Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1045: Đây Là… Ngươi Muốn Ta Nằm Vùng Cho Ngươi?

Nữ tử tóc trắng do dự một chút, vẫn là quyết định chờ một chút, đối phương nếu có cử động không ổn thì ra tay, thời gian cứ từ từ trôi đi, sắc trời càng ngày càng mờ, Lĩnh Vực Tinh Thần chậm rãi tiêu thất.

- Chính là lúc này.

Đôi mắt Hải Tây Địch sáng lên.

Đạp đạp đạp…

Hải Tây Địch bước thật nhanh, cái bóng của cô chậm rãi tới gần tường vây của khu Trung Ương. Trong bóng đêm, đám người Ny Cát Sa trước sau đều phát hiện ra cô.

- Chính là cô ta?

Đôi mắt Ngôn Băng hiện lên một tia sáng lạnh lẽo, cô bày ra tư thế tiến công.

- Thú vị, thật đúng là tự mình đưa tới cửa!

Ngải Lỵ Na đứng lên trên tán cây.

Cô khởi động ống giảm thanh, dùng động tác vô cùng nhẹ nhàng nhảy từ trên cây xuống, sau đó không một tiếng động tới gần Hải Tây Địch. Ly Nguyệt khép hờ đôi mắt, cô cũng bước thật nhẹ nhàng từ từ đi theo bước chân của Hải Tây Địch.

- Không có ai sao?

Hải Tây Địch nhăn mày, cô đã thuận lợi đi vào tường vây của khu Trung Ương, nhưng tình huống quá thuận lợi khiến cho cô sinh lòng nghi ngờ.

- Có nên vào hay không?

Cô cắn môi dưới, do dự một chút, nhưng vẫn lấy sợi dây thừng đã chuẩn bị từ trước ra khỏi túi da thú.

- Hy vọng chỉ là mình quá lo lắng.

Hải Tây Địch thở sâu, cô lắc lắc cái móc trên sợi dây thừng trong tay, đang chuẩn bị ném nó bắt lên trên tường thành,

- Cùm cụp!

Cô ta đã móc được vào nóc tường vây.

Hải Tây Địch dùng sức kéo dây thừng, rất vững chắc.

- Hô!

Cô ta nhẹ thở một hơi, sau đó, cầm lấy dây thừng sẽ muốn lao về phía trước.

Cô ta cố gắng đi, lại mất thêm một đoạn thời gian, cô mới đến đỉnh của tường vây.

- Thật hồi hộp....

Hải Tây Địch cảm thấy cổ họng khô khốc.

- Có muốn ngồi xuống thả lỏng một chút hay không?

Âm thanh trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên từ phía sau Hải Tây Địch. Ngôn Băng hiện ra thân hình, trường đao trong tay cô đang chỉ tới trước mặt người phụ nữ đó.

- Ai nha nha, cuối cùng cũng đợi được ngươi.

Ngải Lỵ Na cũng hiển lộ thân hình, cô xuất hiện đúng vị trí có thể ngăn trở đường đi của Hải Tây Địch.

- Người của Nghiêu Thiên?

Ly Nguyệt xuất hiện ở trước mặt Hải Tây Địch, đôi mắt đẹp màu bạch kim lóe ra một tia lạnh lẽo.

Sắc mặt Hải Tây Địch trở nên cực kỳ khó coi, trong lòng cô đang tràn ngập cảm xúc hối hận.

- Tại sao các ngươi phát hiện ra ta?

Hải Tây Địch đen mặt hỏi.

- Ngươi tự cho là mình đã ẩn giấu rất tốt, nhưng trên thực tế trong mắt chúng ta, ngươi giống như một người trần trùi, bị nhìn thấu tất cả mọi ngõ ngách.

Ny Cát Sa buông hai tay xuống.

Ly Nguyệt cong cong khóe miệng, cô ngước mắt liếc nhìn người phụ nữ tóc xanh một cái.

- Đi thôi, theo chúng ta đi gặp thành chủ!

Ngôn Băng dùng âm thanh lạnh lùng nói. Hải Tây Địch suy sụp xuống, trong lòng cô sinh ra một nỗi sợ hãi nhìn về phía mấy cô gái trước mặt.

Ngôn Băng lấy dây thừng ra, rất chuyên nghiệp trói Hải Tây Địch lại, không cho bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào có thể xảy ra.

Sau đó không lâu, mọi người đi qua tường vây của khu Trung Ương, đi lên thang vận chuyển tiến vào tầng tám, thẳng hướng cung điện. Bên trong thư phòng, Mục Lương đang dựa vào ghế, hai chân không hề có chút hình tượng nào mà gác lên mặt bàn.

Anh đang chăm chút đọc cuốn mạo hiểm du ký, do Ngải Lỵ Na viết. Đây là cuốn mạo hiểm du ký thứ hai cô ấy viết.

- Rất thú vị.

Khóe miệng Mục Lương cong lên.

- Đạp đạp đạp......

- Thành chủ đại nhân, chúng ta đã bắt được người rồi!

Người còn chưa tới, nhưng âm thanh nhẹ nhàng của Ngải Lỵ Na đã truyền tới thư phòng.

Ken két… Cửa thư phòng bị đẩy ra, đám người Ngải Lỵ Na áp giải Hải Tây Địch đi vào thư phòng. Mục Lương ngước đôi mắt lên, buông cuốn sách trên tay xuống.

