Ta Xây Gia Viên Trên Lưng Huyền Vũ

Chương 1535: Hi Vọng Ngươi Không Lừa Chúng Ta

Hi Lâm hỏi:

- Chị còn cần ta làm gì nữa không?

Ny Cát Sa thầm than, ôn nhu nói:

- Ngày mai nơi này sẽ tiến hành cải tạo, cần ngươi dọn nhà, chờ chị ngươi trở về hãy nói với nàng một tiếng.

- Dọn nhà, dọn đi chỗ nào?

Giọng nữ lạnh lẽo vang lên.

Cốp cốp cốp.

Đột nhiên tiếng bước chân truyền đến, đánh gãy đối thoại của hai người.

Ny Cát Sa quay đầu nhìn lại, đầu hẻm nhỏ xuất hiện một thiếu nữ gầy yếu, khuôn mặt giống Hi Lâm đến mấy phần, tóc ngắn ngang vai, ánh mắt trong suốt tinh khiết, chỉ là nó hiện đầy tia máu.

- Chị!!

Đôi mắt Hi Lâm sáng lên, sự sợ hãi trên mặt biến mất không thấy gì nữa.

- Ngươi là ai?

Hi Tê lạnh lùng đi tới, ánh mắt bất thiện nhìn Ny Cát Sa chằm chằm.

Ny Cát Sa nói khẽ:

- Ngươi chính là chị của Hi Lâm sao, tới thật đúng lúc, có một số việc muốn nói rõ với ngươi.

- Nếu muốn chúng ta dọn nhà, thật xin lỗi, không thể nào.

Hi Tê lạnh lùng lắc đầu nói.

Ny Cát Sa nhíu mày, nhẫn nại nói:

- Thành Huyền Vũ sẽ tiến hành cải tạo nơi này, sau này sẽ có nhà mới cho các ngươi ở lại, không đuổi các ngươi đi.

- Ha ha, đều gạt người.

Hi Tê lạnh lùng nói.

- Đây đều là sự thật.

Ny Cát Sa chăm chú nói.

Hi Tê châm chọc nói:

- Lúc trước kỵ sĩ trưởng mạnh mẽ thu nạp cha và mẹ ta cũng cam đoan bọn họ sẽ an toàn trở về, kết quả thì sao?

Hi Lâm kéo tay chị, cảm xúc suy sụp.

- Chuyện này...

Ny Cát Sa á khẩu không trả lời được, thở dài, nghiêm túc hỏi.

- Ngươi từng tới thành Huyền Vũ chưa?

Hi Te nhếch miệng nói:

- Nơi đó là nơi ta không thể đi.

- Vì sao nói như vậy?

Ny Cát Sa mờ mịt.

Hi Lâm hạ giọng thầm thì:

- Đi tới thành Huyền Vũ phải có tinh thạch ma thú, mà chúng ta đều ăn không đủ no...

-...

Hi Tê trừng em trai.

Miệng nhỏ của Hi Lâm khép lại, không nói thêm gì nữa.

Ny Cát Sa đã hiểu đại khái tình huống của hai người trước mặt.

Cô hơi do dự nhưng vẫn mềm lòng, đưa tay mở túi da thú bên hông, lấy ra vài kim tệ, đặt ở trong tay Hi Lâm.

- Chị cho ta kim tệ làm gì?

Tay Hi Lâm run lên, thiếu chút nữa ném kim tệ ra ngoài như đang bị than làm phỏng tay.

Ba kim tệ, bớt ăn bớt mặc, có thể một năm cơm nước của người bình thường. Giọng Ny Cát Sa thanh thúy:

- Đương nhiên là cho ngươi.

Phần kim tệ này là cô đoạt lấy từ những quý tộc gây chuyện kia.

- Ta không thể nhận.

Hi Lâm vội vàng lắc đầu.

- Ngươi...

Hi Tê xúc động, cô ấy không rõ vì sao Ny Cát Sa lại làm như thế.

Ny Cát Sa nhẹ nhàng nói:

- Cầm đi, đi mua đồ ăn ngon, chờ nơi này cải tạo xong, các ngươi sẽ có nhà mới, còn có thể tìm được việc làm, đến lúc đó dựa vào chính mình tự nuôi sống mình là hoàn toàn không thành vấn đề.

Hi Tê im lặng, trong lòng cô ấy tin Ny Cát Sa không lừa mình, nếu không sao lại cho cô ấy kim tệ.

- Cái gì ta cũng không biết nên không tìm được việc làm.

Cô ấy cúi đầu.

- Có tay có chân, sao không tìm được việc làm.

Ny Cát Sa nghiêm mặt nói.

Hi Tê lắc đầu, cười khổ:

- Ta đã tìm việc ba ngày, không người nào nguyện ý muốn thuê ta.

Ny Cát Sa vỗ bả vai Hi Tê, giọng nói chân thành:

- Có khả năng vì ngươi quá gầy, cho nên mới phải ăn béo lên, mới có thể có sức làm việc.

- Thì ra là vậy...

Hi Tê mấp máy bờ môi đầy bụi.

Ny Cát Sa tiếp tục nói:

- Đương nhiên, mà thành chủ đại nhân của chúng ta muốn xây Khu Buôn Bán chỗ này, đến lúc đó sẽ có rất nhiều cửa hàng khai trương, không lo không có việc.

- Xây Khu Buôn Bán ở chỗ này?

Hi Tê trợn to mắt.

Lúc cô ấy đang tìm việc thì thường xuyên nghe người ta nói về Khu Buôn Bán, mọi người đều ngóng trông nơi đó.

