Tam Vương gật đầu đáp.

- Tại sao lại bất ngờ như vậy chứ?

Hư Tứ Vương khàn khàn mở miệng.

Hư Tam Vương nhìn Hư Tứ Vương, nhàn nhạt nói:

- Đại nhân đã ngủ say hơn tám nghìn năm rồi, cũng đến lúc nên thức tỉnh.

Hư Tứ Vương trầm giọng nói:

- Nhưng chúng ta còn chưa tiến hóa, đợi đến khi đại nhân thức tỉnh thì có lẽ chúng ta sẽ không còn cơ hội nữa.

- Ta biết, chuyện này không cần ngươi nhắc nhở.

Hư Tam Vương hừ lạnh một tiếng.

Trong mắt nó lóe lên tia sáng lạnh lẽo, nói:

- Trước khi đại nhân tỉnh lại thì chúng ta phải giết sạch toàn bộ nhân loại ở đại lục này, sau đó lại sang mảnh đại lục khác cắn nuốt Huyết Thực, hoàn thành tiến hóa trước khi ngài ấy tỉnh lại.

- Ừm, vậy thì mau triệu tập Vua Hư Quỷ còn lại đi.

Tròng mắt của Hư Tứ Vương hiện lên sát ý.

Hư Tam Vương nghi ngờ hỏi:

- Đúng rồi, đám Hư Bát Vương và Hư Lục Vương là chuyện như thế nào?

Hư Tứ Vương nghe vậy đứng lên, nghiêm túc nói:

- Khí tức của bọn nó đã biến mất, ta không cảm nhận được, tộc nhân do ta phái đi ra ngoài tìm bọn họ cũng đã chết hết.

- Cái gì? Chuyện này xảy ra khi nào?

Hư Tam Vương khiếp sợ thốt lên.

Hư Bát Vương, Hư Lục Vương và Hư Cửu Vương đều là cường giả cấp 12, sao có thể nói biến mất là biến mất.

- Ta hoài nghi là do tên nhân loại kia làm.

Hư Tứ Vương híp mắt lại, sát ý không thể khống chế được mà tiết ra ngoài.

- Mục Lương?

Hư Tam Vương khàn khàn tiếng nhắc tới một cái tên.

Hư Tứ Vương gật đầu nói:

- Đúng vậy, vào lần Trăng Máu buông xuống trước đó, kẻ có thực lực mạnh nhất chính là hắn.

Hư Tam Vương lạnh giọng mở miệng:

- Một tên Huyết Thực hèn mọn ở trong môi trường này thì có thể mạnh được bao nhiêu chứ?

Hư Tứ Vương hờ hững nói:

- Ngươi chớ xem nhẹ hắn, trong lần Huyết Nguyệt hàng lâm này, tộc nhân chúng ta chết trong tay hắn có hơn năm trăm ngàn.

- Nhiều như vậy sao!?

Hư Tam Vương khiếp sợ lên tiếng.

Hư Tứ Vương lạnh lùng nói:

- Hừ, tộc nhân của ngươi tử thương bao nhiêu chẳng lẽ bản thân không biết sao?

- Chuyện đầu tiên khi ta tỉnh lại chính là đi tìm đại nhân La Y, không có thời giờ quan tâm những thứ này.

Hư Tam Vương trầm giọng mở miệng.

- Bớt nói nhảm đi, việc cần làm hiện tại chính là đi tìm những Vua Hư Quỷ khác.

Hư Tứ Vương nghiêm túc nói.

- Được rồi, hai ta tách ra hành động.

Hư Tam Vương nhàn nhạt đáp.

Hư Tứ Vương hờ hững nói:

- Nhưng chỉ mình ngươi có năng lực tìm được bọn chúng.

Hư Tam Vương có năng lực đặc biệt là tìm được vị trí ngủ say của các Vua Hư Quỷ còn lại, cũng chính là sào huyệt của bọn hắn.

- Ta quên mất, ngươi chính là đồ phế vật.

Hư Tam Vương bĩu môi.

Hư Tứ Vương híp mắt lại, nói với giọng điệu bất thiện:

- Đã đến lúc này rồi, ngươi đừng chọc giận ta.

Hư Tam Vương lạnh lùng cười một tiếng, cuối cùng nó scũng không có bật lại, hiện tại đang vào thời kỳ mấu chốt, nó cần phải ẩn nhẫn.

La Y là người sáng tạo bọn chúng nhưng đồng thời cũng hạn chế bọn chúng trưởng thành.

Hai tên Vua Hư Quỷ rời đi sào huyệt, bay tới vị trí ngủ say của Hư Ngũ Vương.

Bọn chúng không có che giấu hành tung, bay nhanh ở dưới tầng mây đen, rải rác khí tức làm người ta chán ghét xuống mặt đất.

Trên mặt đất, tại một ít tòa thành và bộ lạc nơi hai tên Vua Hư Quỷ bay qua, mọi người hoảng sợ không thôi.

- Hơi thở này… Là khí tức của Hư Quỷ!

Một lão giả đang ngồi trước nhà nhìn thấy hai bóng đen bay trên bầu trời rồi nhanh chóng đi xa, trong mắt hắn lộ ra vẻ hoảng sợ, nói:

- Hư Quỷ lại xuất hiện rồi, xong rồi, xong rồi, thế giới này sắp bị hủy diệt rồi!

- Ông nội, Huyết Nguyệt chỉ mới vừa đi qua hơn một năm, tại sao Hư Quỷ lại xuất hiện nữa rồi?

Thiếu niên hoảng sợ hỏi.

Lão giả nhìn cháu trai, tuyệt vọng nói:

- Lần này, Trăng Máu sẽ hàng lâm trước thời hạn, mọi việc đều đang biến đổi.

- Vậy phải làm thế nào bây giờ?

Thiếu niên đè nén sự sợ hãi trong lòng, vươn tay nâng lão giả đứng lên.

- Rời đi nơi này, đến vương quốc Huyền Vũ, nơi đó chắc an toàn.

Trong mắt lão giả lộ vẻ khao khát.

Thiếu niên vội vàng nói:

- Được, ông nội, ta dẫn ngươi đi.

- Ta già rồi, đi theo chỉ vướng chân ngươi thôi.

Lão giả xua tay nói, nhẹ nhàng đẩy bả vai của thiếu niên, nói với giọng khàn khàn:

- Ngươi còn trẻ, nhanh chóng thu dọn đồ đạc đi vương quốc Huyền Vũ, đừng ở lại trong bộ lạc nữa.

- Không được, ta muốn cùng đi với ngươi!

Thiếu niên bướng bỉnh nói.

- Ngươi đừng lãng phí thời gian.

Lão giả trầm giọng nói.

- Tất cả mọi người cùng đi thôi, không thể ở lại bộ lạc nữa, mảnh đại lục này quá nguy hiểm!

Những người trong bộ lạc đều bàn tán xôn xao.

- Đúng vậy, ta đã muốn đi vương quốc Huyền Vũ từ lâu rồi, nghe những thương nhân hành hoang kia nói, vương quốc Huyền Vũ rất an toàn, có thể nói là nơi an toàn nhất trên thế giới.

- Nơi đó có rau xanh không ăn hết, lục thực mọc đầy đất, lại càng không thiếu nước ngọt.

- Tất cả mọi người đi thôi, trên đường cũng có thể chiếu cố lẫn nhau.

Mọi người trong bộ lạc thương lượng một chút, cuối cùng nhất trí quyết định rời đi nơi này, đến định cư ở thành Huyền Vũ.

Bạn cần đăng nhập để bình luận