Hải Tây Địch suy sụp cúi đầu.

Ngải Lỵ Na dùng âm thanh lanh lảnh giải thích:

- Thành chủ đại nhân, cô ta chính là người của Nghiêu Thiên, tối nay chúng ta đã bắt được khi cô ta lén lút đi vào khu Trung Ương.

- Đúng là người của Nghiêu Thiên sao?

Mục Lương buông hai chân xuống, dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn chăm chú vào Hải Tây Địch.

- …Phải!

Hải Tây Địch kiên trì gật đầu.

- Ngươi biết Cát Khôi Phu chứ?

Mục Lương ngồi thẳng người lại, ngón tay của anh nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn, khiến cho bầu không khí trở nên căng thẳng hơn.

Thùng thùng đông…

Hải Tây Địch nghiêng đầu, không dám đối diện với anh.

- Biết.

Cô thấp giọng đáp.

- Hắn ở nơi nào?

Mục Lương cảm thấy kinh ngạc, đối phương phối hợp một cách thần kỳ.

Hải Tây Địch do dự một chút, cố lấy dũng khí nói:

- Hắn ở trong Tam Tinh Lâu, ở Phố Buôn Bán ở ngoại thành.

- Ta đi bắt hắn.

Ngôn Băng xoay người bước đi.

Mục Lương nâng nâng cằm, ý bảo nói:

- Chú ý an toàn, Ly Nguyệt, ngươi đi hỗ trợ.

- Vâng!

Ly Nguyệt gật đầu, sau đó cô cũng xoay người rời đi.

Tầm mắt của Mục Lương lần thứ hai dừng ở trên người Hải Tây Địch, anh cất giọng lạnh nhạt hỏi:

- Bên trong thành Huyền Vũ, ngoại trừ Cát Khôi Phu, còn có những người nào khác của Nghiêu Thiên hay không?

Hải Tây Địch lắc lắc đầu, nhưng sau đó cô dùng giọng không xác định nói:

- Ta cũng không rõ ràng chuyện đó lắm, chắc không còn ai nữa…

- Biết Hòa Phong không?

Mục Lương tiếp tục hỏi.

- Hòa Phong, hắn cũng là thành viên của tổ chức chúng ta, nhưng ta chưa từng gặp hắn.

Hải Tây Địch lắc đầu. Cô đã nghe qua tên của Hòa Phong, nhưng bởi vấn đề riêng tư với an toàn, cho nên cô chưa bao giờ gặp hắn.

- Tại sao ngươi lại phối hợp như thế?

Mục Lương lại gõ ngón tay lên mặt bàn bằng phẳng.

- Bởi vì ta không muốn chết.

Hải Tây Địch thành thật trả lời.

Cô ta ngước mắt nhìn về phía Mục Lương, cô gắng chịu đựng sự sợ hãi trong lòng mà không dời tầm mắt đi nơi khác.

- Rình mò nhiều bí mật của Thành Huyền Vũ, lại có ý đồ trộm cướp, chuyện này cũng không phải là vấn đề nhỏ.

Sắc mặt Mục Lương lạnh nhạt nói.

- Ta bị ép buộc.

Hải Tây Địch vội vàng mở miệng.

Cô giải thích:

- Nếu không thể hoàn thành nhiệm vụ, người của Nghiêu Thiên sẽ không bỏ qua ta, vốn dĩ…

- Vốn dĩ cái gì?

Ngải Lỵ Na bĩu môi nói.

- Vốn dĩ ta muốn thử làm nhiệm vụ này một lần, sau đó dù hoàn thành hay không hoàn thành nhiệm vụ, ta cũng rời khỏi Nghiêu Thiên, định cư ở thành Huyền Vũ.

Khóe miệng Hải Tây Địch chua sót, cô lại tiếp tục cúi đầu.

Ny Cát Sa cười lạnh nói:

- Có ý tứ, mang đi bí mật trọng tâm của người ta, còn muốn định cư ở Thành Huyền Vũ, ngươi cảm thấy chuyện đó có khả năng xảy ra hay không?

-... Không thể nào.

Hải Tây Địch suy sụp cúi đầu.

- Ngươi có biết cứ điểm của Nghiêu Thiên nằm ở đâu không?

Mục Lương lạnh nhạt hỏi.

- Không biết...

Đôi mắt Hải Tây Địch vừa chuyển, cô vội vàng nói:

- Nếu có thể lấy được tình báo của thành Huyền Vũ, ta có thể nhìn thấy người quản lý của Nghiêu Thiên.

- Ngươi đang nói đùa sao?

Ngải Lỵ Na trừng mắt liếc nhìn Hải Tây Địch một cái.

- Ta có thể cho ngươi một cơ hội hoàn thành nhiệm vụ.

Mục Lương đột nhiên nói.

- Thật sao?

Hải Tây Địch ngẩng đầu thật mạnh.

- Ta có thể cho ngươi một lần cơ hội, mang theo tình báo của thành Huyền Vũ trở về, sau khi ngươi tìm được cứ điểm của tổ chức Nghiêu Thiên, lại quay về nói cho ta biết.

Con ngươi màu đen của Mục Lương lóe sáng.

- Đây là… Ngươi muốn ta nằm vùng cho ngươi?

Hải Tây Địch trừng lớn đôi mắt.

- Trả lời...

Mục Lương nghiêng đầu, anh dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn chăm chú vào cô.
Bạn cần đăng nhập để bình luận