- Thế nào?

Ny Cát Sa nhẫn nại hỏi.

- Có thể, chúng ta sẽ phối hợp.

Hi Tê chậm rãi gật đầu.

- Vậy là tốt rồi.

Ny Cát Sa ngầm thở ra một hơi.

Hi Tê nghiêm mặt, gằn từng chữ:

- Hi vọng ngươi không lừa chúng ta.

- Ta cam đoan sẽ không.

Khóe môi Ny Cát Sa cong lên.

Hi Tê nhìn kim tệ trong tay em trai, cô ấy do dự, nói nhỏ:

- Những kim tệ này, sau này ta sẽ trả cho ngươi.

- Không gấp, chờ đến khi ngươi có thể nuôi sống bản thân mình rồi nói.

Ny Cát Sa không thèm để ý khoát tay áo.

- Ngươi tên là gì? Ở nơi nào?

Hi Tê truy hỏi.

Ny Cát Sa nghĩ nghĩ, không lừa gạt thiếu nữ mà nói chi tiết:

- Ta tên là Ny Cát Sa, ở Nội thành thành Huyền Vũ.

Hi Tê bướng bỉnh nói:

- Ta nhớ kỹ rồi, chờ kiếm được kim tệ, ta sẽ trả ngươi.

- Tùy ngươi.

Ny Cát Sa cười khẽ, quay người đi đến nhà khác. Trời sắp tối rồi, cô phải nhanh chóng đăng ký xong mấy hộ nhà cuối cùng.

Hi Tê nhìn bóng lưng Ny Cát Sa, hai con mắt dần ửng hồng.

- Chị, ngươi sao vậy?

Hi Lâm kéo cánh tay chị, luống cuống nhìn nàng.

Hi Tê nâng tay lau nước mắt, nặn ra nụ cười:

- Không có việc gì, ta dẫn ngươi đi ăn.

- Chị, ta không đói bụng, không cần mua đồ ăn.

Hi Lâm nói nhỏ.

Rột rột rột.

Hắn vừa dứt lời, bụng liền kêu.

Hi Lâm lúng túng cúi đầu xuống, đôi mắt di chuyển lộn xộn.

- Em, ta sẽ cố gắng làm việc, sẽ không để ngươi lại đói bụng.

Mũi Hi Tê chua chua.

Hi Lâm ngẩng đầu, nghiêm túc nói:

- Chị, ta cũng sẽ tìm việc làm.

Có tiền, sau này chị mới có thể gả cho người tốt.

- Được.

Hi Tê nhếch miệng.

Trước khi đi, cô ấy nhìn nơi Ny Cát Sa rời khỏi, thầm nhẩm tên và nơi ở của nàng trong lòng.

………..

Hô hô hô ~

Sắc trời dần dần trở tối, gió thổi mát hơn một chút.

Thành Tát Luận, cách Trung tâm Huyền Vũ 5km, gần nghìn cột đất và đá đứng sừng sững. Dưới mỗi cột đá đều có hai gã thành phòng quân túc trực.

- Đây là muốn làm gì?

Dân trong thành đi ngang qua nghi hoặc nhìn.

Có người dân khác sống trong thành lắc đầu nói:

- Không biết, bọn họ đã đứng ở nơi này một hồi lâu, trời cũng sắp tối rồi.

Thành phòng quân không chớp mắt, không để ý tới những người vây xem kia, an tĩnh chờ đợi chỉ thị tiếp theo của cấp trên.

Trước Trung tâm Huyền Vũ.

Đạp đạp đạp.....

Ngôn Băng ôm một cuốn sổ đăng ký dày cộp đi tới, nhìn thấy Ny Cát Sa chờ trước trung tâm, mở miệng hỏi:

- Ny Cát Sa, việc ghi danh bên ngươi thế nào?

- Đã ghi danh xong.

Ny Cát Sa cầm cuốn sổ y hệt trên tay,

- Các ngươi cũng quay về rồi nha ~

Ngải Lỵ Na đi từ hướng khác tới, trên tay cũng ôm sổ đăng ký.

- Ta là người cuối cùng về hả?

Ti Toa Lệ cũng quay về rồi.

Ny Cát Sa thanh thúy nói:

- Không phải, Duy Lợi Á còn chưa trở lại.

Nhiệm vụ lần này, Hải Yêu Duy Lợi Á cũng tới hỗ trợ, cô ấy mới gia nhập Bộ Đội Đặc Chủng U Linh vài ngày trước, phải tôi luyện thêm.

Thiếu nữ tóc xanh vừa dứt lời, phía sau cách đó không xa liền truyền đến âm thanh tạ lỗi.

- Xin lỗi, ta về trễ.

Duy Lợi Á mặc khôi giáp Thủy Thần, chạy lon ton đến trước mặt các cô gái.

- Không sao đâu, thành chủ đại nhân còn chưa tới, đừng lo lắng.

Đáy mắt Ny Cát Sa hiện lên ý cười.

- Vậy là tốt rồi.

Duy Lợi Á thở phào, đặt sổ đăng ký trong tay xuống, Ngôn Băng nhìn thiếu nữ Hải Yêu, quan tâm hỏi:

- Đây là nhiệm vụ nhóm đầu tiên, ngươi đã quen chưa?

Duy Lợi Á dùng sức gật đầu, sắc mặt của cô kiên nghị nói:

- Ừm, ta không có vấn đề gì.

- Vậy là tốt rồi.

Ngôn Băng chậm rãi gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận